NuocNga.Net

Page Loading... please wait!



This page still doesn't show? Click here
 
Trang chủTrang chủ    Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Danh sách thành viênDanh sách thành viên   Nhóm làm việcNhóm làm việc Ban quản trịBan quản trị   Đăng kýĐăng ký 
 Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắnTin nhắn   Đăng nhậpĐăng nhập 
Những người Việt mình ở Nga sống ra sao?....
Tới trang trước  1, 2
 
Gửi bài mới   Trả lời cho chủ đề   printer-friendly view    NuocNga.Net -> Sinh sống tại Nga
Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp  
Tác giả Nội dung bài viết
tuthongminh
Bánh blin nóng - Горячий блин
Bánh blin nóng - Горячий блин



Tham gia từ: 13 Jun 2005
Bài viết: 42
Đến từ: hà nội

GửiGửi: 22-Jul-2005 5:41 pm    Tiêu đề:  Người Việt ở Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Truân chuyên người Việt ở Nga

Gần 100.000 người Việt Nam đang sống và làm việc tại Liên bang Nga vì mưu sinh đã phải đối mặt với khó khăn, cực nhọc. Một trong những nỗi ám ảnh lớn nhất của họ là giấy tờ. Đây chính là lý do để một số cảnh sát xấu của Nga làm tiền.

Ngoài hộ chiếu với thị thực nhập cảnh, để có thể làm việc tại Nga, người Việt phải có giấy phép quyền lao động. Giấy phép này giống như “bùa hộ mệnh”, không thể thiếu. Dựa trên giấy này, chính quyền sẽ cấp phép tạm lưu trú - thứ mà bà con người Việt ở đây thường gọi là “hộ khẩu”. Hộ khẩu có thời hạn trong vòng một năm, hết thời gian này, phải gia hạn.

Ngày 5/11, Nguyễn, sinh viên năm thứ 4 Đại học Mỹ thuật Moskva, về đến ký túc xá thì bị hai viên cảnh sát Nga chặn lại hỏi giấy tờ. Nguyễn đưa tấm thẻ sinh viên, viên cảnh sát lắc đầu bảo: "Đây là giấy tờ giả". Anh ta nheo mắt: "Có tiền không?". "Tôi là sinh viên, không có tiền", Nguyễn đáp. Viên cảnh sát không tha: "Đừng có nói dối. Tao vừa thấy mày trong quầy đổi tiền đi ra. Làm sao mà không có tiền được?". Chàng sinh viên chống chế: "Tôi vào để xem tỷ giá đồng rúp"…

Đến lúc đó, viên cảnh sát trắng trợn ra giá: "Đưa 20 USD đây, không sẽ bị bắt về đồn 3 ngày". Nguyễn cứng rắn: "Các ông cứ bắt đi, tôi có làm gì đâu". Kết quả là Nguyễn bị đẩy về đồn nhưng chỉ bị giữ lại một tiếng đồng hồ.

Nguyễn vẫn còn may mắn vì hôm đó có tiền trong người nhưng không bị lục soát gì. Trước đó không lâu, Xuân, bạn cùng trường với Nguyễn, đi chợ Vòm đúng vào lúc cảnh sát đang truy quét người Việt tại đây. Xuân cùng một số bà con bị đẩy lên xe. Cô chống cự và bảo: "Tôi là sinh viên, không buôn bán gì, các ông không được bắt". Không để cô phân trần thêm, một cảnh sát to lớn nhấc bổng cô lên và ném vào thùng xe.

Họ đưa tất cả tới một khu có nhiều gian phòng khác nhau và bắt đầu lục soát. Với lý do kiểm soát heroin, Xuân bị cảnh sát buộc cởi hết đồ ngoài. Khi không thấy gì, viên cảnh sát trơ tráo thò tay vào áo ngực cô, nơi cô đã cẩn thận giấu 50 USD.

Chiều 9/11, hai nam chiêu đãi viên của Vietnam Airlines trên đường tới thăm bạn gái học ở ĐH Y Moskva đã bị cảnh sát chặn taxi lại. Họ bị nhốt 4 tiếng đồng hồ. Khi đã về đến chỗ nghỉ, Vinh, một trong 2 người, không hết bực bội: "Em chỉ sợ lỡ chuyến bay đi Đức vào sáng hôm sau nhưng không thể chịu được nếu phải mất tiền vô cớ. Mình có đủ giấy tờ. Em bảo các bạn dứt khoát không đưa tiền nếu có giấy đầy đủ. Sớm muộn gì thì họ cũng phải thả, chỗ đâu mà nhốt".

Những ví dụ trên không phải là tất cả hình ảnh của cảnh sát Nga. Nhưng trong ý thức của những người Việt tại Nga hầu như không còn cảm giác thật ấm áp như 20 năm trước. Khi đó nếu bạn lạc đường thì sẽ được một cảnh sát tận tình đưa đến đúng nơi cần đến và cười thật tươi, nói: "không có gì đâu" khi được cám ơn.

Nỗi ám ảnh về bọn skinhead (đầu trọc, một dạng phát xít mới) và khuligan (lưu manh) ở Nga đối với cộng đồng người Việt lại càng nhân lên sau cái chết của sinh viên Vũ Anh Tuấn. Tòa thị chính Saint Petersburg đã cam kết tìm mọi biện pháp tăng cường an ninh cho học sinh nước ngoài, nhưng bọn đầu trọc và lưu manh vẫn là nỗi sợ hãi của những người nước ngoài tại Nga, trong đó có cộng đồng người Việt.

Toàn, sinh viên năm thứ nhất của Trường Đại học Tổng hợp Lomonosov, vẫn chưa hoàn hồn về đợt thoát hiểm trong bến xe điện ngầm hôm 8/11. Chừng 19h, Toàn cùng nhóm bạn vừa sang ĐH Mỹ thuật về. Vừa vào ga tàu điện ngầm, Toàn và các bạn đã nhìn thấy nhóm lưu manh khoảng chục đứa. Mặc dầu đã cố tìm cách “tránh voi chẳng xấu mặt nào” nhưng cuối cùng nhóm của Toàn vẫn bị bọn lưu manh cà khịa. Toàn cùng các bạn chạy thục mạng và thoát được lên mặt đất.

Cùng ngày hôm đó, tại một bến tàu điện ngầm khác, Hưng và 5 bạn cùng trường trên đường đi mua thực phẩm về thì bị một nhóm khuligan vây lại tấn công. Thấy không còn con đường nào thoát, các bạn buộc phải vừa đánh trả lại, vừa kéo bọn chúng về phía hai cảnh sát đang đứng. Tại đồn cảnh sát, nhóm lưu manh nói rằng “bọn thanh niên Việt Nam gây sự trước”. Kết quả, Hưng và các bạn phải mất gần 2 tiếng đồng hồ mới ra khỏi đồn sau khi nói gần như… cãi nhau với viên cảnh sát.

Vân, nữ sinh viên ĐH Ngoại ngữ Moskva, dặn dò: "Các anh chị mới từ trong nước sang, khi đi tàu điện ngầm phải cẩn thận, đừng đứng gần đường ray, đề phòng bọn đầu trọc và lưu manh đẩy xuống. Chúng hay tấn công từ phía sau theo kiểu ấy. Đã có một sinh viên Trung Quốc thiệt mạng như vậy rồi".

Ốm đau ở Nga bây giờ là cả một câu chuyện tốn kém. Anh Hoàng, tiến sĩ triết học, thành viên Ban quản lý chợ Sông Hồng 3, cho biết, ngành y tế Nga hiện nay chỉ còn bao cấp cho sinh đẻ và cấp cứu (cấp cứu trong 7 tiếng đầu thì không mất tiền), còn lại thì “động đến cái gì cũng phải tiền". Theo anh Khang bán hàng ở Trung tâm thương mại Voikou, khám bệnh ở các bệnh viện công lập giá rẻ hơn tư nhân, nhưng rất đông bà con người Việt thường không tới đây vì mất thời gian, ảnh hưởng đến chuyện làm ăn và cũng vì không biết tiếng Nga.

Đi khám bệnh ở các phòng mạch tư thì khá “nặng đô”. Giá khám bệnh ở phòng mạch bác sĩ thường phải mất 300 rúp, phòng mạch của tiến sĩ thì phải 550 rúp, phòng mạch giáo sư phải mất tới 800 rúp. Cúc - bán giày da ở chợ Sông Hồng 3 - nói thêm: Đó là chưa kể người bệnh phải chi phí một khoản tiền khá lớn nếu phải thực hiện các kỹ thuật chẩn đoán và xét nghiệm.

Ngoài các khoản chi phí trên, người bệnh phải trả thêm một khoản dịch vụ phí cho những người đưa đi (những người biết tiếng Nga), thường khoảng 300 rúp.

Trên các tờ báo tiếng Việt ở Liêng bang Nga như Nhân Hòa, Tin tức thị trường, Thời báo Moskva... người ta có thể đọc thấy rất nhiều mẫu quảng cáo của các bác sĩ điều trị đủ mọi thứ bệnh. Theo tiến sĩ, bác sĩ Lò Văn Xanh, Chủ tịch Hội Y dược VN tại Liên bang Nga, với nhiều người, bác sĩ chỉ là… tự phong. Chẳng có ai kiểm tra bằng cấp này của họ ở xứ này. Một số người chỉ là bác sĩ nha khoa nhưng quảng cáo là một bác sĩ đa khoa giàu kinh nghiệm. Thậm chí, có người chưa từng có một ngày trong ngành y nhưng vẫn “có thể điều trị các bệnh đa khoa, đặc biệt các bệnh phụ khoa, nấm ngoài da, lậu, bệnh lây qua đường tình dục”...

Theo lời quảng cáo, Hải tìm đến một lương y. Sau 25 ngày với các loại thuốc hoạt huyết bổ não, anh bắt đầu có biểu hiện bị liệt. Khi vào bệnh viện, các bác sĩ cho biết thuốc mà Hải đang dùng càng làm cho u phát triển. Hải chết vài ngày sau đó.

Một bác sĩ trong Hội Y Dược Việt Nam tại Liên bang Nga cho biết, do thời tiết khắc nghiệt vào mùa đông và phải làm việc cật lực, phần lớn bà con bị viêm phổi và thấp khớp mãn tính, phải điều trị lâu dài và tốn kém. Hội Y Dược học tại Nga đã vận động những người Việt Nam có bằng cấp y tế tham gia tổ chức hội để thống nhất quản lý về chuyên môn. Từ năm 1997 đến nay, hội chỉ mới tập hợp được 25 bác sĩ và 80 sinh viên đang theo học tại 3 trường đại học y khoa ở Moskva.

Trong 15 khu vực người Việt sống và làm ăn tại Moskva, Hội chỉ mới gây dựng tổ chức tại 8 khu. Bác sĩ Lò Văn Xanh trăn trở: "Số lượng bác sĩ ở đây vẫn rất ít ỏi, chưa thấm gì so với nhu cầu khám chữa bệnh rất lớn của bà con người Việt".

(Theo Sài Gòn Giải Phóng)
http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2004/11/3B9D8AF5/
Trở về đầu trang
tuthongminh is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
[ IP : Logged ]
virus
Vodka Nga - Русская Водка
Vodka Nga - Русская Водка


Tuổi: 41
Tham gia từ: 19 May 2005
Bài viết: 1849
Đến từ: МИТХТ

GửiGửi: 23-Jul-2005 3:04 am    Tiêu đề:  Re: Những người Việt mình ở Nga sống ra sao?....
Trả lời kèm trích dẫn

Trích dẫn:
Gần 100.000 người Việt Nam đang sống và làm việc tại Liên bang Nga vì mưu sinh đã phải đối mặt với khó khăn, cực nhọc. Một trong những nỗi ám ảnh lớn nhất của họ là giấy tờ. Đây chính là lý do để một số cảnh sát xấu của Nga làm tiền.

Cái này đống ý 98% , vì ngoài những người làm ăn ở chợ ra , những người từ thành phố xa lên Mos bất kể dạnh nào thì những SV và những người làm việc như kiểu hải quan thì ko phải như thế . Thứ nhất họ giấy tờ đầy đủ , hợp pháp , thứ 2 quan trọng nhất là họ biết nhiều tiếng Nga .
Trích dẫn:
Ngoài hộ chiếu với thị thực nhập cảnh, để có thể làm việc tại Nga, người Việt phải có giấy phép quyền lao động. Giấy phép này giống như “bùa hộ mệnh”, không thể thiếu. Dựa trên giấy này, chính quyền sẽ cấp phép tạm lưu trú - thứ mà bà con người Việt ở đây thường gọi là “hộ khẩu”. Hộ khẩu có thời hạn trong vòng một năm, hết thời gian này, phải gia hạn.

cái này đúng 100%

Trích dẫn:
Ngày 5/11, Nguyễn, sinh viên năm thứ 4 Đại học Mỹ thuật Moskva, về đến ký túc xá thì bị hai viên cảnh sát Nga chặn lại hỏi giấy tờ. Nguyễn đưa tấm thẻ sinh viên, viên cảnh sát lắc đầu bảo: "Đây là giấy tờ giả". Anh ta nheo mắt: "Có tiền không?". "Tôi là sinh viên, không có tiền", Nguyễn đáp. Viên cảnh sát không tha: "Đừng có nói dối. Tao vừa thấy mày trong quầy đổi tiền đi ra. Làm sao mà không có tiền được?". Chàng sinh viên chống chế: "Tôi vào để xem tỷ giá đồng rúp"…

Đến lúc đó, viên cảnh sát trắng trợn ra giá: "Đưa 20 USD đây, không sẽ bị bắt về đồn 3 ngày". Nguyễn cứng rắn: "Các ông cứ bắt đi, tôi có làm gì đâu". Kết quả là Nguyễn bị đẩy về đồn nhưng chỉ bị giữ lại một tiếng đồng hồ.

Nguyễn vẫn còn may mắn vì hôm đó có tiền trong người nhưng không bị lục soát gì. Trước đó không lâu, Xuân, bạn cùng trường với Nguyễn, đi chợ Vòm đúng vào lúc cảnh sát đang truy quét người Việt tại đây. Xuân cùng một số bà con bị đẩy lên xe. Cô chống cự và bảo: "Tôi là sinh viên, không buôn bán gì, các ông không được bắt". Không để cô phân trần thêm, một cảnh sát to lớn nhấc bổng cô lên và ném vào thùng xe.

Họ đưa tất cả tới một khu có nhiều gian phòng khác nhau và bắt đầu lục soát. Với lý do kiểm soát heroin, Xuân bị cảnh sát buộc cởi hết đồ ngoài. Khi không thấy gì, viên cảnh sát trơ tráo thò tay vào áo ngực cô, nơi cô đã cẩn thận giấu 50 USD.

Điều này có thể có thật vì là chuyện đã kể rồi , và từng xảy ra ở Mos nhữgn năm trước đây.Nhưng hiện giờ ở Mos gần như ko còn chuyện đó nữa . Sinh viên là những người an toàn nhất ở Mos hiện nay ( trừ người Nga - tất nhiên ) . Lấy ví dụ thế này : em và những người bạn của em ( có thể nói chung là những sinh viên ở Mos này ) có câu là : lâu lắm ko phải trình pass ra nên ... nhớ . Thật 100% là những lần em phải trình pass ra đếm trên đầu ngón tay , ngoài lần đầu năm phải nộp pass cho trường để đóng khẩu và những lần đi đổi tiền . Hết . Em là người lang thang nhiều , nên cái chợ Vòm với Salut ko còn lạ gì cả , em đã có nhiều chứ ko phải 1 lần bị AMÔN ập vào công của chú , anh ... trên chợ vòm để bắt và em đều ko việc gì cả , và may mắn cho chú , anh mình là ko bị mất tiền khi có tin báo trứơc liền đưa tiền cho em cầm . Em cảm thấy như mình bất khả xâm phạm với công an nếu mình biết tiếng Nga và một chút bình tĩnh tỉnh táo .Có 1 lần bị bắt lên xe khi đi cùng với những người bạn làm ở chợ . Lần đó là do họ tống hết lên , em đã bảo ko lên , tao là sinh viên.Nhưng cuối cùng cũng phải lên . Lên đó bọn nó hỏi em đầu tiên , em trả lời rành mạch và có chút bướng khi mà bảo là tao ko đưathẻ sinh viên cho mày đó(mặc dù là có ). Nếu các ông muốn thì có thể gọi điện về cho trường tôi . Sau đó em đọc rành mach số điện thoại , địa chỉ trường , lại còn hỏi lại bọn nó là có biết trường đó ở đâu ko . Nó cho em xuống xe ko một lời xin lỗi theo đúng phép lịch sự châu Âu (cái này ko có ở VN à nha ) em ko xuống . Em nói rằng nếu các ông bắt tôi như một người problem ( ko biết nói từ phạm tội thế nào ) thì bây giờ tôi ko xuống , bạn tôi còn ở trên đó và họ đều giâý tờ đầy đủ . Bọn nó thấy em có vẻ là khó chơi nên đành phải : Вы (chứ ko còn là ты như lúc trước nữa) меня извините . Nói xong đẩy em xuống và vẫn chơi đc của bạn mình mỗi người 50 rúp . Xuống dưới xe bọn nó còn bảo là may vì chỉ mất 50 rup/người .Nói chung , với tình hình hiện nay , nếu mình là SV thì ko phải sợ gì cả khi đi lên chợ Vòm hay đi chơi ngoài đg . Cần phải thật bình tĩnh khi gặp công an , nếu mình có đủ giấy tờ . Kinh nghiêm cho SV là khi nhìn thấy CA đằng xa , nên đi thẳng vào họ , nếu thấy họ sẽ hỏi mình thì hãy hỏi trược họ , nếu ko biết tiếng Nga thì đưa cái Pass ra luôn , bảo là đến trường này thế nào ... Về kinh nghiệm với CA mình có rất nhiều .
Về tụi đầu trọc , thực ra ko có nhiều kinh nghiệm như với CA . Trước đây người ta có câu là : sợ CA còn hơn sợ trọc . Nhưng tớ thì chưa gặp trọc bao giờ . Sang 3 năm mà chưa dính , đi nhiều lắm . Có lẽ do số cả . Cũng có chút kinh nghiệm , nhưng ko dám to mồm . Khi đi lại thì nên tránh những nơi đc gọi là điểm nóng , ko đi lại vào đêm , có đi thì bắt tacxi ngay chân ốp . Kô nên đi chơi vào tầm tối tối , cứ trời bắt đầu nhá nhem thì là giờ giới nghiêm của anh em ta rồi đó. Ko nên đi qua những metro như " спортивная , чекизовская " vào thứ bảy chủ nhật những hôm có bóng đá tầm 4-5h chiều và 7-8h tối . Ngoài ra nên đi sát những người to lớn hoặc tốt nhất là CA nếu cảm thấy có hiện tượng bị nhìn . Bạn nên nhớ rằng ,dù bạn có chạy vào Magazine hay siêu thị cũng vẫn bị đánh như thường . Bạn nên tinh mắt khi thấy có đám đông . Tớ một lần đi 1 mình lúc 2h đêm , có một lũ thanh niên hò hét ầm ĩ , tớ đi qua bọn nó , tất nhiên là với khoảng cách khá xa và đi nhập hội cùng một đám đầu đen khác ... xin lửa . Bọn kia khi đi qua tớ hét lên , tớ vẫn nghe rõ bọn nó nói là con chó cái Trung Quốc ... hic hic .
Và một điều nữa bạn nên thật nhớ rằng .Kô phải là chỉ có đầu trọc mới đánh bạn , đánh bạn chủ yếu là những thanh niên ngang tầm mình uống bia rượu vào gây sự mà thôi . Tổ chức Skinhead là một tổ chức hẳn hoi và bây giờ hầu như ko nghe thấy có một nhóm skinhead nào hành hung người nước ngoài cả . Bọn nó còn bận bắn nhau với những nhóm Mafia khác và đi thanh toán theo hợp đồng . Ko có một thằng nào từ BMW nhẩy xuống đánh bạn cả . Hãy cảnh giác với từ Skinhead vì bọn nó hiền lắm đối với mình .Khi nào bạn nghe thấy tiếng súng , thì hãy nói đó là skinheads .
Về khám chữa bệnh thì tớ chẳng biết gì cả , xin miễn nói nhá . Tớ là thằng khỏe mạnh mà . Nhưng mà mới đây có vụ vợ 1 bác sĩ trên Salut bị nhiễm HIV , chẳng biết thế nào nhỉ...

_________________

hoangtung@nuocnga.net
banquantri@nuocnga.net
Trở về đầu trang
virus is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Tới website của người gửi AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
[ IP : Logged ]
Amigo
Thịt nướng Nga - Шашлык
Thịt nướng Nga - Шашлык


Tuổi: 35
Tham gia từ: 21 May 2005
Bài viết: 251

GửiGửi: 29-Aug-2005 9:10 pm    Tiêu đề:  Re: Những người Việt mình ở Nga sống ra sao?....
Trả lời kèm trích dẫn

[quote="virus. Em cảm thấy như mình bất khả xâm phạm với công an nếu mình biết tiếng Nga và một chút bình tĩnh tỉnh táo .... trả lời rành mạch và có chút bướng khi mà bảo là tao ko đưathẻ sinh viên cho mày đó(mặc dù là có ). Nếu các ông muốn thì có thể gọi điện về cho trường tôi . Sau đó em đọc rành mach số điện thoại , địa chỉ trường , lại còn hỏi lại bọn nó là có biết trường đó ở đâu ko . Nó cho em xuống xe ko một lời xin lỗi theo đúng phép lịch sự châu Âu (cái này ko có ở VN à nha ) em ko xuống . Em nói rằng nếu các ông bắt tôi như một người problem ( ko biết nói từ phạm tội thế nào ) thì bây giờ tôi ko xuống , bạn tôi còn ở trên đó và họ đều giâý tờ đầy đủ . Bọn nó thấy em có vẻ là khó chơi nên đành phải : Вы (chứ ko còn là ты như lúc trước nữa) меня извините . Nói xong đẩy em xuống và vẫn chơi đc của bạn mình mỗi người 50 rúp . Xuống dưới xe bọn nó còn bảo là may vì chỉ mất 50 rup/người .Nói chung , với tình hình hiện nay , nếu mình là SV thì ko phải sợ gì cả khi đi lên chợ Vòm hay đi chơi ngoài đg . Cần phải thật bình tĩnh khi gặp công an , nếu mình có đủ giấy tờ . Kinh nghiêm cho SV là khi nhìn thấy CA đằng xa , nên đi thẳng vào họ , nếu thấy họ sẽ hỏi mình thì hãy hỏi trược họ , nếu ko biết tiếng Nga thì đưa cái Pass ra luôn , bảo là đến trường này thế nào ... Về kinh nghiệm với CA mình có rất nhiều .
Về tụi đầu trọc ... Tổ chức Skinhead là một tổ chức hẳn hoi và bây giờ hầu như ko nghe thấy có một nhóm skinhead nào hành hung người nước ngoài cả . Bọn nó còn bận bắn nhau với những nhóm Mafia khác và đi thanh toán theo hợp đồng . Ko có một thằng nào từ BMW nhẩy xuống đánh bạn cả . Hãy cảnh giác với từ Skinhead vì bọn nó hiền lắm đối với mình .Khi nào bạn nghe thấy tiếng súng , thì hãy nói đó là skinheads .

Hehe bây giờ mới đọc thấy câu chuyện của chú em này. Virut ơi cậu sinh ra dưới ngôi sao lành đấy nên đã may mắn trong mấy vụ mà chú kể trên. Nhưng đó không phải là kinh nghiệm bảo bối cho tất cả đâu nhá. Hãy thử hình dung khi bị CA tóm lại xét giấy tờ vào ngày nghỉ cuối tuần và ngày lễ (ở Nga cực nhiều ngày lễ), nếu chúng nó Alố Alồ về trường thì ma nào nó thưa máy cho ? Ở Nga tệ quan liêu kinh khủng lắm, dám chắc khó có trường nào chịu giở sổ ra tra xem và báo lại với CA là ông Nguyễn Ái Virut đúng là sinh viên xịn của trường tôi. Tớ nghĩ khi mà các cán bộ Sứ quán còn chả "bất khả xâm phạm" với bọn CA Nga (ối vụ các chú các bác bị đấm đấy thôi), thì virut cũng không nên tưởng bở quá.
Một ý kiến nữa là về bọn skinheads. Đúng chúng nó là một tổ chức, có lý luận theo kiểu của chúng nó. Nhưng đại họa cho ta là thành viên tổ chức rất nhiều đứa chỉ choai choai, văn hóa chắc bằng 1/100 virut nhà mình thôi, biết phân biệt gì đâu. Bọn đi BMW là bọn fít rồi, chúng nó chả thèm xuống xe để tẩn mình đâu nếu mình là thằng da vàng đi bộ. Thế nhưng còn ty tỷ thằng skineads cũng đi bộ và tụ tập trên phố, nhiều khi không cạo đầu đâu, những thằng này hiển nhiên là không mang súng, dao có khi cũng không, nhưng virut và anh em ta vẫn phải coi chừng kẻo nó đấm cho ít quả thì nước mình lại bớt mất một nhân tài.
À mà hôm trước tớ xem TV thấy có vụ CA Nga tóm 3 vị người Việt (có 1 nàng xinh đáo để) vì vận chuyển một đống thuốc kích thích, chắc ở Việt nam gọi là thuốc "lắc". Các đồng bào của chúng ta khai ra là họ nhận thuốc này qua đường bưu điện gửi từ Mỹ đến Nga. CA Nga nhận xét rằng, xưa nay thường ma túy vào Nga từ Apganistăng và Trung Á, đây là lần đầu tiên có vụ ma túy đến Nga từ Mỹ. Đố các bác biết,các đồng bào kia nhận thuốc lắc từ Mỹ là để đem về VN phục vụ phong trào trong nước hay là để tiêu dùng ở chợ Vòm và các ốp Cộng ?

_________________
Đi đến nơi vô tăm tích đem về một vật vô danh
Trở về đầu trang
Amigo is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
Oleola
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас


Tuổi: 43
Tham gia từ: 11 May 2005
Bài viết: 710
Đến từ: <\\::::Miền quê xa::::\\>>

GửiGửi: 29-Aug-2005 11:18 pm    Tiêu đề:  Re: Những người Việt mình ở Nga sống ra sao?....
Trả lời kèm trích dẫn

virus viết:
]Em cảm thấy như mình bất khả xâm phạm với công an nếu mình biết tiếng Nga và một chút bình tĩnh tỉnh táo .... trả lời rành mạch và có chút bướng khi mà bảo là tao ko đưathẻ sinh viên cho mày đó(mặc dù là có ). Nếu các ông muốn thì có thể gọi điện về cho trường tôi . Sau đó em đọc rành mach số điện thoại , địa chỉ trường , lại còn hỏi lại bọn nó là có biết trường đó ở đâu ko . Nó cho em xuống xe ko một lời xin lỗi theo đúng phép lịch sự châu Âu (cái này ko có ở VN à nha ) em ko xuống.
Nói chung , với tình hình hiện nay , nếu mình là SV thì ko phải sợ gì cả khi đi lên chợ Vòm hay đi chơi ngoài đg . Cần phải thật bình tĩnh khi gặp công an , nếu mình có đủ giấy tờ.


hehe..chú mày ko đi chơi nhiều, quanh quanh cái Юго - Западная...hộ khẩu ở đó thì sợ giề... Chú mày cuối tuần cứ ra chợ vòm.., đến chợ điện tử( Salut 5) ...tối đêm đi sàn, chơi thử một lần xem..lúc đó tiếng Nga với chú cũng chả làm đc đếch gì với tụi kớm đó đâu..

Trích dẫn:
Hãy cảnh giác với từ Skinhead vì bọn nó hiền lắm đối với mình .Khi nào bạn nghe thấy tiếng súng , thì hãy nói đó là skinhead


Câu này ko hiểu lắm... Question
và nếu ai đó đến trường MEI thì hãy cẩn thận với tụi này..nó ko hỏi han mình một câu, ban ngày cũng như ban đêm, rình rình rùi nhóm dưới, nhóm trên quây chặn đầu, fang đến xỉu thì thôi.....
Thực ra những ng Việt mình ở đó ai cũng cố gắng học tập, làm việc để đạt đc mục đích mình đang phải chinh chiến rùi về vn .....

Amigo viết:
À mà hôm trước tớ xem TV thấy có vụ CA Nga tóm 3 vị người Việt (có 1 nàng xinh đáo để) vì vận chuyển một đống thuốc kích thích, chắc ở Việt nam gọi là thuốc "lắc". Các đồng bào của chúng ta khai ra là họ nhận thuốc này qua đường bưu điện gửi từ Mỹ đến Nga. CA Nga nhận xét rằng, xưa nay thường ma túy vào Nga từ Apganistăng và Trung Á, đây là lần đầu tiên có vụ ma túy đến Nga từ Mỹ. Đố các bác biết,các đồng bào kia nhận thuốc lắc từ Mỹ là để đem về VN phục vụ phong trào trong nước hay là để tiêu dùng ở chợ Vòm và các ốp Cộng ?


Chắc là phục vụ anh chị em bên đó thôi chứ vn thiếu giề...hehe Laughing Surprised

_________________
Đã bao lần ý chí bảo trái tim,
Tôi không yêu, không giận hờn, thương nhớ.
Nhưng trái tim là một thằng quái gở,
Vẫn thì thầm , tha thiết gọi tên em


http://360.yahoo.com/haovnru
Trở về đầu trang
Oleola is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Tới website của người gửi AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
[ IP : Logged ]
virus
Vodka Nga - Русская Водка
Vodka Nga - Русская Водка


Tuổi: 41
Tham gia từ: 19 May 2005
Bài viết: 1849
Đến từ: МИТХТ

GửiGửi: 30-Aug-2005 9:14 am    Tiêu đề:  Re: Những người Việt mình ở Nga sống ra sao?....
Trả lời kèm trích dẫn

Trích dẫn:
hehe..chú mày ko đi chơi nhiều, quanh quanh cái Юго - Западная...hộ khẩu ở đó thì sợ giề... Chú mày cuối tuần cứ ra chợ vòm.., đến chợ điện tử( Salut 5) ...tối đêm đi sàn, chơi thử một lần xem..lúc đó tiếng Nga với chú cũng chả làm đc đếch gì với tụi kớm đó đâu..

Báo cáo bác , chợ vòm em làm ở đó thì sao lại ko đi ạ , khu Сереневый бульва , сокольники , щелковская , измайлово em còn lạ gì nữa.Chẳng đi suốt , đến mấy ốp cộng sửa máy .Chính cái khu dưới nhà em , em lại chưa đi đc hết . Còn Xalút 5 á , khặc khặc , trước em học MADI , ngày nào chẳng ra đó mua thức ăn, rồi đi xe 727 về tận ốp . Xalút 2 thì từ khi Xalút 5 sập, lên đó ăn phở ,hát karaoke, sông Hồng thì em có lên 1 lần , Togi thì ở ngay gần dưới khu em , ra đó mua thịt chó suốt ...hầu như em đi đã gần hết Moscow này rồi , trừ các ngóc ngách thì chịu thôi , chỗ nào em cũng sục vào đôi 3 lần rồi à . Còn đúng thật sàn xiếc thì em ít đi , chỉ đi mấy cái sàn vớ vẩn dưới chỗ em thôi . Hồi trước em đi nhiều , nhưng mà cái số của em nó may , chưa bao giờ gặp trọc , còn cảnh sát thì giờ em đã thay đổi suy nghĩ rồi . Hôm nọ bị bắt 1 quả vẫn còn đau . Về trọc thì em ko có kinh nghiệm cho lắm . Về công an thì kinh nghiệm đầy mình . Chẳng việc gì phải sợ thằng nào cả , hehee

_________________

hoangtung@nuocnga.net
banquantri@nuocnga.net
Trở về đầu trang
virus is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Tới website của người gửi AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
[ IP : Logged ]
ngược_đời
Bánh blin nóng - Горячий блин
Bánh blin nóng - Горячий блин


Tuổi: 35
Tham gia từ: 17 Jul 2005
Bài viết: 36
Đến từ: địa ngục

GửiGửi: 09-Sep-2005 1:46 pm    Tiêu đề:  Re: Những người Việt mình ở Nga sống ra sao?....
Trả lời kèm trích dẫn

virus viết:
nhưng mà cái số của em nó may , chưa bao giờ gặp trọc


ừ tại số may là chính ý mà...
chứ họ hàng nhà mình bị hành suốt...
em kô có ý trù bác đâu đấy! đừng có mà hiểu lầm!

_________________
я заведу себе рыбок....они будут молчать и никогда не смогут предать....
а чтобы им было веселее жить, каждую неделю буду менять цвет воды.
Trở về đầu trang
ngược_đời is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
[ IP : Logged ]
Xem các bài viết từ:   
Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp

Gửi bài mới   Trả lời cho chủ đề   printer-friendly view    NuocNga.Net -> Sinh sống tại Nga Thời gian: [GMT + 7 Giờ]
Tới trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển nhanh tới:  
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể trả lời các chủ đề
Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình
Bạn không thể xoá bài viết của mình
Bạn không thể tham gia các bình chọn
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum

Designed by TekCIZ Co., Ltd
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group