NuocNga.Net

Page Loading... please wait!



This page still doesn't show? Click here
 
Trang chủTrang chủ    Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Danh sách thành viênDanh sách thành viên   Nhóm làm việcNhóm làm việc Ban quản trịBan quản trị   Đăng kýĐăng ký 
 Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắnTin nhắn   Đăng nhậpĐăng nhập 
Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Tới trang trước  1, 2, 3, 4  tiếp
 
Gửi bài mới   Trả lời cho chủ đề   printer-friendly view    NuocNga.Net -> Văn học Nga
Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp  
Tác giả Nội dung bài viết
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 15-Aug-2006 10:32 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Chương 9

Trên chín tầng mây

Quả cầu vút lên cao một cách êm ả nên các nhà du hành dũng cảm ngồi trong cái khoang không cảm thấy là mình đang bay lên. Một lát sau, khi nhìn qua thành khoang, họ mới thấy cảm thấy đám đông ở dưới đất đang vẫy tay vẫy mũ hoan hô họ.

Họ cũng vẫy mũ đáp lại: "Chào các bạn!". Mất sạch toan vẫy mũ mới chợt thấy là đầu mình trần trụi.

- Các bạn ơi! Dừng quả cầu lại đã! Mình để quên cái mũ ở nhà rồi.

Cáu kỉnh làu bàu:

- Cậu thì lúc nào cũng quên.

Biết tuốt đáp:

- Không dừng lại được. Quả cầu còn bay cho đến khi nào không khí bên trong lạnh đi thì nó mới hạ xuống.

Mất sạch nói, giọng bực tức:

- Chà! Thế là mình phải bay đầu trần à?

Tròn xoay nói:

- Cậu đã tìm thấy mũ ở gậm giường rồi cơ mà?

- ừ, nhưng khi mình đội vào, mình thấy bức quá nên lại bỏ ra để trên bàn. Đến phút cuối cùng mình lại quên đội.

Cáu kỉnh nói:

- Cậu thì phút cuối cùng nào mà chả quên!

Đột nhiên, Mít đặc hét:

- Các cậu nhìn kìa! Nhà chúng mình ở lại dưới kia kìa, bên trái chúng ta ấy. Mọi người đều cười còn Cáu kình lại lên tiếng:

- Cậu tưởng là nó cũng phải bay theo chúng mình chắc?

Mít đặc đâm cáu, vặc lại:

- Mình chẳng tưởng gì hết. Mình nhận ra cái nhà của chúng mình và mình nói lên, thế thôi. Bao lâu nay, chúng mình đã ở trong căn nhà ấy và bây giờ thì bay trong quả cầu.

- ừ, thì bay - Cáu kỉnh hậm hực nói - ai biết được là nó sẽ đưa chúng ra đi đến đâu?

- Cậu thì lúc nào cũng cứ làm nhặng lên. Ngay cả trong quả cầu này mà cậu cũng không để cho chúng mình được yên thân nữa - Mít đặc nói.

- Nếu cậu không thích thì cậu đi đâu thì đi.

- Thế cậu muốn mình đi đâu bây giờ?

Biết tuốt nói:

- Thôi đi, đừng có cãi nhau nữa.

Quả cầu lên cao mãi. Dưới kia, Thành phố Hoa trải rộng ra, trông như một tấm bưu ảnh. Nhà cửa bé tí xíu, còn các chú tí hon thì không nhìn thấy đâu nữa. Gió cuốn quả cầu đi thật nhanh. Phút chốc, thành phố chỉ còn là một dấu chấm trong chốn xa xăm.

Biết tuốt lấy địa bàn ra để định phương hướng.

Địa bàn là một cái hộp nhỏ bằng kim khí, trên mặt có một chiếc kim có nam châm luôn luôn chỉ về phía bắc. Địa bàn giúp ta biết nơi ta đi và tìm thấy đường về. Vì thế, Biết tuốt chú ý đem nó đi theo.

Chú nói:

- Chúng ta đi thẳng về phương bắc, vậy thì khi về, chúng ta sẽ chuyển về phương nam.

Quả cầu lên rất cao, vượt qua bao ruộng đồng. Thành phố Hoa đã biến mất. Ơ' phía dưới, con suối mà cac chú tí hon gọi là sông Dưa chuột chảy uốn khúc như dải vải hẹp. Cây cối trên ruộng đồng nom như những cụm lông nhỏ.

Thình lình Tròn xoay nhìn thấy một vệt tối hình tròn. Vệt tối này chạy nhanh trên mặt đất như chạy theo khí cầu vậy. Cậu ta kinh ngạc nói:

- Các cậu nhìn kìa, có ai đang chạy theo chúng ta đây này!

Tất cả đều nhìn vào vệt tối.

Mất sạch nói:

- ồ, nó đang đi qua sông kìa!

Nhanh nhảu hỏi:

- Cái quái gì thế nhỉ? Này, nó nhảy qua cả cây!

Bây giờ các chú bay qua một cánh rừng và cái vật đen vẫn theo các chú hoài, nó chạy cả trên các vòm lá. Bác sĩ Thuốc viên sinh nghi, liền đèo mục kỉnh vào nhưng thật là toi công, chú chẳng nhận ra được nó là cái gì.

Đột nhiên, Mít đặc reo lên:

- Mình biết rồi! Mình biết rồi! Mình là người đầu tiên biết đấy nhé! Đó là con Mực của chúng ta. Chúng ta bỏ quên nó ở nhà nên nó chạy theo đấy!

Viên đạn đáp:

- Cậu nhầm rồi. Con Mực ở dưới gầm ghế, cạnh mình đây cơ mà.

Ngộ nhỡ hỏi:

- Vậy thì nó là cái gì? Biết tuốt ơi, cậu thử nói cho chúng mình nghe xem nào.

Biết tuốt bỏ cái địa bàn vào túi rồi nhìn xuống phía dưới. Chú cười:

- Đó là cái bóng của chúng mình.

Các chú tí hon tròn xoe mắt:

- Bóng của chúng mình à?

- ừ, cái bóng của quả cầu. Quả cầu bay trên không, cái bóng bay dưới đất, đơn giản thế thôi.

Các chú giương mắt nhìn mãi cái bóng càng ngày càng nhỏ đi và cuối cùng biết mất.

- Nó đi đâu mất rồi nhỉ?

Biết tuốt giải thích:

- Chúng mình lên cao quá nên không trông thấy nó được nữa.

Cáu kỉnh làu bàu:

- Vậy thì người ta không thể trông thấy cả cái bóng của mình được ư? Tệ hại quá!

Mít đặc nổi cáu:

- Cậu lại nhặng lên rồi! Cậu không bao giờ để cho tụi mình được yên thân hay sao?

Cáu kỉnh trêu lại bạn:

- Yên thân à? Yên thân làm sao được khi đang bay bằng quả cầu? Muốn yên thân thì hãy ở nhà.

- Cậu phải ở nhà để yên thân.

- Mình ấy à, mình chẳng cần yên thân!

Biết tuốt nói:

- Lại gây chuyện à? Mình phải cho các cậu xuống mới được.

Cáu kỉnh và Mít đặc sợ quá, thôi cãi nhau ngay.

Quả cầu đi vào sương mù. Không trông thấy mặt đất nữa. Chung quanh như có một màn khói trắng bao bọc.

- Cái gì thế này? Khói ở đâu thế này?

Biết tuốt nói:

- Không phải kà khói đâu. Đám mây đấy. Chúng mình đã bay lên mây rồi và bây giờ thì đang bay ở trong mây.

Mít đặc đáp:

- Cậu chỉ bịa thôi. Mây thì phải lỏng như cháo tấm, chứ còn cái này y như sương mù ấy.

Biết tuốt hỏi:

- Cậu có biết mây là cái gì không? Mây là sương mù, nhưng nhìn xa thì nó có vẻ dầy hơn thôi.

Mít đặc không tin, bèn nói:

- Các cậu đừng nghe nó. Những điều đó nó bịa ra để ra vẻ ta đây biết tuốt, nhưng thực ra thì nó mít đặc. Không cần phải dạy cho mình biết mây là sương mù đâu. Không phải, mây giống như cháo tấm ấy. Làm như mình chưa bao giờ được chén món cháo tấm chắc!

Quả cầu lên cao mãi, vượt lên cả tầng mây.

Mít đặc thò đầu qua thành khoang trông thấy mây ở phía dưới che lấp cả mặt đất.

- ái chà, trời ở dưới kia kìa. Chúng mình bay lộn ngược rồi.

- Sao lại lộn ngược? - tất cả đều ngạc nhiên.

- Đấy, cứ nhìn xem: trời ở dưới phía chân chúng mình, như vậy là bay lộn ngược rồi.

Biết tuốt cải chính:

- Chúng mình bay ở trên mây. Chúng mình lên cao hơn cả mây. Vì thế bây giờ, mây không ở trên mà là ở dưới chúng mình.

Mít đặc không tin. Chắc rằng mình ngồi lộn đầu xuống đất, chân chổng lên trời, chú sợ mất mất chiếc mũ nên cứ lấy tay ấn tịt xuống tận trán. Có gió thổi, quả cầu đi mau hơn, Nhưng đột nhiên các chú tí hon thấy quả cầu hạ xuống.

Các chú đâm lo:

- Tại sao lại xuống nhỉ?

Biết tuốt đáp:

- Tại vì không khí trong quả cầu bắt đầu lạnh.

Nhanh nhảu hỏi:

- Thế là chúng mình đang hạ xuống mặt đất à?

- Không - Biết tuốt trả lời - Không phải tự nhiên vô cớ mà chúng ta đem cát đi theo đâu. Chúng ta sẽ ném cát xuống và quả cầu sẽ bay lên cao ngay.

Nghe nói vậy, Ngộ nhỡ vớ ngay một bao cát và ném vào khoảng không.

Biết tuốt hét:

- Cậu làm gì thế? Ném một bao cát đầy à, cậu chẳng nghĩ gì cả! Nếu nó rơi trúng phải đầu ai thì sao?

Ngộ nhỡ đáp:

- Nó sẽ chẳng rơi vào đầu ai đâu!

- Chẳng rơi à - Mít đặc nói - Mình bảo cậu là phải mở bao cát ra trước khi ném xuống.

- Mình làm cho! - Chắc chắn nói. Và chẳng nói chẳng rằng, chú đổ ngay một bao cát vào trong khoang.

Biết tuốt thở dài:

- Thật là các cậu khôn ngoan như nhau! Mở cái bao ra rồi đổ cát vào khoang để làm gì? Cậu tưởng là quả cầu nó sẽ nhẹ hơn chăng?

- Mình có để nó ở đấy đâu! - Chắc chắn đáp và vốc từng nắm cát ra ngoài khoang.

Mất sạch quát:

- Cẩn thận đấy! Không khéo nó bắn vào mắt tớ bây giờ.

- Chắc chắn tớ không làm bắn vào mắt cậu - Chắc chắn đáp, nhưng ngay lúc ấy, Mất sạch đã bị cát phả đầy mắt.

Mọi người đều trách móc Chắc chắn trong lúc đó Ngộ nhỡ mở con dao ra và vội vàng khoét một cái lỗ thật to ở đáy khoang để cho cát rơi xuống. Nhưng mà Biết tuốt đã trông thấy và quát:

- Thôi ngay! Cậu làm cái gì thế? Cái khoang mà hỏng thì chúng ta sẽ lộn nhào xuống hết bây giờ.

Ngộ nhỡ đáp:

- Ngộ nhỡ nó không hỏng thì sao!

Biết tuốt cầm lấy con dao của Ngộ nhỡ và gắt:

- Ngộ nhỡ với Chắc chắn, hai cậu chỉ có mấy tiếng ở lỗ mồm thôi!

Cát theo cái lỗ chảy ra ngoài, quả cầu nhẹ hơn trước lại lên cao. Các chú tí hon nhìn quanh, vẻ mặt hớn hở. Các chú khoan khoái vì thấy quả cầu lại bay lên. Chỉ có chú Cáu kỉnh, con người luôn luôn bất mãn, lại làu bàu như mọi lần:

- Có bao giờ thấy như thế này không? Lên rồi xuống, lên rồi xuống. Quả cầu mà bay như vậy à?

Và không biết nói gì thêm nữa, chú liền quặc luôn với Tròn xoay đang nhá một miếng đường:

- Tại sao cậu cứ gặm đường mãi thế?

- Trong túi tớ có đường, tớ lấy ra để gặm.

- Chọn đúng lúc để gặm đường! Khi nào chúng mình hạ xuống đất, cậu tha hồ mà gặm nhấm.

- Sao tớ phải mang thêm cho nó nặng - Tròn xoay nói - Khi nào tớ nhá hết đường, quả cầu sẽ nhẹ hơn và sẽ bay cao hơn.

- Thế thì cậu cứ nhá đi - Cáu kỉnh đáp - Bọn mình xem cậu sẽ gặm đến đâu.

_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 15-Aug-2006 10:39 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Chương 10

Tai nạn

Có người nghĩ rằng càng lên cao bao nhiêu thì càng ấm bấy nhiêu. Không phải thế đâu, càng lên cao thì càng lạnh. Tại sao vậy? Bởi vì ở trên cao, ánh nắng mặt trời chỉ hâm nóng không khí lên chút ít. ở dưới thấp, không khí bao giờ cũng nóng hơn bởi vì mặt trời đốt nóng trái đất và mặt đất lại hun nóng không khí y như cái chảo rang vậy. Khí nóng nhẹ hơn khí lạnh vì thế nó có thể bay lên cao. Nhưng càng lên cao, nó lại càng nguội lạnh đi, do đó ở trên trời cao lúc nào cũng lạnh ngắt.

Các chú tí hon cảm thấy rét khi khí cầu lên cao. Má và mũi các chú đỏ ửng vì lạnh. Các chú rung chân xoay tay để sưởi ấm tí chút. Mất sạch rét nhất vì chú quên mũ ở nhà. Dưới mũi chú Mất sạch, lủng lẳng một cục bông to tướng và chú run rẩy như chiếc lá, hàm răng va lập cập.

Cáu kỉnh càu nhàu:

- Cậu đừng có đánh đàn răng nữa đi! Cứ nghe răng cậu lộp cộp cũng đủ làm cho người ta ớn lạnh thêm rồi!

Mất sạch đáp:

- Trời lạnh có phải lỗi tại mình đâu!

Cáu kỉnh vừa đứng dậy vừa nói:

- Mình mà phải nghe răng ai lập cập bên tai là mình không thể nào chịu được. Cứ nghe thấy là mình đã rét run lên rồi.

Chú lại ngồi cạnh Thuốc nước. Nhưng Thuốc nước cũng đánh đàn răng như Mất sạch. Cáu kỉnh đưa mắt nghi ngờ nhìn chú:

- Cậu cũng thế à? Chắc là cậu giả vờ để trêu tức mình chứ gì?

- Không phải mình muốn trêu tức cậu đâu mà vì mình rét đấy thôi.

Cáu kỉnh đứng lên đi ngồi chỗ khác. Chú cứ đổi chỗ xoành xoạch, làm phiền tất cả mọi người.

Trong lúc đó, quả cầu phủ đầy băng, nom óng ánh như bạc. Bên trong quả cầu, không khí đã nguội lạnh nên quả cầu teo lại và lại bắt đầu hạ xuống. Quả cầu lao xuống thật sự rồi mà cát thì đã hết cho nên không thể nào dừng lại được.

Nước đường hét:

- Tai nạn rồi!

- Chúng mình đi đứt mất thôi! - Mít đặc rên rỉ và biến vào gầm ghế.

- Cậu chui ra ngay đi! - Biết tuốt ra lệnh.

- Tại sao? - Mít đặc nói vọng lên từ dưới ghế.

- Chúng ta chuẩn bị nhảy dù.

- Mình ở đây tốt chán - Mít đặc lên tiếng đáp.

Nhưng Biết tuốt túm lấy cổ áo chú và lôi chú ra khỏi chỗ nấp.

- Cậu không có quyền làm thế! Tớ sẽ kiện cậu! - Mít đặc kêu.

Biết tuốt lặng lẽ đáp:

- Cậu đừng có kêu, đừng có hoảng hốt. Mình sẽ nhảy dù đầu tiên, cậu nhìn mình đây này rồi sau cậu sẽ làm như mình nhé.

Mít đặc đã thấy vững dạ hơn đôi chút. Biết tuốt lại gần thành khoang.

Chú nói rất to:

- Chú ý đấy, các bạn ạ! Các bạn sẽ lần lượt nhảy sau mình. Cậu nào không nhảy thì sẽ bị quả cầu đưa lên cao hơn nữa. Chuẩn bị dù nào… Tiến lên!

Nói xong chú nhảy vào khoảng không. Nhanh nhảu bắt chước ngay bạn. Nhưng có chuyện gì xảy ra cho chú đấy? Vốn tính luôn luôn vội vã, đáng lẽ phải nhảy trước khi mở dù, thì chú lại mở dù trước khi nhảy. Cho nên cái dù bị vướng vào thành khoang. Chân phải mắc vào dây lưới, người treo lơ lửng, chú tiếp tục cuộc hành trình, đầu lộn xuống dưới. Chú cựa quậy, quằn quại như con giun ở đầu lưỡi câu, nhưng chú làm thế nào cũng không tháo cái dù ra được.

Bác sĩ Thuốc viên hét:

- A! Trời ơi, cái dù mà rơi ra thì cậu Nhanh nhảu bị lộn cổ xuống đất mất thôi!

Các chú tí hon xúm lại kéo Nhanh nhảu. Đột nhiên Mít đặc thấy quả cầu lại lên cao:

- Các bạn ơi, không cần phải nhảy nữa, nó lại bay lên rồi!

Ngộ nhỡ ngạc nhiên:

- Tại sao lại bay lên được nhỉ?

Cáu kỉnh đáp:

- Đồ nghếch, tại cậu Biết tuốt nhảy rồi.

Tròn xoay thở dài:

- Không có chúng mình thì không biết Biết tuốt làm ăn ra sao nhỉ?

Ngộ nhỡ dang tay ra nói:

- Cậu ấy về Thành phố Hoa.

- Nhưng mà không có cậu ấy thì chúng ta xoay xở sao đây?

- Cậu cứ nói làm như chúng mình không thể rời cậu ấy ra được chắc, - Mít đặc nói.

Tròn xoay nói.

- Dù sao cũng phải có người chỉ huy mới được.

Mít đặc liền tuyên bố:

- Thế thì mình là chỉ huy đấy, các cậu phải tuân lệnh mình.

Cáu kỉnh đáp:

- Cậu ấy à? Người mà đầu óc rỗng không thì đòi chỉ huy ai cơ chứ.

- Sao! Mình mà đầu óc rỗng không à? Nếu cậu không thích tớ thì cậu nhảy dù đi mà tìm Biết tuốt của cậu.

Cáu kỉnh đưa mắt nhìn xuống dưới, rồi nói:

- Tìm cậu ấy bây giờ à? Chúng mình bay quá xa rồi và cũng phải nhảy dù tất cả như cậu Biết tuốt đã nói ấy.

Mít đặc nhắc lại:

- Không, cậu cứ nhảy đi!

Thế là hai chú lại cãi nhau. Biết tuốt không còn đấy để mà can ngăn họ. Mặt trời đã xế, gió thổi mạnh hơn, quả cầu đã nguội lạnh, lại hạ xuống, nhưng hai chú vẫn cãi cọ hoài.

Nước đường quát

- Thôi đủ rồi! Mít đặc à, nếu cậu muốn làm chỉ huy thì cậu phải có sáng kiến gì chứ. Cậu xem chúng mình đang tụt xuống đấy.!

Mít đặc đáp:

- Để mình nghĩ một lát đã!

Chú ngồi, đặt một ngón tay lên trán và bắt đầu suy nghĩ. Trong lúc chú suy nghĩ, quả cầu càng hạ xuống nhanh hơn.

Bu loong nói:

- Cậu muốn cậu ấy sáng chế cái gì nào? ít ra cũng phải còn cát thì mới ném bớt đi được một bao.

Mít đặc đáp:

- ừ đúng thế. Nhưng mà chúng mình chẳng còn tí cát nào cả, vậy thì một người trong bọn mình phải nhảy dù. Như thế quả cầu bớt nặng sẽ bay lên cao.

- Ai phải nhảy?

- Ai à? - Mít đặc suy nghĩ một lát rồi nói, - Cậu nào hay càu nhàu nhất ấy.

Nghe nói thế, Cáu kỉnh la lên:

- A, không đâu! Mình không đồng ý! Tại sao lại là cậu nào hay càu nhàu? Cậu nào nặng nhất thì phải nhảy.

Mít đặc đồng ý:

- Vậy thì là cậu Tròn xoay. Cậu ấy là người béo nhất.

Nước đường vội vã tán thành:

- ừ, cậu ấy là người béo nhất!

Nhưng Tròn xoay phản đối:

- Mình mà là người béo nhất ấy à? Cậu Nước đường còn béo hơn mình chứ?

Nước đường giơ ngón tay về phía Tròn xoay, đáp:

- Các cậu nhìn cậu ấy xem kìa! Cậu ấy bảo là mình béo hơn cậu ấy! Ha ha! Cậu đứng dậy để chúng ta đo thử xem sao!

Tròn xoay bước đến như con gà trống thiến:

- Này thì đo!

Các chú tí hon quây trong quanh hai người. Mít đặc rút một sợi dây ở trong túi ra. Chú lấy dây đo người Tròn xoay rồi đo Nước đường. Lạ chưa: Nước đường to hơn Tròn xoay. To gấp rưỡi ấy.

- Thật là vô lý! Tròn xoay nó ăn gian, nó thót bụng lại, mình trông thấy đấy! - Nước đường hét.

Tròn xoay cãi:

- Mình có thót bụng lại đâu!

- Có, nó có thót, mình có trông thấy. Đo lại lần nữa đi. - Nước đường nói to.

Trong lúc Mít đặc đo lại người Tròn xoay, Nước đường lượn quanh và nói:

- Các cậu xem nó thót bụng lại kia kìa! Cậu phình bụng lên đi.

Tròn xoay đáp:

- Tại sao? Nếu tớ phình bụng ra thì nhất định tớ to hơn cậu rồi!

- Được. Cậu đừng phình bụng ra nữa, nhưng mà cũng đừng thót nó lại đấy. Cậu không có quyền làm thế đâu. Các cậu nhìn cậu ấy làm kìa! Công bằng hợp lý ở đâu chứ? Không còn hợp lý công bằng gì nữa! Chỉ là lừa dối thôi!

Mít đặc đã đo xong Tròn xoay, liền cẩn thận vòng sợi dây quanh người Nước đường. Lần này thì hai người bằng nhau!

Mít đặc nhún vai, tuyên bố:

- Cả hai cậu cùng phải nhảy.

Nhưng Nước đường không đồng ý:

- Tại sao lại phải nhảy vì chỉ một người nhảy cũng đủ rồi cơ mà?

Chú thợ săn Viên đạn nhìn qua thành khoang thấy quả cầu xuống mặt đất rất nhanh.

- Mau lên, Mít đặc, cậu quyết định đi. Nếu không thì chúng mình rơi phịch xuống đất bây giờ.

Nhưng Ngộ nhỡ nảy ra ý mới:

- Muốn biết ai phải nhảy thì chỉ việc oẳn tù tì thôi!

Nước đường tán thành ngay:

- Đúng. Ai cũng phải oẳn tù tì, cả gầy lẫn béo, khỏi mất lòng ai!

Mít đặc nói:

- Được đấy. Bắt đầu.

Các chú đứng thành vòng tròn và Mít đặc chìa tay ra trước mặt từng người một:



Oẳn tù tì

Ra cái gì...



Nhưng chú ngừng lại, nói:

- Không mình không ưng thế. - Và chú lại làm lại:

Oẳn tù tì

Ra cái gì, ra cái này…



Ình!

Cái khoang gỗ chạm phải mặt đất, đổ lộn nhào. Ngộ nhỡ bám vào Chắc chắn, Chắc chắn lại ôm chặt Ngộ nhỡ, hai chú cùng bị hất ra ngoài khoang rồi lần lượt đến các chú khác, y những hạt đậu rụng vậy. Chỉ mình chú Mít đặc còn bám vào thành khoang với con chó Mực đang ngoạm chặt lấy quần chú. Quả cầu nẩy lên và lại rơi xuống theo hình cánh cung rồi va phải một vật cứng nào đó, nó nổ tung như sấm dậy. Con Mực bị hất ra ngoài khoang, vừa chạy vừa sủa ăng ẳng. Mít đặc nằm sóng soài trên mặt đất làm mọi người cứ ngỡ chú đã chết lịm.

Thế là cuộc du lịch trên không chấm dứt.

_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 02-Sep-2006 9:26 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Chương 11

Đến nơi xa lạ

Mít đặc thấy mình đang ở một nơi xa lạ. Chú nằm trên một cái giường lông rất êm, rất nhẹ đến nỗi chú ngỡ là làm bằng lông bồ công anh. Có tiếng nói làm chủ bừng tỉnh. Chú mở mắt nhìn chung quanh: ko phải là buồng của chú! Trong mỗi góc buồng có một chiếc ghế bành. Trên tường treo những tấm thảm và những bức tranh vẽ hoa. Trên chiếc bàn tròn ở gần cửa sổ, có một gối cắm đầy kim và đanh ghim, nom y như con dím, và đống chỉ thêu đủ màu. Xa chút nữa là một cái bàn giấy có đủ bút mực. Ngoài ra còn có một tủ sách. Cuối cùng là một tấm gương lớn ở mé tường phía trong và hai cô tí hon đang đứng trò chuyện trước gương. Một cô mặc chiếc áo dài bằng lụa xanh thấm khít vào người với cái thắt lưng lụa buộc ra đằng sau. Đôi mắt cô xanh biếc, mớ tóc dì sẫm của cô tết thật cẩn thận. Cô kia mặc áo dài màu nhạt điểm hoa, tóc cô trắng như tuyết, lượn như sóng, rủ xuống tận vai. Cô đang đội mũ lên đầu và la quàng quạc:

- Mũ quái nhỉ! Mình ko thế nào đội được. Mình ưa cái vành mũ to nhưng mà thiếu vải, đánh phải làm vành nhỏ. Mà vành nhỏ thì cái mặt nom cứ tròn vành vạnh như măt trăng ấy, mình chẳng thích thế đâu!

Cô tí hon mắt biết nói:

- Thôi, đừng múa trước gương nữa! Cứ nhìn người ta ngắm nghía hàng giờ trước gương mà mình ko tài nào chịu được.

- Thế theo cậu thì người ta làm ra gương để làm gì nào? - cô tóc trắng đáp lại.

Cô nheo mắt sôi gương, mũ cô tụt về sau gắy, đầu ngả về đằng sau.

Mít đặc buồn cười quá nhưng chú cố nén nên chỉ bật ra tiếng lục cục trong cổ họng. Ngay lúc ấy, cô tóc trắng rời khỏi chiếc gương quay về phía chú và nhìn một cách nghi hoặc.

Chú nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Chú nghe thấy cả hai cô nhón đi trên năm đầu ngón chân lại gần gường chú và thì thào:

- Mình ngỡ là cậu ấy nói gì, - Mít đặc đã nghe tiếng khe khẽ. -Có lẽ là mình nhầm. Cậu ấy nắm bất tỉnh từ hôm qua không biết đến bao giờ thì cậu ấy mới dậy?

Một giọng khác trả lời:

- Chị Mật ngọt đã cấm ko được đánh thức cậu ấy dậy. Chị ấy đã bảo hễ cậu ta mở mắt thì phải báo ngay chi chị biết.

" Mật ngọt là ai nhỉ?" - Mít đặc tự hỏi và lại giả vờ ngủ.

Lại có tiếng nói:

- Cậu ta dũng cảm thật! Đi bằng khinh khí cầu đến đây, cậu có biết ko? Thật là lần đầu tiên người ta khen chú dũng cảm! Miệng chú nhách ra đến tận mang tai ấy. Nhưng chú kịp sực tỉnh ra và cố giấu nụ cười.

Một cô tí hon nói:

- Khi nào cậu ấy thức dậy thì mình sẽ quay lại. Mình rất muốn cậu ấy kể chuyện lại hết. Chỉ sợ cậu ấy bị chấn thương sọ não thôi!

Mít đặc nhủ thầm: "Xin thôi cái món chấn thương sọ não ấy đi!".

Cô tóc trắng từ giã ra đi. Trong phòng im ắng. Mít đặc nàm yên, nhắm mắt giỏng tai nghe. Cuối cùng, chú mở một mắt và thấy cô mắt biếc cuối xuống nhìn chú. Cô mỉm cười dịu dàng với chú. Rồi cô cau mày, giơ một ngón tay doạ và hỏi:

- Cậu vẫn thức như vậy đấy à? Cậu mở mắt này rồi lại mở mắt khác à?

Chú gật đầu và mở nốt mắt kia.

- Thế ra cậu không ngủ à?

Mít đặc đáp:

- Tôi vừa thức dậy đấy.

Chú muốn nói thêm nữa, nhưng cô ta đặt một ngón tay lên miệng chú và nói:

- Im đi, im đi! Cậu không được nói, cậu mệt nặng đấy.

- Tôi bị ốm à? Không phải đâu!

- Tại sao cậu lại biết! Cậu là bác sĩ đấy à?

- Không.

- Cậu xem đấy, cậu bảo là cậu không ốm. Cậu nằm yên cho tới lúc bác sĩ đến; tôi đi tìm bác sĩ đấy. cậu tên gì nhỉ?

- Mít đặc, còn cô?

- Tôi tên là Mắt xanh.

- Tên hay nhỉ, - Mít đặc nói.

- Tôi rất vui vì tên tôi đã làm cậu ưng ý. Cậu vẫn là một chú tí hon ngoan đấy.

Mít đặc mỉm cười. Thật là hiếm cóp người khen ngợi chú. Thường thì người ta hay mắng mỏ chú. Vả lại ở đấy chẳng có chú tí hon nào cả, cho nên chú có thể trò chuyện với cô tí hon này mà ko sợ bị ai chế giễu. Chưa bao giờ chú cảm thấy khoan khoái đến thế, và cũng chưa bao giờ chú lại lễ phép đến thế.

Chú hỏi:

- Còn cô kia tên gì?

- Cái cô nói chuyện với cô ấy. Cái cô đèm đẹp mà tóc màu trắng ấy?

- A! - Mắt xanh kêu lên - Thế là cậu đã thức từ lâu rồi cơ à?

- Không, tôi chỉ mở mắt một phút thôi rồi tôi lại ngủ ngay.

Nhưng Mắt xanh lắc đầu và nhăn mặt:

- Không phải thế! Thế còn tôi, cậu cho là tôi không đẹp lắm à?

- Trái lại thì có! Cô nghĩ sao thế? Nom cô cũng rất xinh.

- Thế tôi và cô ấy ai là người xinh hơn?

- Cô và cô kia ấy à. Tôi thấy cả hai cô đều đẹp cả.

- Cậu chỉ nói dối như chú cuội nhưng mà tôi cũng tha tội cho cậu. Cái cô mà cậu thích ấy tên là Bạch Tuyết, rồi cậu sẽ được gặp cô ấy. Bây giờ thì cậu im đi, cậu mà nói nhiều thì lại đau thêm đấy. Cậu hãy nằm yên, và nhất là cậu đừng có nghĩ đến chuyện ngồi dậy. Tôi đi tìm chị Mật ngọt đây.

- Mật ngọt là ai vậy?

- Bác sĩ của chúng tôi. Chị ấy sẽ săn sóc cậu đấy.

Mắt xanh vừa đi khỏi thì Mít đặc đã nhảy xuống đất. Chú đi tìm quần áo để tẩu thoát. Các vị bác sĩ bao giờ cũng cho bệnh nhân uống dầu tây và bôi thuốc i-ốt xót đến cháy da cháy thịt! Nhưng mà chú chẳng tìm thấy quần áo của chú ở đâu cả, mà lại thấy một con búp bê đang ngồi trên ghế, ưng dựa vào tường.

Chú muốn tháo con búp bê ra xem trong mình nó có cái gì, bông hay là mạt cưa. Thế là chú quên phắt ngay quần áo của chú và đi tìm con dao; đang đi tìm dao thì chú thấy bóng chú trong gương. Chú đứng lại, đặt con búp bê xuống đất; chú bắt đầu nhăn nhó rồi ngắm nghía mãi mặt chú và sau khi đã ngắm nghĩa chán chê, chủ tự nhủ:

- Mình cũng đẹp đấy chứ, mặt mình được cái là ko tròn lắm.

Vừa lúc ấy, có tiếng chân đi ở ngoài cửa. Chú vừa kịp leo lên gường và kéo chăn đắp thì Mắt xanh đã vào cùng với một cô tí hon khác mặc áo choàng trắng, đầu đội mũ trắng và tay cầm một cái va-ly nhỏ màu nâu. Má cô đỏ hồng, đôi mắt xam xám nghiên nghị sau cặp gọng kính bằng sừng. Mít đặc đoán ngay đó là Mật ngọt.

Cô mang một chiếc ghế lại gần gường, đặt va - li xuống và lắc đầu nói:

- A! Các chú tí hon! Lúc nào các chú cũng nghĩ đến những chuyện ko đâu. Chú thử nói cho tôi xem tại sao các chú lại đi khinh khí cầu nào? Thôi, chú im đi! Tôi đã biết chú định nói với tôi chuyện gì rồi. Chú sẽ bảo chú ko làm thế nữa chứ gì. Các chú bao giờ cũng nói là ko làm nữa nhưng rồi các chú lại làm ngay đấy.

Cô mở va-li ra. Mùi thuốc toả ra khắp gian phòng, Mít đặc co rúm người lại, chú đâm hoảng. Mật ngọt quay lại phía chú và nói:

- Ngồi lên.

Mít đặc muốn đứng dậy nhưng Mật ngọt ngăn chú lại và nghiêm nghị nói:

- Chú không được đứng dậy, tôi đã bảo chú ngồi lên kia mà.

Mít đặc nhún vai và ngồi ở trên gường

- Không nên nhún vai. Chú thè lưỡi ra, - Mật ngọt nói.

- Sao vậy?

- Thè ra, tôi bảo sao thì chú làm vậy.

Mít đặc thè lưỡi.

- Nói "a".

- A-a-a, -Mít đặc nói.

Mật ngọt lấy cái ống nghe bằng gỗ ở va-li ra và áp một đầu vào ngực Mít đặc:

- Thở mạnh hơn nữa!

Mít đặc thở như cái đầu tàu xe lửa.

- Bây giờ, chú nín thở.

Mít đặc phì cười:

- Hì-hì-hì!

- Tại sao chú lại cười? Tôi có nói cái gì buồn cười đâu?

- Tôi nín thở thế quái nào được cơ chứ? - Mít đặc hỏi và lại cười phá lên.

- Nếu nín thở hoàn toàn thì chú ko làm được thật. Nhưng chỉ nín thở trong một phút thôi thì chú có thể nhịn được.

- Dĩ nhiên rồi, - Mít đặc đồng ý và nín thở.

Sau khi khám cho chú kỹ càng, Mật ngọt ngồi vào bàn ghi đơn thuốc và nói:

- Chú ấy bị một vệt tím bầm ở vai. Cô ra hiệu thuốc mua lấy một lá cao tẩm mật. Cô cắt ra một mảnh, rịt vào vai bệnh nhân. Cô đừng cho phép chú ấy đứng dậy. Chú ấy mà đứng dậy thì chú sẽ đập phá hết bát đĩa của các cô và thế nào cũng có người trong bọn các cô bị chú ấy đánh cho bị thương đấy. Phải cảnh giác với các chú tí hon mới được.

Sau đó, cô bỏ chiếc ống vào va-li, nghiêm nghị nhìn Mít đặc một lần nữa rồi ra đi.

Mắt xanh cầm đơn thuốc và nói:

- Cậu đã nghe chưa? Phải nằm trên gường đấy!

Mít đặc nhăn mặt đáp lại:

- Cậu đừng có đưa cái bộ mặt đưa đám ấy ra. Và cậu đứng có tìm quần áo của cậu nữa, tôi đã cất kỹ đi rồi, - Mắt xanh nói và cầm đơn thuốc đi ra.

_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
rung_bach_duong
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 03 Aug 2005
Bài viết: 1498

GửiGửi: 19-Sep-2006 11:53 am    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Được mấy chương tớ lại in ra về cho bọn trẻ ở nhà nó đọc. Hôm qua chúng nó vừa hỏi truyện này còn bao nhiêu chương nữa hả bu? Tớ bảo mới có khoảng một nửa, phải đợi bác TLV bác ấy post tiếp thì mới in ra được, để mai bu hỏi bác ấy xem. Bọn nó bảo: Sao bác ý nười thế Very Happy
Đề nghị bác TLV thúc đẩy tiến độ post để cho con em chúng ta được đọc nhanh với.
Trở về đầu trang
rung_bach_duong is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 19-Sep-2006 8:03 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

rung_bach_duong viết:
... Bọn nó bảo: Sao bác ý nười thế Very Happy
Đề nghị bác TLV thúc đẩy tiến độ post để cho con em chúng ta được đọc nhanh với.

Xin lỗi cả nhà,vì mải đọc Maruxia, Vichia Maleev... nên tớ quên mất công việc của mình Embarassed.
-----

Chương 12

Câu chuyện bên bàn ăn

Mít đặc mặc quần áo thật nhanh rồi nhảy bốn bước một lên chiếc cầu thang bằng gỗ kêu răng rắc dươí chân chú. Chú bước vào một gian phòng bé hơn cái buồng chú nằm ngủ một chút, nhưng mà đẹp hơn nhiều. Hai cái cửa sổ hình bán nguyệt mở ra đường phố, có che rèm thật đẹp. Giữa hai cửa sổ là cái cửa ra vào bao lơn. Trên một cái bàn kê ở giữa phòng, bày la liệt những đĩa đựng đầy mứt, bánh, kẹo. Các cô tí hon định chiêu đãi chú đây. Nom những thức ăn ngon ấy mà chú choáng ngợp cả mắt.

Cô tí hon có chiếc nơ xanh và cô bé tết đuôi sam lo việc rót nước. Còn cô tóc xoăn thì lấy bánh ở trong tủ chè ra.



Mắt xanh giới thiệu các bạn cô với Mít đặc: cô có hai đuôi sam tên là Sóc con, cô có chiếc nơ xanh tên là Thỏ con và cô tóc xoăn tên là Chuồn chuồn. Mít đặc chỉ chực ngồi vào bàn, nhưng lúc ấy cánh cửa mở ra, bốn cô tí hon bước vào và cô Mắt xanh lại tiếp tục giới thiệu :

- Đây là các bạn hàng xóm của tôi : các cô Sáo sậu, Chích choè, Mẫu đơn, Cun cút.

Các cô vây lấy Mít đặc.

Sáo sậu hỏi, đầu cô đen nhánh :

- Cậu đi bằng khinh khí cầu đến đây đấy à?

Chú trả lời với dáng rất tự hào nhưng vẫn liếc nhìn về cái bàn :

- Vâng, bằng khinh khí cầu.

Cun cút béo ục ịch nói :

- Lúc bay ở trên cao chắc là hãi lắm đấy nhỉ?

Mít đặc đáp :

- ồ, có chứ ! - Nhưng chú lại bình tĩnh ngay - Tôi muốn nói là chẳng hãi gì đâu.

Chích choè nói :

- Cậu thật là dũng cảm ! Tôi thì có các lấy một núi vàng, tôi cũng chẳng dám đi bằng khinh khí cầu.

Mẫu đơn hỏi :

- Cậu ở đâu đến đây?

- ở thành phố Hoa.

- Thành phố Hoa là ở đâu nhỉ ?

Chú đưa tay chỉ trỏ vu vơ :

- Xa lắm, bên bờ sông Dưa chuột ấy.

Sáo sậu nói :

- Tôi chưa hề nghe nói đến sông Dưa chuột bao giờ. Chắc là xa lắm.

- ừ, xa lắm- Mít đặc xác nhận.

Mắt xanh nói :

- Chúng ta ngồi vào bàn thôi, nước chè sắp nguội mất rồi.

Mít đặc chẳng phải đợi ai mời lại ! Trong nháy mắt, chú đã ngồi vào bàn : chú nhá hết bánh đến mứt, trong khi các cô tí hon sốt ruột muốn hỏi chuyện chú, chỉ ăn tí chút thôi. Cuối cùng Chuồn chuồn không thể nhịn được nữa :

- Tôi muốn hỏi cậu ai là người đề xướng ra việc du lịch bằng khinh khí cầu này ?

- Tôi đấy ! - chú vừa nói vừa ra sức nhá để nuốt vội miếng bánh của chú.

Các cô tí hon reo lên :

- Cậu à? Thật không?

- Lời nói danh dự đấy! Tôi mà nói dối các cô thì tôi chết ở đây ngay ! - Chú đáp và suýt nữa thì chết nghẹn vì cái bánh.

Cun cút yêu cầu :

- ồ, thật là kỳ diệu! Cậu kể chuyện lại đi.

Chú vung tay :

- Các cô muốn tôi kể chuyện gì nào? Đã lâu lắm, các bạn tôi cứ đề nghị tôi phát huy sáng kiến: " Cậu phát minh đi, phát minh đi!" Tôi trả lời họ: "Mình phát minh mãi rồi, thôi đến lượt các cậu !" Nhưng họ cứ nằn nì: " Chúng mình thì cậu bảo phát minh cái gì cơ chứ? Chúng mình thì ngốc nghếch, còn cậu vốn thông minh, chuyện ấy có khó gì? Nào, cậu phát minh đi!" Cuối cùng tôi đã hứa với họ: "Được, biết làm sao khác! Tớ sẽ phát minh!" Và tôi bắt đầu suy nghĩ.

Mít đặc ra vẻ nghĩ ngợi và tiếp tục nhá bánh. Các cô tí hon sốt ruột nhìn chú. Rốt cuộc, Sóc con thấy chú lại chìa tay ra với đĩa bánh, cô quyết định chấm dứt cái không khí trầm lặng có thể kéo dài mãi :

- Cậu đã nói là cậu bắt đầu suy nghĩ ....

Mít đặc có vẻ như vừa tỉnh cơn mơ và nện chiếc bánh xuống bàn, thốt lên :

- Đúng thế ! Tôi đã suy nghĩ ba ngày ba đêm và các cô thử nghĩ xem sao nào, cuối cùng tôi đã phát minh ra đấy! Tôi đã bảo các bạn tôi rằng :" Này, các bạn ạ, các cậu sẽ có một khinh khí cầu". Và chúng tôi đã làm xong. Và Hoa giấy - nhà thơ của chúng tôi - đã làm thơ chúc mừng tôi :"Mít đặc của chúng ta, người sáng chế khinh khí cầu..." hay là "Người sáng chế khinh khí cầu, Mít đặc của chúng ta..." hay là " Mít đặc, khinh khí cầu ngưòi sáng chế...." Tôi không thể nhớ hết các câu thơ ấy vì không biết có bao nhiêu câu thơ chúc mừng tôi nữa!

Chú lại ngoạm sâu vào chiếc bánh .

Mắt xanh hỏi :

- Cậu đã làm khinh khí cầu ra sao nào?

- A! Thật là công việc ghê gớm! Ai cũng bắt tay vào làm, làm ngày làm đếm. Người thì bơm hơi, người thì phết cao su; còn tôi thì vừa đi bách bộ vừa huýt sáo ..... nghĩa là không huýt sáo, mà chỉ bảo cách làm cho từng người một. Không có tôi thì chẳng ai hiểu cái gì cả. Tôi trình bày, giảng giải mãi. Trách nhiệm thật lớn lao bởi vì quả cầu lúc nào cũng có thể nổ bung ra. Tôi có hai người giúp việc : Bu loong và Đinh vít; đôi tay họ tuyệt vời nhưng đầu óc họ thì tối mò nên tôi phải chỉ bảo, giải thích hết cho họ. Tôi đã bảo cho họ cách làm nồi. Sau đó mọi việc đều trôi chảy : nồi nước sôi, nước reo ùng ục , hơi nước rít lên nghe đến khiếp.

Các cô tí hon nín thở nghe chú nói và khi chú dừng lời, các cô cùng hỏi một lượt :

- Rồi sau đó ra sao nữa?

- Cuối cùng ngày khởi hành đã tới. Hàng ngàn chú tí hon đến xem chúng tôi ra đi. Người thì bảo quả cầu sẽ bay, kể thì bảo là không bay. Người bảo bay đánh kẻ nói không bay và kẻ nói không bay đánh lại người bảo bay và rốt cuộc họ chẳng hiểu là họ đánh đấm ai nữa. Tóm lại , thật là loạn xị.

Mắt Xanh nói :

- ồ ! Cậu đừng nói về cái chuyện loạn xị ấy nữa mà nói về quả cầu cơ.

- Đuợc. Trong khi họ đánh nhau, chúng tôi leo lên khoang gỗ, tôi đã đọc một bài diễn văn :" Từ biệt các bạn, chúng tôi bay đây!" Quả cầu bắt đầu bay lên cao, chúng tôi nhìn xuống đất : nó chả lớn hơn cái bánh này đâu!

Các cô bé ngây thơ reo lên :

- Vô lý!

- Tôi mà nói dối các cô thì chết lăn đùng ra đây ngay!

Mắt xanh nói :

- Các cô đừng ngắt lời cậu ấy, để cậu ấy nói tiếp, cậu ấy không nói dối chúng mình đâu !

- ừ, các cô cứ để tôi nói dối .. à không, để tôi nói thật - Mít đặc nói .

Các cô đồng thanh hét lên :

- Cậu kể đi ! Kể đi!

Chú lại tiếp tục :

- Quả cầu bay lên. Bỗng "bùm" một tiếng. Quả cầu không bay lên nữa. Tôi nhìn ra thì chúng tôi đã va vào một đám mây. Làm thế nào bây giờ? Chúng tôi lấy một chiếc rìu bổ vào đám mây khoét ra một cái lỗ. Chúng tôi chui qua cái lỗ, thế là lại bay. Nhưng bây giờ lại bay lộn ngược, chân chổng lên trời. Đất ở trên đầu mà trời lại ở dưới chân.

- Các cậu chổng vó lên trời à? Sao lại chổng vó lên trời?

Mít đặc giải thích :

- Đó là quy luật tự nhiên thôi! Lên chín tầng mây thì bao giờ người ta cũng bay chổng vó lên trời. Trên cao kia, trời rét ghê rét gớm, đến một nghìn độ một phần mười dưới độ không ấy. Ai cũng rét cứng cả ngừời. Quả cầu nguội lạnh đi và rơi xuống. Nhưng mà tôi nhanh trí, đã đoán trước được điều đó. Tôi đã cho đem theo những bao cát vào trong khoang. Chúng tôi ném bao cát xuống một lần, hai lần, ba lần... rồi hết sạch. Làm sao bây giờ? Trong khoang có một chú tí hon tên là Biết tuốt, một tay nổi tiếng là nhát gan. Vừa thấy quả cầu tụt xuống, cậu ta đã khóc oà lên và trong chớp mắt đã nhảy dù xuống đất. Cậu ta rút lui về nhà. Nhờ thế quả cầu bớt nặng lại bay lên. Một lát sau, nó lại đột ngột hạ xuống thấp... xuống mãi, đụng phải mặt đất, nó nhảy lên và lại đụng phải mặt đất.... Vì vậy tôi mới bị ngã nhào đến "ầm" một cái, đầu chúc xuống đất....

Say sưa kể chuyện, chú giáng ngay một quả đấm xuống mặt bàn, đúng ra là đấm xuống chiếc bánh làm kem bay lên tung toé.

Các cô tí hon giật nảy người. Tí nữa thì các cô ngã xuống đất. Nhưng các cô bình tĩnh lại ngay và nõi tiếp :

- Rồi sao nữa?

- Sau đó tôi chẳng biết gì nữa hết.

Im lặng. Các cô cảm phục nhìn Mít đặc. Trước mắt các cô, chú là một anh hùng thực sự.

Cuối cùng, Mắt xanh nói :

- Quả cầu của các cậu làm chúng tôi chết khiếp đi ấy ! Chiều hôm qua, đang ngồi uống nước trên bao lơn thì chúng tôi thấy quả cầu của các cậu bay đến. Thật là khổng lồ. Nó đâm thẳng vào nhà chúng tôi, rơi trúng hàng rào rồi nổ bung. Chúng tôi chạy lại xem thì chỉ còn chiếc khoang bằng vỏ cây bạch dương thôi.

Thỏ con nói tiếp:

- Chúng tôi thấy cậu nằm thiếp đi như người chết ấy, thật là hãi.

Sóc con nói :

- Một chân giày của cậu mắc vào hàng rào còn cái mũ thì treo lên cây.

Chuồn chuồn tiếp:

- Cái áo của cậu chỉ còn lại một ống tay, ống tay kia mãi đến sáng nay chúng tôi mới tìm thấy. Chúng tôi vội vàng khâu lại cho cậu đấy, phải mạng cả quần nữa.

Mít đặc hỏi :

- Tại sao tôi lại ở đây nhỉ?

Mắt xanh đáp :

- Chúng tôi khiêng cậu vào trong nhà, không thể để cậu nằm ngoài trời đêm hôm được.

Thỏ con lại nói :

- Lúc ấy cậu gần như chết rồi ấy. Nhưng chị Mật ngọt bảo là cậu có thể tỉnh lại được vì cái .... cái gì nhỉ, à phải rồi, cơ thể của cậu rất khoẻ.

- ừ, cơ thể tôi rất khoẻ mà đầu óc tôi còn khoẻ hơn cơ - Mít đặc huyênh hoang đáp - Người khác mà vào địa vị tôi thì nhất định là bị ong óc ra đấy.

Mắt xanh đính chính :

- Cậu nói là long óc phải không?

- ừ, long óc, chính thế - Mít đặc vỗi sửa lời.

Mắt xanh nói :

- Cậu bảo là không phải một mình cậu đi khinh khí cầu phải không?

- Phải . Chúng tôi có mười sáu người. Trừ anh chàng Biết tuốt nhát gan đã nhảy dù, thế là còn mười lăm.

Sáo sậu hỏi :

- Các cậu kia ở đâu?

Chú nhún vai :

- Tôi không biết. Thế ngoài tôi ra, không có ai ở trong khoang gỗ à?

- Chúng tôi chỉ tìm thầy một hộp mực màu và một cái túi thuốc.

- A, đúng rồi, mực màu của cậu Thuốc nước và túi thuốc của cậu Thuốc viên !

Đột nhiên cánh cửa mở và Bạch tuyết là vào như gió thổi.

- Các cậu không biết tin gì à? Tin mới toanh nhé : một khinh khí cầu thứ hai bị nổ tan, trong đó có mười bốn chú tí hon, ngay chiều hôm qua ở gần thành phố ấy. Rạng sáng hôm nay các cô tí hon nhà ta mới tìm thấy họ và đã đưa họ đi nhà thương rồi. Sóc Con thốt lên :

- Họ bị tan xác à?

Bạch tuyết đáp:

- Không sao, chị Mật ngọt bảo là sẽ chữa họ khỏi thôi.

Mít đặc tuyên bố :

- Đích là các bạn tôi rồi, tôi phải chạy đến bệnh viện xem sao.

Mắt xanh tình nguyện dẫn chú đi.

Bạch tuyết nói :

- Tôi cũng đi với cậu.

Vừa trông thấy cái lá ở trên trán Mắt xanh, cô đã la lên:

- A! Mắt xanh, cái gì tròn tròn ở trên trán cậu kia nom đẹp đấy. Trông cậu đến là xinh. Sao, bây giờ có mốt dán vòng tròn lên trán à? Mình cũng phải làm cho mình một cái như thế mới được.

- Không - Mắt xanh trả lời - đó là cái cao dán đấy. Mình chẳng may bị va vào cửa nên phải rịt đó thôi.

Bạch tuyết thất vọng :

- A, thế đấy ....

Cô chạy lại đội mũ trước chiếc gương.

Gian phòng vắng lặng. Ai cũng vội đi loan báo cái tin mới mẻ ấy.

_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
hungmgmi
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
Trứng cá hồi - Икра лососёвая



Tham gia từ: 20 Jun 2005
Bài viết: 2757
Đến từ: hanoi

GửiGửi: 20-Sep-2006 9:05 am    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Cứ theo tiến độ pót bài từ trước đến nay của chủ nhân topic thì chị Rừng nói cu con đón đọc phần tiếp theo vào ngày 5/10 nhé Laughing
_________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trở về đầu trang
hungmgmi is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 30-Sep-2006 9:45 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Chương 13 :

Thăm thành phố xanh

Mít đặc cùng Bạch tuyết và Mắt xanh đi vào một đường phố hai bên có hàng rào bằng cành liễu đan chéo nhau. Sau hàng rào, có những ngôi nhà nhỏ xinh đẹp mái màu xanh và màu đỏ, quanh nhà có những cây lê, cây mận, cây táo thật lớn. Trong các phố còn nhiều cây khác. Thành phố ngợp trong màu lá cây xanh thắm cho nên người ta gọi là Thành phố Xanh. Mít đặc tò mò nhìn quanh. Thành phố này rất sạch sẽ. Các cô tí hon đang làm lụng ở trong sân nhà. Cô thì lấy kéo cắt cỏ để cho nó cao vừa đến tầm nhất định, cô thì cầm chổi quét các ngõ, cô thì đập các tấm thảm dài cho sạch bụi. ở Thành phố Xanh, người ta không những chỉ trải thảm ở trong nhà mà còn trải lên các vỉa hè phố nữa. Có mấy cô tí hon sợ người ta làm bẩn thảm, bèn đứng ngay cạnh đó và yêu cầu những người qua lại đi ra bên và nếu họ muốn đi lên tấm thảm thì phải chùi sạch chân đi đã. Trong nhiều sân, các cô trải cả thảm lên lối đi. Mặt ngoài tường các nhà cũng treo đầy những tấm thảm xinh xinh màu sắc rực rỡ. ở Thành phố Xanh, có ống dẫn nước làm bằng cây sậy. Các bạn hẳn đã biết rằng cây sậy rỗng ruột cho nên nước có thể chảy qua bên trong, y như trong các ống dẫn nước vậy. Người ta đặt các ống sậy ấy dọc theo mỗi phố, nhưng không phải là đặt trên mặt đất như có người tưởng đâu. Các ống ấy được đóng vào những cọc gỗ, cách xa mặt đất một quãng. Nhờ thế mà chúng không bị mọc rêu và dùng được khá lâu. Dĩ nhiên là phải trông coi chúng cẩn thận và sửa chữa kịp thời để khỏi lãng phí nước. Từ ống cái, các ống con chảy vào các nhà. Nhà nào cũng có nước, thật là tiện lợi.

Trước cửa mỗi nhà, có một tia nước chảy vọt lên, vừa trông đẹp mắt lại vừa thuận tiện, vì nước đó dùng để tưới các khu vườn trồng đủ thứ rau, củ cải, cà rốt. Các cô tí hon đang lao động ở trong vườn. Mít đặc nhìn các cô làm lụng. Các cô đào quanh một củ cà rốt, lấy dây buộc thật chặt rồi các cô bám vào dây ra sức kéo. Củ cà rốt bật rễ lên, các cô vừa cười vừa kéo về nhà. Mít đặc ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao trong thành phố chỉ rặt con gái mà không có con trai?

Ở đây chỉ có con gái thôi là vì bọn con trai đi ra ở ngoài bờ sông cả rồi. Họ ở mãi Thành phố Diều ấy.

- Tại sao họ lại ra ở ngoài bờ sông?-Mít đặc hỏi.

- Vì ở đấy thuận tiện hơn. Họ tha hồ tắm và nằm sưởi nắng từ sớm đến chiều và đến mùa đông, khi mặt sông đã đóng băng thì họ chơi trượt băng, vả lại họ thích ở bờ sông là vì đến mùa xuân, nước sông lên tràn ngập cả thành phố của họ.

- Như thế thì có gì là thú vị? Mít đặc ngạc nhiên.

- Tôi cũng chả thấy thú vị gì nhưng họ thì lại thích thế. Khi nào nước lên, họ đi thuyền cứu giúp lẫn nhau. Họ thích đi phiêu lưu đây đó lắm.-Bạch tuyết nói.

- Tôi cũng thích đi phiêu lưu lắm, cô có thể giới thiệu tôi với các bạn cô được không? Mít đặc hỏi.

Bạch tuyết đáp:

- Không được. Trước hết là bờ sông thì xa, hai là họ sẽ chỉ nêu gương xấu cho cậu và ba là họđã sinh sự với chúng tôi rồi.

- Tại sao vậy? Mít đặc hỏi.

Mắt xanh giải thích:

- A! Cậu không biết những điều họ đã làm đấy thôi. Mùa rét vừa rồi, họ mời bọn tôi đến ăn Tết. Họ hứa nào là có âm nhạc, ca vũ nhưng khi bọn tôi đến nơi, cậu có biết họ làm gì không?... Họ lấy tuyết ném chúng tôi tơi bời.

- Sau đó ra sao? Mít đặc hỏi.

- Sau đó, bọn tôi chẳng thèm làm bạn với họ nữa và không bao giờ chúng tôi lại thăm họ nữa đâu.

- Còn họ, họ có đến thăm các cô không?

Bạch tuyết đáp:

- Không. Đầu tiên vài người trong bọn họ có đến nhưng chẳng ai buồn tiếp họ; sau rồi họ chán và giở trò chơi ác: đập vỡ cửa kính, phá hàng rào...

Mắt xanh nói:

- Và cuối cùng, họ cử Đinh dép đến. Thế là có chuyện đấy!...

Bạch tuyết nói tiếp:

- Phải. Đinh dép đến tìm chúng tôi, cậu ta nói là cậu ta muốn kết bạn với chúng tôi, rằng cậu ta không ưa bọn con trai vì chúng hay nghịch ngợm. Chúng tôi cho phép cậu ta ở lại thành phố và cuối cùng, cậu có biết cậu ta làm cái gì không? Nửa đêm cậu ta dậy, chơi đủ trò quái ác với chúng tôi. Ở nhà thứ nhất cậu ta đã chặn cửa nhà hàng xóm bằng thanh củi gộc làm cho người ta sáng dậy không tài nào mở cửa được; một nhà khác cậu ta lại treo một cái gậy lên cửa ra vào, ai đi qua cũng bị gậy nện vào đầu; nhà thứ ba cậu ta dăng một sợi dây ngang cửa làm cho mọi người vấp ngã; ở nhà thứ tư cậu ta phá hỏng một cái lò sưởi; đến nhà thứ năm thì đập vỡ kính cửa...

Nghe chuyện, Mít đặc phì cười. Bạch tuyết nói:

- Cậu thì cười nhưng có biết bao người trong bọn tôi bị khổ. Một cô trèo lên mái nhà để chữa ống lò sưởi bị rớt xuống và suýt gãy chân đấy.

- Không ph ải là tôi cười các cô, mà tôi cười cậu Đinh dép kia, -Mít đặc trả lời.

Bạch tuyết nói:

- Điều đáng làm là phải trừng trị cậu ta một trận cho chừa đi, chứ không phải chỉ cười thôi. Họđi qua một cây táo mọc ở giữa phố. Cành cây đầy những quả táo to chín đỏ. Một cái thang dựa vào thân cây, có thể leo tới lưng chừng cây, rồi có một cái thang bằng dây thừng buộc vào cái cành ở mé dưới. Có hai cô tí hon ngồi trên cành cây ấy. Một cô đang cưa cái cuống một quả táo, còn cô kia đỡ bạn để cho cô ta khỏi ngã.

Mắt xanh nói:

- Cẩn thận nhé! Quả táo mà rớt xuống thì các cậu toi mạng đấy.

Mít đặc huênh hoang đáp:

- Toi mạng tôi sao được! Đầu tôi cứng lắm nhé!

Bạch tuyết nói:

- Các cậu thì lúc nào cũng tưởng tượng là chỉ các cậu mới can đảm thôi. Nhưng bọn nữ chúng tôi chẳng thua các cậu đâu. Cậu thử nhìn xem họ trèo tài không kìa!

Mít đặc nói:

- Ngược lại, bọn con trai chúng tôi thì đi ô-tô và bay bằng khinh khí cầu!

- Con gái chúng tôi cũng nhiều người lái được ô-tô đấy bạn ạ, -Bạch tuyết nói.

- Các cô cũng có ô-tô à?

- Phải, nhưng mà nó không chạy được nữa. Chúng tôi đã cố sửa chữa nhiều lần nhưng không có kết quả. Cậu có thể giúp chúng tôi được không?

- Được lắm! Tôi cũng khá thạo món máy móc. Lúc nào Bu loong và Đinh vít ra khỏi bệnh viện, tôi sẽ giải thích cho họ làm, -Mít đặc trả lời.

Bạch tuyết vỗ tay reo:

-Thế thì tuyệt lắm!

Mít đặc ngừng nói. Chú vừa trông thấy ở giữa phố có một vật lạ mà chú chưa từng nhìn thấy bao giờ: những quả bóng xanh to như những cái nhà hai tầng và còn to hơn nữa kia.

- Bóng gì mà kỳ lạ quá! Mít đặc ngạc nhiên.

Các cô tí hon c ười phá lên.

- Những quả dưa hấu đấy. Cậu chưa bao giờ trông thấy quả dưa hấu à? Mít đặc thú nhận:

- Chưa. ở chỗ tôi không có dưa hấu. Thế dưa hấu dùng để làm gì?

Bạch tuyết mỉm cười chế giễu:

- Con trai mà không bi ết dưa hấu dùng làm gì à? Có lẽ cậu cũng không biết táo và lê dùng làm gì chắc?

- Để ăn à? Mít đặc ngạc nhiên. -Vô lý, to thế cơ mà! Dễ chừng một năm ăn không hết một quả?

Mắt xanh giảng giải:

- Chúng tôi không ăn mà chỉ lấy nước đường thôi. Chúng tôi khoét một cái lỗở gần cuống cho nước đường chảy ra. Mỗi quả dưa hấu được đến mấy thùng nước đường ấy.

- Ai có sáng kiến trồng dưa hấu đấy? Mít đặc hỏi.

Mắt xanh đáp:

- Đó là Rơm vàng, một cô bé rất thông minh. Cô ấy rất thích trồng cây và đã trồng được nhiều giống cây mới. Trước kia, chúng tôi chẳng có dưa hấu đâu nhưng rồi một hôm, có người đến chơi nói rằng trong rừng có những quả dưa hấu dại. Đến mùa thu, cô ấy tổ chức đi thăm dò và tìm thấy cây dưa hấu ấy trong một cánh rừng trụi. Đoàn thăm dò trở về mang theo những hạt dưa hấu dại và sang xuân, Rơm vàng đem ra trồng. Năm ấy, thu hoạch được những quả dưa hấu to nhưng mà nước thì chua loét. Rơm vàng phải ra sức làm việc: cô nếm nước đường của tất cả các quả dưa hấu rồi chọn lấy quả ít chua nhất. Năm sau, cô lại gieo hạt của quả ít chua nhất này, kết quả là được những quả dưa hấu bớt chua hơn trước và có quả đã hơi ngòn ngọt. Cô ấy chọn lấy quả ngọt nhất và lấy hạt năm sau lại đem gieo. Mấy năm trời làm đi làm lại như vậy, cuối cùng cô ấy đã có những quả dưa hấu ngọt lịm như mật.

Bạch tuyết nói:

- Phải đấy. Bây giờ thì ai cũng khen cô Rơm vàng, chứ lúc đầu người ta mắng cô ấy lắm.

Mít đặc hỏi:

- Sao vậy?

-Tại vì không ai tin là có thể tìm ra thứ nước gì uống được với cái món dưa hấu chua loét ấy. Vả lại, dưa hấu mọc ở khắp nơi, ngổn ngang khắp đường phố không có lối đi lại nữa. Còn những cây mọc ở gần nhà thì lúc nó nhỏ còn đỡ khổ nhưng lúc nó lớn lên, nó đâm thủng cả tường. Có một căn nhà bịđổ sập vì một quả dưa hấu đấy! Có mấy cô tí hon định cấm không cho Rơm vàng trồng dưa hấu nữa nhưng các cô khác lại ủng hộ, giúp đỡ cô ấy.

Ba người đi đến bờ sông. Bạch tuyết nói:

- Sông Dưa hấu đấy. Cậu nhìn xem có bao nhiêu dưa hấu nào? Muốn sang sông, phải đi qua một cái cầu hẹp như tấm thảm dăng qua hai bờ sông; chiếc cầu ấy làm bằng thứ vải dày và bền.



Mắt xanh nói:

- Các cô tí hon dệt bằng sợi gai. Làm suốt một tháng trời, sau các cậu tí hon giúp chúng tôi dựng thành cầu.

Bạch tuyết nói tiếp:

- Cậu mà trông thấy thì phải biết nhé! Một chú tí hon lăn tòm xuống sông suýt nữa thì chết đuối nhưng may người ta đã vớt được cậu ấy lên.

Mắt xanh đã đi lên cầu. Mít đặc đi sau cô, chú dừng lại và thấy cái cầu rung rinh dưới chân chú.

Bạch tuyết nói:

- Cậu không đi đi à, sợ phỏng?

- Chẳng sợ đâu! Nhưng cầu gì mà kỳ quái thế này!

Chú cúi gập người lại, bám chặt lấy cái cầu đang đung đưa ấy, rồi để tỏ ra mình chẳng sợ chút nào, chú gượng cười lên một tiếng cười thật to. Nhưng mà quả thật là chú sợ. Bạch tuyết và Mắt xanh biết rõ điều đó. Nhưng các cô không chế giễu chú vì các cô hiểu rằng các chú tí hon không chịu nổi những điều nhạo báng. Hai cô đi hai bên và cầm lấy tay chú. Qua cầu, họ đi vào một đường phố dẫn tới một căn nhà nhỏ tường trắng mái xanh.

Mắt xanh nói:

- Đây là bệnh viện.

_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
Biet_het_roi
Bánh mì đen - Черный хлеб
Bánh mì đen - Черный хлеб



Tham gia từ: 01 Nov 2005
Bài viết: 73
Đến từ: Nuoc Nga

GửiGửi: 03-Oct-2006 12:07 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Nhà bác TLV cho em hỏi, truyện này còn khoảng bao nhiêu chương nữa hả bác? Em thấy bên vnthuquan cũng có truyện này nhưng họ không có tranh minh họa nên em cũng không thích bằng của nuocnga.net. Nhưng cứ nửa tháng bác lại làm nhát một như nhà bác hunggmi nói thì mệt lắm vì làm cho thằng em suốt ngày login lại logout để chầu tiếp phần tiếp theo mà hổng có. Hay mỗi lần bác cố gắng làm ba nhát đi cho bõ công in (xin lỗi em hơi ông lão đánh cá ). Cũng như truyện của bác Tykva em cứ 3 chương lại in một lần đem về cho lũ vịt cỏ nhà em nó đọc, bắt chước bác rungbachduong.
_________________
Điều khó nhất trên đời là làm trang nam tử
Ý chí vững vàng và tình cảm mênh mang...
Trở về đầu trang
Biet_het_roi is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 03-Oct-2006 10:40 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Hi hi, phải tăng tốc thôi. Có được người đọc là vui lắm rồi.

---

Chương 14:

Trong bệnh viện

Bạch tuyết dừng lại trước cửa và giật chuông: “Reng, reng!" Cửa mở. Một cô gái mặc áo choàng trắng hiện ra ở ngưỡng cửa, đầu cô quấn một tấm khăn để lộ ra mớ tóc óng vàng. Cô ta chắp tay lên ngực nói:

- A! Trời ơi, lại một bệnh nhân nữa à! Chúng tôi chẳng còn chỗ nằm đâu! Các cô tìm thấy họở đâu đấy! Quanh năm suốt tháng, bênh viện vắng tanh vắng ngắt, chẳng có ai muốn chữa chạy gì, thế mà bây giờ! Đây là bệnh nhân thứ mười lăm trong ngày hôm nay đấy.

Bạch tuyết đáp:

- Cậu này không ốm đau gì đâu, chỉ đến thăm các bạn cậu ta thôi.

- À, thế thì các người vào đi.

Mít đặc đi theo các cô tí hon vào phòng của bác sĩ. Mật ngọt ngồi sau chiếc bàn, đang hí hoáy viết. Trước mặt cô là một đống giấy tờ ghi chép về bệnh nhân. Trông thấy Bạch tuyết và Mắt xanh cô nói:

- Các cô chú đến thăm bệnh nhân phải không? Không được vào thăm đâu. Các cô chú quên rằng họ cần được yên tĩnh à. Còn cô Mắt xanh, cô đã có cái lá cao ở trên trán rồi ư? Tôi có lời mừng cô đấy! Tôi đã bảo cô cơ mà: hễ có chú tí hon nào vào nhà là y như rằng các cô lại tím bầm người và mọc bướu lên ngay thôi.

Bạch tuyết giải thích:

- Không ạ, chúng em không đến thăm bệnh nhân đâu ạ; chúng em dẫn anh này vào thăm các bạn.

- Tôi đã ra lệnh cho chú ấy nằm rồi thế mà chú lại dám dậy không xin phép tôi và còn gây sự tầm bậy. Tôi không cho chú ấy vào đâu. Bệnh viện không phải chỗđểđánh nhau.

- Tôi có định đánh nhau đâu! - Mít đặc cãi.

Mật ngọt vẻ mặt nghiêm nghị, đập đập cái ống nghe bằng gỗ xuống bàn:

- Các chú thì bao giờ chẳng nói là không đánh nhau nhưng rồi các chú vẫn đánh nhau như thường. Rồi xem nhưđã xong việc với Mít đặc, cô quay về phía Mắt xanh:

- Giơ trán cho tôi xem nào, cô em. Mật ngọt khẽ bóc cái lá cao ra.

- Không cần cái này nữa, xem xét xong Mật ngọt nói, cô đến đây với tôi, tôi sẽ chữa bằng tia sáng xanh cho cô và cái bướu sẽ mất.

Hai cô đi ra. Mít đặc khoác một cái áo choàng trắng, chụp vào đầu một cái mũ treo trên mắc áo, chú đeo cái kính của Mật ngọt để quên trên bàn, cầm lấy cái ống gỗ rồi ra ngoài. Bạch tuyết rất phục lòng dũng cảm và óc tinh nhanh của chú. Chú đi theo hành lang, mở một cánh cửa ra và bước vào một gian phòng lớn là nơi các bạn chú đang điều trị. Chú bước về phía người nằm gần nhất và nhận ra bộ mặt xầm xì, cau có của Cáu kỉnh.

- Sức khỏe anh thế nào, anh bệnh nhận? Mít đặc đổi giọng hỏi.

- Khá lắm, - Cáu kỉnh đáp nhưng rồi chú nhăn mặt nhăn mày, tưởng như chú chỉ còn sống chừng năm phút nữa thôi. Mít đặc ra lệnh:

- Anh ngồi dậy xem nào!

Cáu kỉnh miễn cưỡng thi hành và đưa mắt nhìn ra xa một cách khó chịu. Mít đặc áp cái ống nghe bằng gỗ vào ngực chú và bảo:

- Anh thở đi!

Cáu kỉnh càu nhàu:

-A! Xin đủ thôi. Hết ngồi dậy, nằm xuống lại thở đi với lại nín thở!

Mít đặc gõ cái ống nghe vào đầu bệnh nhân và khẽ nói:

- Cáu kỉnh ạ, mình thấy cậu chẳng thay đổi gì hết, cậu vẫn cau có hoài. Cáu kỉnh ngước mắt ngạc nhiên nhìn bạn:

- Mít đặc hả!

- Im! Mít đặc khe khẽ nói.

- Ồ, mình van cậu, Mít đặc ạ, cậu cho mình ra khỏi nơi đây đi. Mình thề với cậu là mình chẳng làm sao cả đâu! Mình đau ở đầu gối, nhưng là chuyện đã qua rồi, thế mà họ cứ bắt mình nằm liệt giường và không trả quần áo cho mình nữa. Mình chán lắm rồi. Mình muốn chuồn đi thôi. Cậu hiểu không?

Chú bám ghì lấy tay áo của Mít đặc. Mít đặc đáp:

- Kiên nhẫn một chút, mình sẽ tìm cách cho cậu tháo lui. Nhưng cậu phải hứa là sẽ vâng lời mình và nếu bọn con gái có hỏi là ai đã sáng chế ra quả cầu thì cậu bảo là mình nhé. Cáu kỉnh nói:

- Đồng ý, nhưng mà mình van cậu, cậu hết sức giúp mình đấy.

- Cậu cứ bình tĩnh, -Mít đặc đáp.

Mít đặc đến gần cái giường kềđấy. Bác sĩ Thuốc viên khẽ nói:

- Cậu Mít đặc ơi, cậu giúp mình ra khỏi nơi này nhé. Cậu không biết nỗi khổ của mình đâu. Mình đã suốt đời chữa chạy cho người khác, thế mà bây giờ mình lại phải để cho người ta chữa chạy cho mình.

-Cậu không ốm đau gì chứ?

- Ốm đau gì mình? Mình chỉ bị sầy da ở vai và ở dưới mũi. Chỉ có thế mà phải nằm bệnh viện thì khổ quá.

- Nhưng tại sao họ lại giữ cậu ở lại chứ?

- Cũng đơn giản thôi: bệnh viện thì vắng tanh, không có ai đến chữa bệnh cả, cho nên các cô tí hon mới cố tìm ra một vài bệnh nhân để còn chăm sóc. Bọn con gái mà lỵ. Cậu có biết họ chữa cho mình ra sao không! Thật là phát chán! Họ rịt lá cao tẩm mật vào da mình và cho mình uống mật. Như thế có đúng đâu: ở phía ngoài phải bôi iốt, còn cho thuốc uống thì lấy dầu tẩy. Chà, mình không bao giờ đồng ý với những phương pháp chữa bệnh của họ.

Trong cái giường bên cạnh, Ngộ nhỡ thì thào:

- Mình c ũng thế! Họ cấm tuốt: cấm đi, cấm chạy, cấm chơi ú tim và cấm cả hát nữa. Họ đã lấy ráo cả quần áo của bọn mình và cho cái mùi soa bỏ túi. Chúng mình chỉ có quyền nằm trên giường và hỉ mũi, thế thôi. Trò giải trí thế đấy.

- Thế tại sao các cậu lại vào bệnh viện?

-Hôm qua, lúc quả cầu va phải mặt đất, chúng mình ngã tung ra ngoài khoang, ở gần ngay thành phố. Bọn mình nằm thiếp đi. Rạng sáng, bọn con gái đánh thức chúng mình dậy:

“Các c ậu ở đâu đến đây? " Bọn mình đáp: “Bọn tôi đi bằng khí cầu nhưng va xuống đất bẹp tan rồi!" Điều đó làm cho họ xúc động:

“Bẹp tan ư! Chúng tôi sẽ chữa cho các cậu và đưa các cậu vào bệnh viện!"

Bọn mình liền đi theo họ.

Mít đặc hỏi:

- Các cậu khoẻ cả chứ?

- Ừ, trừ cậu Viên đạn.

Mít đặc lại gần Viên đạn:

- Cậu đau ra làm sao? -Bị sai khớp chân nên mình không đi được. Đối với mình, như vậy cũng chẳng sao nhưng mà mình mất con Mực rồi. Cậu tìm nó hộ cho mình. Chắc nó cũng không ở xa đây đâu, nhưng cậu xem đấy, mình đã bị đóng chặt vào giường rồi.

- Được, mình hứa sẽ tìm con Mực cho cậu với điều kiện là cậu phải nói với mọi người rằng mình đã sáng chế ra quả cầu cơ, -Mít đặc nói.

Mít đặc đảo qua thăm tất cả các chú tí hon và buộc họ phải hứa rằng sẽ bảo chú là người sáng chế ra quả cầu. Sau đó chú trở về phòng của bác sĩ. Bạch tuyết nóng ruột chờ đợi chú:

-Sức khỏe các bệnh nhân ra sao?

- Họ chẳng ốm đau gì hết! Chỉ trừ cậu Viên đạn là có đau tí chút thôi. Bạch tuyết vui sướng nói:

- Thế thì họ sắp được ra rồi! Tôi có ý kiến là ta sẽ tổ chức nhảy múa để chào mừng họ.Thế thì vui phải biết.

Mít đặc đáp:

- Có ai nói là ng ười ta sẽ cho họ ra sớm đâu.

Vừa lúc đó, Mật ngọt và Mắt xanh bước vào.

- Tại sao cậu lại mặc áo choàng trắng? Sao cậu tự tiện thế? Mật ngọt tức giận nói.

- Tôi chỉ muốn làm một cuộc kiểm tra nhỏ thôi. Mật ngọt mỉm cười chế giễu:

- Vậy thì cậu kết luận ra sao đây!

- Cuộc kiểm tra đã chứng tỏ rằng tất cả các bệnh nhân chỉ trừ một người đều mạnh khỏe và có thể cho họ ra được. Mật ngọt phản đối:

- Không, không đâu, cậu có biết là nếu chúng ta cho ra viện một lúc mười bốn chú tí hon thì sẽ xảy ra chuyện gì không? Họ sẽ làm loạn thành phố lên cho mà xem! Rồi không còn đến một miếng kính cửa và các cô sẽ tím bầm người và mọc bướu lên đấy. Vậy thì để ngăn ngừa cái dịch thương tật đó, chúng ta nên để các chú tí hon ở lại bệnh viện là hơn. Mắt xanh nói:

- Nếu ta không cho họ ra tất cả ngay một lúc mà mỗi ngày ra một người thì có được không? Bạch tuyết tiếp:

-M ột người thì ít quá, mỗi ngày hai người. Chúng mình định tổ chức ngay một cuộc khiêu vũ để chào mừng họ cơ mà. Mật ngọt đồng ý:

- Được. Chúng ta lập danh sách và bắt đầu từ mai, mỗi ngày sẽ cho ra một chú.

Bạch tuyết vỗ tay và ôm choàng vào cổ Mật ngọt:

- Không, hai cơ chị ạ. Em muốn họ được ra sớm cơ. Chị không thích dự khiêu vũ hay sao? Chị nhảy cừ lắm kia mà!

- Ừ thì hai. Cho những chú hiền lành ra trước, -Mật ngọt dịu dàng đồng ý rồi quay về phía Mít đặc, nói tiếp:

- Cậu phải giúp đỡ chúng tôi. Ai là người lành nhất?

- Họ đều lành tuốt đấy.

- Tôi không thể tin điều đó. Các chú tí hon đều lành cả thì chả có đâu. Nhất định ta phải kiếm việc làm cho họđể họ quên đừng chơi ác với chúng ta nữa. Mắt xanh nói:

- Như vậy thì hai chú thợ máy Bu loong và Đinh vít có đủ điều kiện rồi. Chúng ta đang cần họđể chữa xe ô-tô. Mật ngọt tán thành:

- Ý ki ến hay đấy. Chúng ta sẽ bắt đầu cho Bu loong và Đinh vít ra trước.

Cô viết tên hai người vào một tờ giấy rồi nói:

- Sau đó, tôi muốn cho chú Cáu kỉnh ra luôn, người gì mà không ai chịu nổi ấy, lúc nào cũng gắt gỏng, ngấy quá rồi!

Mít đặc nói:

- Không, không! Cứ giữ cậu ấy ở lại bệnh viện để cậu ta chừa cái thói xấu đó đi.

- Vậy thì Thuốc viên nhé. Chú này luôn luôn bất mãn với bệnh viện chúng tôi, cứ chỉ trích hoài các phương pháp trị bệnh của chúng tôi. Chú ta thì cái gì cũng nói được, tôi muốn loại chú ra ngay thôi. Nhưng Mít đặc không đồng ý:

- Không, Thuốc viên không được đâu. Cả đời cậu ta đã chữa cho người khác thì bây giờ phải đến lượt người khác chữa cho cậu ta chứ. Cho Thuốc nước ra thì hơn, một hoạ sĩ có tài, cậu ta mà ra thì lập tức có việc làm ngay. Cậu ấy là học trò của tôi. Chính tôi đã dạy cậu ấy học vẽ đấy. Bạch tuyết van nài:

- Ồ phải đấy. Cho chú ấy ra hôm nay đi! Tôi sẽ nhờ chú ấy vẽ một bức chân dung. Mít đặc nói:

- Nên cho cả Kèn đồng ra. Kèn đồng cũng là học trò của tôi, tôi đã dạy cho cậu ta thổi sáo. Bạch tuyết ôm chầm lấy Mật ngọt:

-Cho Thuốc nước và Kèn đồng ra đi. Em van chị đấy!

- Ừ. Đối với hai chú này thì chúng ta sẽ cho ngoại lệ nhưng mà chỉ riêng hai chú đó thôi.

Chỉ một lát, danh sách đã lập xong. Mật ngọt ra lệnh trả quần áo cho Thuốc nước và Kèn đồng. Vài phút sau, hai chú vào văn phòng của bác sĩ, mặt tươi hơn hớn. Mật ngọt bảo hai chú:

- Các chú sắp được ra viện rồi. Các chú cố gắng cư xử cho tốt, nếu không chúng tôi sẽ buộc phải bắt hai chú vào viện nữa đấy.

_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 03-Oct-2006 10:54 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Chương 15:

Một buổi hòa nhạc

Trong khắp thành phố, người ta chỉ nói đến nhà du hành trứ danh Mít đặc và các bạn của chú nằm trong bệnh viện. Sáo sậu và Cun cút đi từng nhà kể chuyện cho các bạn nghe, rồi các cô bạn lại đi kể chuyện tiếp và cứ như thế mãi. Cho đến một hôm tất cả các cô tí hon, như đã hẹn nhau từ trước, đều đến bệnh viện. Tất cả các cô tí hon đều muốn giúp đỡ các bệnh nhân và đã mang đến cho họ đủ thứ của ngon vật lạ: bánh, mứt, kẹo, hoa quả.

Phố Bệnh viện đen nghịt những người. Dĩ nhiên là không thể cho ngần ấy người vào cả bệnh viện được. Mật ngọt bước ra thềm cửa, tuyên bố là các bệnh nhân không cần dùng gì cả và mời các cô tí hon trở về nhà, đừng làm ầm ĩ trước cửa sổ bệnh viện. Nhưng các cô chẳng chịu đi cho vì các cô đã được tin rằng chỉ trong lát nữa, người chỉ huy các chú tí hon - chú Mít đặc thì phải - sẽ được ra viện với hai người bạn của chú là Thuốc nước và Kèn đồng.

Một lần nữa, Mật ngọt lại phải bước ra thềm cửa và tuyên bố: Mít đặc sẽở lại bệnh viện nếu các cô không chịu giải tán.

Các cô đành phải bỏđi nhưng đáng lẽ là trở về nhà, các cô kéo đến chơi nhà các bạn ở phố Bệnh viện.



Đến khi Mít đặc, Thuốc nước và Kèn đồng hiện ra cùng với Mắt xanh và Bạch tuyết, bọn họ trông thấy ở mỗi cửa sổ có một chục cô tí hon đứng nhìn họ đi qua. Mít đặc rất lấy làm tự hào vì được chú ý đến như thế. Chú nghe thấy tiếng hỏi:

- Trong ba chú thì chú nào là Mít đặc lừng danh?

- Cái chú mặc quần vàng ấy.

- Chú tai to ấy phải không? Mình chả tin đâu, trông cậu ta thộn quá.

- Không, đúng đấy mà. Vẻ mặt trông hơi thộn nhưng mắt chú ta thông minh đấy chứ. ở đằng góc phố, một cô tí hon thò tay vẫy qua cửa sổ và kêu lên the thé:

- Hoan hô Mít đặc! Cô tí hon nhoài người ra đến nỗi tí nữa thì ngã giúi xuống vỉa hè nếu không có các bạn túm chặt lấy cẳng cô. Một cô mặt choắt, cằm nhọn, vẻ nghiêm nghị, thì thầm:

-Thật là nhục! Chưa chừng Mít đặc lại lên mặt bây giờ đấy! Một cô có hàm răng trắng muốt óng ánh dưới cái môi dẩu lên, nói:

-Cậu nói phải đấy. Không nên tỏ ra là chúng ta chú ý đến các chú tí hon. Chỉ khi nào họ tin là không có ai quan tâm đến những trò tầm bậy của họ thì họ mới thôi giở trò ra thôi. Cô Én nói tiếp:

-Ta nói chuyện ấy đấy, Mèo con ạ. ừ, ta phải coi khinh họ mới được. Họ có thấy chúng ta khinh thường họ thì họ mới hết chơi ác với chúng ta. Én và Mèo con cứ thủ thà thủ thỉ vào tai tất cả mọi người rằng phải khinh miệt các chú tí hon mới đến bằng khí cầu. Chẳng mấy chốc, tất cả các cô tí hon đều đồng ý là cùng tảng lờ các chú đi. Nếu đi phố mà gặp chú nào đi tới là các cô quay gót ngay lập tức hay đi sang vỉa hè khác.

Nhưng các cô chẳng giữ được lời các cô đã hứa. Các cô được biết rằng Thuốc nước là họa sĩ và Kèn đồng là tay nhạc sĩ trứ danh chuyên thổi sáo. Thổi sáo cơ à? ở Thành phố Xanh này, người ta chỉ chơi đàn thôi chứ chưa bao giờ chơi sáo và có khối người còn không biết cây sáo là cái gì nữa. Vì vậy ai cũng muốn được nghe Kèn đồng thổi sáo.

Chẳng bao lâu, các cô tí hon đã được tin rằng Thuốc nước và Kèn đồng ở quảng trường Cây táo, cùng một nhà với Khuy vàng và các bạn cô. Dưới mái nhà này có một gian phòng lớn với chiếc cửa sổ to bằng cả bức tường. Thuốc nước rất thích gian phòng này vì nó sáng sủa và chú cùng ởđây với chú Kèn đồng. Cửa sổ gian phòng này mở ra quảng trường Cây táo.

Chiều đến, quảng trường mọi khi không tấp nập lắm, bây giờ thì đầy những cô tí hon. Các cô đi chơi từng đôi một, tay cầm tay, mắt nhìn trộm về khung cửa sổ lớn ấy. Dĩ nhiên không phải là để nhìn Thuốc nước và Kèn đồng mà chỉ vì các cô nóng ruột muốn được nghe thổi sáo. Thỉnh thoảng, các cô lại trông thấy cái đầu chải rất cẩn thận của Kèn đồng hay mớ tóc rối bù của Thuốc nước. Rồi thì lại mất hút.

Một lát sau, Thuốc nước đến tựa vào cửa sổ, mắt nhìn mơ mộng ra xa. Kèn đồng cũng ra theo với bạn. Rồi hai chú tranh luận với nhau, lúc thì vung tay làm điệu bộ.

Cuối cùng, hai chú nhoài người nhìn ra quảng trường, nhổ bọt và biến mất. Có lẽ những việc thú vị như thế không còn xảy ra nữa song các cô tí hon cũng không nghĩ đến chuyện ra về. Quả nhiên tiếng sáo cất lên, êm dịu như tiếng nước suối chảy rì rào. âm thanh trầm bổng như nhịp sóng đều đều rồi bỗng vút lên, đuổi nhau dồn dập, quyện vào nhau. Các cô tí hon vui mừng phấn khởi hẳn lên, chân tay các cô ngứa ngáy chỉ rậm rựt muốn nhảy. Cửa sổ các nhà đều lặng lẽ mở rộng. Trên quảng trường, không một ai động đậy. Các cô tí hon lắng nghe để tận hưởng khúc nhạc chưa từng được nghe bao giờ ấy. Tiếng sáo im bặt. Trong căn nhà đối diện, tiếng đàn hạc nổi lên, ngập ngừng, dạo những bài ca mới. Những ngón tay lướt rụt rè trên dây đàn; điệu nhạc lúc đầu còn nghe rõ sau yếu dần rồi tắt ngấm. Nhưng rồi tiếng sáo lại cất lên và tiếng đàn cũng hồi lại, ngân cao hơn trước. ở một nhà bên cạnh, cũng nghe thấy tiếng đàn hạc rồi tiếp đến cái khác nữa; tiếng nhạc càng rộn ràng vui tươi.

Mít đặc đem bút vẽ và bột màu đến cho Thuốc nước, chú được chứng kiến một quang cảnh kỳ lạ: quảng trường Cây táo đầy những cô tí hon đang lặng lẽ thưởng thức cuộc hòa nhạc tuyệt vời ấy. Chú cũng lắng nghe rồi chú cao hứng nhảy lò cò nhưng mà chẳng có ai buồn để ý đến điệu nhảy của chú nên chú phẩy tay, trở về với các bạn.

_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
Biet_het_roi
Bánh mì đen - Черный хлеб
Bánh mì đen - Черный хлеб



Tham gia từ: 01 Nov 2005
Bài viết: 73
Đến từ: Nuoc Nga

GửiGửi: 04-Oct-2006 8:05 am    Tiêu đề:  Cảm ơn
Trả lời kèm trích dẫn

Vậy là thằng em sáng nay bõ cả công login Laughing Rất cảm ơn bác TLV đã post lên tiếp hai phần nữa. Từ rày thằng em đi đâu có tác phẩm văn học Nga hay hay cũng sẽ góp về đây cùng với các bác.
_________________
Điều khó nhất trên đời là làm trang nam tử
Ý chí vững vàng và tình cảm mênh mang...
Trở về đầu trang
Biet_het_roi is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 05-Oct-2006 8:42 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Chương 16:

Bu loong và Đinh vít đến thành phố Diều

Mời bạn cùng ra đây Theo nhịp còi thể dục. Dàn hàng ngang hàng dọc, Đuổi cái lười biến mau, Một ngày mới bắt đầu.

Với nhịp còi thể dục. Bu loong và Đinh vít vừa đi vừa hát cái điệp khúc do nhà thơ Hoa giấy sáng tác. Mới rạng sáng, dân Thành phố Xanh còn đang ngủ, hai chú thợ máy Bu loong và Đinh vít đã lên đường, vừa đi vừa tập bài thể dục buổi sớm. Đêm qua được tin là hai chú sẽ được ra khỏi bệnh viện để chữa một cái ô-tô, hai chú dậy từ mờ đất và đòi trả quần áo ầm ĩ. Mật ngọt vốn sợ tiếng ồn hơn hết nên lập tức đem quần áo trả cho hai chú. Các cô tí hon thức giấc vì tiếng hát của các chú, kéo nhau ra cửa sổ. Nhiều cô bước hẳn ra ngoài phố. Bu loong nói:

- Này, các cô, ga-ra xe ởđâu thế?

Một cô tí hon đội mũ trùm đỏ, mặc áo choàng xanh cổ áo làm bằng dạ lông màu nâu sẫm trả lời:

- Các chú lại đây, tôi sẽ chỉ cho. Bu loong đáp:

- Tốt lắm. Rẽ sang trái hay sang phải?

- Bên phải! -cô bé vừa trả lời vừa tò mò nhìn bộ áo bằng da của hai chú.

- Bên phải, quay! Đi đều, bước! Một hai, một hai! -Bu loong ra lệnh và đi vào đường phố mà cô bé đã chỉ. Đinh vít nhịp bước đi theo chú, tiếp đến là cô tí hon vừa chạy vừa nhảy tâng tâng. Bu loong và Đinh vít đi nhanh đến nỗi đi quá cả cái cổng mà hai chú phải vào. Cô tí hon thét:

- Dừng lại! Các chú đi quá rồi. Bu loong ra lệnh:

- Đằng sau quay! Hai chú lại đều bước. Cô tí hon mở cổng. Ba người bước vào sân và đi về phía một cái nhà kho mái lợp ngói. Đinh vít mở rộng hai cánh cửa, lẩm bẩm:

“Đây mà là ga-ra à! Một cái nhà kho hạng bét!”.

Bu loong nhìn vào trong, thấy một cái xe. Nhiều cô tí hon sán lại gần. Bu loong nói:

- Chả nhìn thấy cái gì cả, phải cho xe ra ngoài. Các cô đáp:

- Cho xe ra ngoài ư? Không được đâu vì nó hỏng máy rồi.

-Vậy thì ta xúm vào đẩy, các cô đẩy đằng sau nhé. Nào! Tí nữa.

Chiếc xe ậm ạch và rên rỉ ra khỏi ga-ra. Bu loong và Đinh vít luồn vào giữa các bánh xe. Các cô tí hon há hốc miệng ra nhìn hai chú. Ồ, bình nước đường bị thủng và lại thiếu mất một cái ốc. Chà, chiếc ống dẫn nước đường vỡ mất rồi. Cuối cùng hai chú đứng dậy. Bu loong bảo các cô tí hon:

- Các cô đem kìm, cờ lê và mỏ hàn ra đây!

- Chúng tôi chẳng có đâu!

- Không có à? Thế thì các cô có cái gì nào?

- Chỉ có cưa và rìu thôi.

- Ai lại dùng cưa với rìu để chữa ô-tô bao giờ. Thế ở đây không có con trai à?

- Họ ở Thành phố Diều ấy.

- Xa không?

- Đi bộ một giờ thì tới.

- -Một giờ với các cô ấy! Bọn tôi đi nhanh hơn. Đi bằng lối nào?

- Các chú cứ đi theo phố này, đi mãi đến chỗ gặp con đường rẽ ra cánh đồng về bên tay phải thì các chú rẽ và sẽ đi đến Thành phố Diều. Bu loong đáp:

- Được rồi. Đi đều, bước! Nhưng bỗng nhiên chú ra lệnh: Đứng lại, đứng! Sau đó chú tiếp tục ra lệnh cho các cô tí hon:

- Trong khi chúng tôi đi vắng, các cô lấy giẻ lau xe đi nhé. Có xe thì phải chăm nom xe chứ! Các cô trả lời:

- Vâng ạ.

- Bây giờ thì lên đường nào!

Hai chú đi, rẽ về bên phải. Bu loong nói:

- Ta hát tí chứ?

Hai chú đồng thanh hát rõ to:

Qua đồng ruộng, qua rừng xanh
Bước trên cỏ biếc, chúng mình ra đi.
Đôi ta đang ngắm hoa thì
Một con cóc đến, nhảy đi nhảy về.
Chúng mình vừa chạy vừa đi.
Mặc cho con cóc nằm ì nơi kia!


Dứt bài này, các chú lại hát tiếp bài khác rồi lại bài nữa, thế là các chú đã ra ngoài Thành phố Xanh. Non một giờ đồng hồ sau đó, Thành phố Diều đã hiện ra ở đằng xa. Vừa lúc ấy, hai chú thấy một chiếc xe đỗ ở giữa đường cái. Hai chú lại gần, thấy hai bàn chân thò ra ngoài đôi ống quần đen nhem nhuốc. Đinh vít hỏi:

- Này, cậu nghỉ ngơi đấy à? Một cái đầu đen sì và xoắn ốc hiện ra giữa những bánh xe:

- Nghỉ ngơi dưới gầm xe đây.

- Làm sao thế?

- Ừ, chả có cách nào chạy chọt nữa. Mình chẳng hiểu ra sao cả. Tại nước đường không chảy hay là tại thừa hay thiếu hơi?



Chú ta đứng dậy và đá một cú vào bánh xe. Chiếc áo đen của chú cũng đầy dầu mỡ như quần chú, nhem nhuốc và bóng nhoáng đến nỗi người ta cứ ngỡ là áo quần bằng da cơ đấy. Có lẽ đó là một chú tài xế tồi, thường mất nhiều thì giờ chui vào gầm xe để xem vì sao xe chết máy hơn là ngồi lái xe, mà điều đó thì xảy ra thường xuyên với các chú tài xế ô-tô chạy bằng nước đường. Bu loong dạo quanh chiếc xe, chẳng thấy cái gì là điều bất bình thường cả. Chú rúc vào gầm xe, tìm kiếm hoài rồi ngóc dậy, chú đứng đó suy nghĩ, tay đưa lên gãi gáy mãi. Rồi đến lượt Đinh vít và chú Tài xế.

Cảnh tượng ấy diễn đi diễn lại nhiều lần: các chú lần lượt biến vào gầm xe rồi lại đứng lên, vẻ mặt ngơ ngác, tay gãi gáy hoài. Cuối cùng Bu loong đã tìm ra nguyên nhân hỏng máy! Vài phút sau, máy nổ giòn giã và chú tài xế sung sướng bắt tay hai ông bạn:

-Cám ơn các cậu. Không có các cậu thì mình phải "nghỉ ngơi" ở đây đến tối mất. Các cậu đi đâu bây giờ? Lên xe mình mà đi. Bu loong và Đinh vít nói cho chú rõ là hai người đi đến Thành phố Diều và đi để làm gì. Chú tài xế đáp:

- Mình có kìm, cờ lê đây, xin vui lòng biếu các cậu. Nhưng mình không có mỏ hàn đâu.

- Th ế cậu không biết ai có mỏ hàn à?

- Có! Đinh ốc tay thợ máy của chúng mình có một cái, mình sẽ dẫn các cậu đến nhà cậu ấy.

Sau đó, cả ba trèo lên xe và vài phút sau, họ đã vào phố chính của Thành phố Diều.

_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 06-Oct-2006 4:07 pm    Tiêu đề:  Đón đọc...
Trả lời kèm trích dẫn

Chuyện "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" đã đi được nửa đường (đã post 16/29 chương).

Dự kiến cuốn tiếp theo sẽ là "Ông già Khotabit" của L. Laghin - có kèm tranh minh họa.
Mời cả nhà (đặc biệt là các em nhỏ) đón xem.


_________________
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
TLV
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 23 Jun 2005
Bài viết: 774

GửiGửi: 06-Oct-2006 10:24 pm    Tiêu đề:  Re: Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn
Trả lời kèm trích dẫn

Chương 17

Ở thành phố Diều

Thành phố Diều ở trên bãi cát dọc bờ sông. ở đây không có cây cối nên phố xá không đẹp bằng ở Thành phố Xanh. Nhưng trái lại, hoa thì chỗ nào cũng có, y như Thành phố Hoa ấy. Nhà cửa thì rất xinh xắn. Nóc nhà nào cũng có một mũi tên và ở đầu mũi tên có một con gà trống bằng gỗ có thể quay theo gió hoặc là một chiếc cối xay nhỏ xíu luôn luôn cử động, có nhiều cái cối lại có còi cứ kêu rít không ngớt. Và trên bầu trời của thành phố lúc nào cũng có những cánh diều bay liệng vì thả diều là một thú vui của dân thành phố. Họ buộc vào chiếc diều những băng giấy dài rồi thả căng dây ra, thế là cái diều rít lên trong gió thành một tiếng động đến khó nghe, cứ y như tiếng ong vo ve vậy. Tiếng động bát nháo ấy hòa lẫn với tiếng còi, làm thành một thứ tiếng ồn ào liên tục. Tất cả các cửa sổ đều có lưới che, thứ lưới bằng gỗ mà người ta thường che kín cửa mỗi khi có các trận đá bóng vì các chú tí hon ở đây vừa ham chơi diều lại vừa mê đá bóng. Những tấm lưới ấy bảo vệ an toàn cho các khung cửa kính mà ánh sáng vẫn rọi vào nhà. Chúng ta phải thừa nhận rằng không hiểu vì sao quả bóng đáng lẽ phải lăn đi đúng nơi đúng chỗ thì lại cứ nhè vào các cửa kính mà lao tới. Xe ô-tô đã bon vào phố chính, vài phút sau nó quặt vào một phố rẽ ngang rồi dừng lại trước một cái cổng lớn làm bằng ván gỗ có đục một cái cửa nhỏ. Bên trên chiếc cổng, có một mũi tên bằng gỗ mang một khối thủy tinh tròn sáng bóng phản chiếu rõ như chiếc gương cả cảnh phố xá với nhà cửa, hàng rào và chiếc xe ô-tô vừa đỗ lại. Bánh vòng-đó là tên chú tài xế-xuống xe, lại gần hàng rào và ấn vào một cái nút. Lập tức cánh cửa mở ra lặng lẽ. Chú bảo Bu loong và Đinh vít:



-Lại đây, mình sẽ giới thiệu các cậu với Đinh ốc một tay rất ngộ, rồi các cậu sẽ biết.

Ba người vào trong sân, tiến về phía ngôi nhà và leo lên một cái thềm nhỏ bằng đá. Bánh vòng lại ấn vào một cái nút và một lần nữa, cái cửa lại lặng lẽ mở ra. Ba chú bước vào ngưỡng cửa một gian phòng vắng ngắt. Các chú chỉ thấy một cái võng treo trên tường, trên võng có một chú tí hon bận quần áo xanh đang nằm ngủ, tay nhét vào túi, chân bắt chéo lên nhau. Bánh vòng gọi:

-Cậu còn ngủ cơ à, Đinh ốc? Trời sáng bạch ra từ lâu rồi! Đinh ốc quay mình về phía ba ông khách, đáp:

-Không, mình có ngủ đâu, mình đang nghĩ đấy. Bánh vòng nói tiếp:

-Mình giới thiệu với cậu đây là các cậu thợ máy Bu loong và Đinh vít, các cậu ấy đang cần một cái mỏ hàn đấy. Đinh ốc đáp:

-Chào các cậu. Mời các cậu ngồi xuống. Ngồi xuống ư? Ngồi vào cái gì? Bu loong và Đinh vít bối rối đưa mắt nhìn quanh. Nhưng Đinh ốc đã giơ tay ra, ấn vào một cái nút ở gần chiếc võng. Lập tức ba chiếc ghế ở trong bức tường trước mặt bật ra như kiểu những cái ghế ở rạp hát. Bu loong và Đinh vít ngồi xuống. Đinh ốc nói:

-Các cậu thấy đấy, ở đây chỗ nào cũng có nút cả. Bấm vào một cái nút, thì cổng mở: bấm một cái khác thì các ghế hiện ra; muốn có cái bàn thì cũng làm như thế... Vừa nói, chú vừa bấm vào một cái nút thì một cái bàn đã từ trong tường bật ra, suýt nữa thì nó đập trúng vào đầu Bu loong. Đinh ốc hỏi:

-Có tiện không các cậu?

-Thật là kỳ diệu!

-Bu loong đáp và sợ hãi đưa mắt nhìn quanh. Đinh ốc nói, rất tự hào:

-Kỹ thuật cao đi đến chỗ kỳ ảo rồi đấy! Bánh vòng nói:

-Có điều bất tiện là ta chỉ có thể ngồi ở gần tường thôi. Nhà phát minh đáp:

-Chính mình đang nghĩ cách để đưa cái ghế ra xa hơn nữa. Đinh vít nói:

-Có lẽ làm những cái ghế bình thường thì giản tiện hơn. Đinh ốc vui vẻ trả lời:

-ý kiến hay đấy! Mình phải chế ra một cái ghế thật đơn giản, thật bình thường mới được! Cái gì thật là thiên tài bao giờ cũng rất đơn giản. Cậu cũng là thợ máy đấy phải không? Đinh vít đáp:

-Phải. Cả hai đứa chúng mình đều là thợ máy.

-Các cậu đến đây để kiếm cái mỏ hàn à? Đinh ốc lại bấm vào một cái nút, chiếc võng liền nhẹ nhàng hạ xuống. Hai ông khách hết sức ngạc nhiên vì cái võng hạ sát xuống đất mà Đinh ốc vẫn nằm dài trong võng. Đinh ốc đứng dậy nói:

-Các cậu mà nằm cái võng thường thì khi bước xuống đất các cậu có thể bị vướng cẳng trong dây võng và ngã lộn nhào dập mũi ra ấy. Nhưng dùng cái võng cơ khí hóa này của mình thì hoàn toàn tránh được sự nguy hiểm đó, các cậu vừa trông thấy đấy. Mình chỉ việc để cho nó hạ từ từ xuống đất rồi đứng lên thôi. Lúc nào muốn nằm võng thì chẳng có gì là phiền phức: mình nằm xuống cái võng để ở dưới đất rồi ấn vào cái nút, thế là cái võng lại lên cao tùy ý mình muốn. Đinh ốc bắt đầu đi đi lại lại trong phòng và bấm vào một loạt nút khác, lập tức hiện ra nào tủ ngăn, nào bàn ghế. Rồi chú ấn vào cái nút cuối cùng, một cái cửa mở ra và ba ông bạn thấy chú biến vào trong một cái hầm! Một phút sau từ ngoài sân, chú gọi:

-Các cậu lại đây! Nghe tiếng nói vọng từ ngoài sân vào, ba chú liền bước ra.

-Đây là ga-ra xe của mình!

-Đinh ốc nói và dẫn các bạn đi đến một cái nhà chứa xe bằng gạch có cửa sắt khép kín. Chú bấm vào cái nút, cánh cửa cuốn lên như cái màn ở rạp hát. Bên trong có một chiếc xe ô-tô kỳ dị với một đống bánh xe. Đinh ốc giải thích:

-Xe này chạy bằng hơi và có hệ thống làm nguội máy bằng nước ướp lạnh bạc hà. Nó có tám bánh, bốn bánh bên trên và bốn bánh bên dưới xe. Thường thì nó chạy bằng bốn bánh dưới còn bốn bánh trên để phòng trường hợp xe đi lộn ngược. Tất cả các bánh xe đều lắp nghiêng để cho ô-tô không những có thể chạy như mọi xe khác mà còn có thể chạy bằng mặt phải, chạy cả mặt trái và ngả lưng xe ra mà chạy, bốn bánh chổng lên trời. Kết quả là không có tai nạn gì nữa hết. Chú leo lên xe và cho xe chạy theo đủ cả bốn kiểu mà chú vừa mới nói. Sau đó chú lại tiếp tục giảng giải:

-Cái bình bình thường đã được thay bằng một cái nồi dùng để đun nước đường. Nhờ có hơi nước, sức ép càng mạnh và bánh xe càng quay nhanh hơn. Sau cái nồi có một chiếc ống chứa nước ướp lạnh bạc hà dùng để làm nguội máy. Nước đá bị hun nóng tan ra và chảy qua cái ống vào nồi để làm dầu mỡ bôi máy. Cái xe này có thể thay đổi tốc độ từ số một đến số bốn. Nó có thể đi giật lùi và đi nghiêng một bên xe. Nó có cả máy giặt, vừa chạy vừa giặt quần áo. Khi nào đỗ lại, nó có thể bổ củi, gọt vỏ khoai, nhào đất sét nặn gạch. Bu loong và Đinh vít ngạc nhiên quá sức, hai chú mê mẩn cả người trước cái xe kỳ lạ ấy. Hai chú bước vào xưởng của Đinh ốc ngổn ngang những đồ sắt. Những chiếc xe đạp cũ kỹ nằm giữa đống bàn đạp, dây xích và ghi đông; có cả một đống con quay nữa. Đinh ốc lục lọi khắp nơi mà không tìm thấy cái mỏ hàn đâu cả. Đột nhiên chú vỗ trán nói:

-Mình ngốc quá. Mình để quên nó ở nhà cậu Cả láu rồi. Các cậu chịu khó đến đấy mà tìm vậy. Bánh vòng đáp:

-Một nhà văn. Đinh vít nói:

-Thật thế à? Mình rất muốn làm quen với cậu ta xem sao. Mình chưa trò chuyện với một ông nhà văn nào bao giờ. Bánh vòng ngồi vào chỗ tay lái, hứa hẹn:

-Được rồi, mình sẽ đưa các cậu đến làm quen với cậu ta đây. Một con người khá thú vị.

_________________


Chỉnh sửa lần cuối bởi TLV vào lúc 07-Oct-2006 9:26 pm, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa
Trở về đầu trang
TLV is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
rung_bach_duong
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 03 Aug 2005
Bài viết: 1498

GửiGửi: 07-Oct-2006 10:10 am    Tiêu đề:  Re: Đón đọc...
Trả lời kèm trích dẫn

TLV viết:
Chuyện "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" đã đi được nửa đường (đã post 16/29 chương).

Dự kiến cuốn tiếp theo sẽ là "Ông già Khotabit" của L. Laghin - có kèm tranh minh họa.
Mời cả nhà (đặc biệt là các em nhỏ) đón xem.



Em chờ bác post xong "Ông già Khotabit", em sẽ post " Bác sĩ Ai -bo -lit" của Cooc-nây Tru-kốp-xki nhé - góp phần vào Thư viện truyện của NNN thêm phong phú.



Hôm qua em in tiếp 5 chương nữa của "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" về cho bọn trẻ ở nhà nó đọc - chúng nó rất khoái và háo hức những phần tiếp theo. Nhưng bác TLV cho em hỏi cái, truyện "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" này của bác không có chương 17 à? Confused
Trở về đầu trang
rung_bach_duong is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
Xem các bài viết từ:   
Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp

Gửi bài mới   Trả lời cho chủ đề   printer-friendly view    NuocNga.Net -> Văn học Nga Thời gian: [GMT + 7 Giờ]
Tới trang trước  1, 2, 3, 4  tiếp
Trang 2 trong tổng số 4 trang

 
Chuyển nhanh tới:  
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể trả lời các chủ đề
Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình
Bạn không thể xoá bài viết của mình
Bạn không thể tham gia các bình chọn
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum

Designed by TekCIZ Co., Ltd
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group