| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 02-Aug-2005 6:37 pm Tiêu đề: Epghênhi Eptusencô vượt qua tuổi tác
|
|
|
Lại một bài đã cũ, chắc là năm 2003... có ai thích Eptusencô không nhỉ?
http://sacmauvanhoa.vdcmedia.com/vanhocnuocngoai-C.asp?PostID=153&Page=4
Epghênhi Eptusencô vượt qua tuổi tác
http://mp.urbannet.ru/TVOR-P/e/evtuchenko/evtus2.jpg
ЕВТУШЕНКО Евгений Александрович
Đây là lý do rất tốt để mọi người lại gặp nhau tại Bảo tàng Bách Khoa Matxcơva vào đúng 7 giờ tối theo thông lệ đã có từ bốn chục năm nay. Hồi ấy, nhà thơ và tác phẩm thơ mới được ưa thích và phổ biến làm sao! Những bậc thầy của ngôn từ Nga Xôviết có thể tập hợp được lượng cử toạ chật ních những hội trường lớn và trở thành thần tượng của cả triệu người. Nổi tiếng nhất trong thế hệ nhà thơ những năm 60 này là Eptusencô. Bởi thế mà năm 1995, nhà thơ này đã có trong tay một bản hợp đồng độc đáo với Giám đốc Bảo tàng Bách Khoa là cử hành lễ mừng sinh nhật của mình tại đây trong vòng 25 năm, tức là tới năm 2019 mới thôi. Eptusencô giải thích: "Tôi còn định sống lâu, với cuộc sống, tôi luôn luôn có một ham thích lớn.”
Tại lễ thượng thọ 70, Eptusencô không chỉ đọc thơ- ông còn hát nữa. Những ca khúc phổ thơ Eptusencô không thiếu, nhưng nhà thơ tiết lộ: lần này, ông sẽ đích thân trình bày ca khúc chính của bộ phim Bác sĩ Givagô mà ông đã soạn lời trên nền nhạc của Moris Giarơ. Người hát cặp với nhà thơ là Larixa Yuđina- giọng lĩnh xướng tuyệt vời của nhà hát Marinxki nổi tiếng.
Sau đêm thơ nhạc tại Bảo tàng Bách Khoa Matxcơva, nhà thơ sang ngay Bagđađi thuộc nước Cộng hoà Grudia- quê hương của nhà thơ Maiacôpxki. “Tại đó có lễ sinh nhật kép - 110 năm Maiacôpxki và 70 tuổi tôi” - Eptusencô kiêu hãnh giải thích. Tiếp đó, Eptusencô sẽ tiến hành một chuyến lưu diễn vòng quanh nước Nga, tới tận Kamtratca.
Hiện thời nhà thơ đang xúc tiến hoàn thành việc tuyển chọn 10 thế kỷ thơ Nga (XI-XXI). Ông cũng đang viết một tiểu thuyết nhan đề Thành phố con quỷ vàng và sẽ sắm vai trong một bộ phim truyện có nhân vật chính là một ngôi sao bóng đá. Eptusencô xởi lởi kể:”Nếu như năm 1949, người ta không đăng báo bài thơ đầu tiên của tôi, thì tôi đã trở thành thủ môn bóng đá rồi”
Nhân dịp này, Tổng thống Liên bang Nga Vl. Putin đã gửi nhà thơ E. Eptusencô bức điện mừng sinh nhật, trong đó có đoạn: "Sáng tạo trứ danh của ông là trang đặc sắc trong pho sử văn học nước nhà, nó xứng đáng được sự công nhận của những cặp mắt xanh chân chính ở cả ngoài biên giới nước ta. Tôi tin rằng, những người yêu thơ sẽ còn được đón gặp nhiều tác phẩm mới nữa của ông".
Nguyên Đăng theo ITAR-TASS..(Nhà thơ Epghênhi Eptusencô hôm nay) |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
conghedoinghieng Sủi cảo Nga - Пельмени


Tuổi: 45 Tham gia từ: 25 Apr 2005 Bài viết: 121 Đến từ: VietNam
|
Gửi: 10-Aug-2005 10:46 am Tiêu đề: Một số bài thơ của Evtushenko
|
|
|
Biển
Xin đừng cho tôi một nửa bao giờ
Cho tôi cả bầu trời, cho tôi tròn mặt đất
Biển cả với sông ngòi núi cao cùng hẻm thấp
Ðừng cắt rời, che chắn, để cho tôi!
Cuộc đời ơi, tôi sống đâu cắt khúc?
Ðừng bắt tôi thu hẹp lại đời mình !
Tôi không muốn hưởng nửa phần hạnh phúc
Thì một nửa đau thương, đừng cứ phải để dành
Nếu chỉ có trên đời cái gì cần một nửa
Thì chỉ là chiếc gối của tình yêu
Khi tay em rụt rè khẽ ấp lên bên má
Mặt chiếc nhẫn long lanh như một ánh sao chiếu.
(Bằng Việt dịch)
Trên cầu
Người đàn ông và người đàn bà
Với chiếc cầu sông Xen mơ ngủ
Chiếc cầu đứng trên mọi điều chen chúc
Đứng trên những đốm lửa phù hoa
Ở diễn đàn nào, ai đang đọc diễn văn?
Ở đâu nữa, đang đổi thay chính phủ?
Nhưng hai người ở đây cần nhiều chi lắm nữa
Họ chỉ như sông Xen thả gợn sóng mơ hồ
Họ đứng đó suốt đêm,
không nói một lời
Cũng không cả hôn nhau,
áo mưa dầm thấm nước
Như hai tặng vật mỏng manh thắm thiết
Món quà bọc ni-lông do tạo vật sinh ra...
Họ đứng bên nhau, không vụ lợi, không nhà
Không bám mọi tiện nghi
Làm con người xuẩn ngốc!
...Anh cầu mong
Hai chúng mình giống họ
Biết yêu nhau
Cao tít tắp trên cầu
Được khắc họa bóng mình vào ánh sáng
Trải đời mình trong sóng nước dài lâu
Đứng trên hết
Phù hoa và giả dối
Mãi thiêng liêng
Như bản chất cây cầu
(Bằng Việt dịch)
Yên lặng
Anh và em cỏ xanh biển cả
Biển dịu dàng ru ngủ vỗ về ta
Anh và em cỏ xanh nỗi khổ
Tự ngàn đời ta muốn tránh cho xa
Em yêu ơi ta mệt rồi có phải
Những con tàu trắng kia không đến đón chúng mình
Ta chỉ đón lớp lớp triều ập đến
Để ngả vào tình biển lớn mênh mông
Cái vực thẳm đại dương mọi điều như hiểu hết
Với chúng mình chẳng bắt nạt gì nhau
Hãy yên tĩnh nếu không còn cách khác
Nếu không còn biết cách chạy đi đâu
Anh hít thở tóc em đẫm sóng chiều xa ngái
Như hít thở mùi hương một xứ lạ xa mình
Anh sung sướng vì anh không vĩ đại
Và vì em không sắt đá cùng anh
(Bằng Việt dịch). |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 26-Aug-2005 3:26 pm Tiêu đề: Evgueni Evtushenko và những vần thơ đi tìm hạnh phúc
|
|
|
Thứ Bảy 20/8/2005
Evgueni Evtushenko và những vần thơ đi tìm hạnh phúc
-
Evgueni Evtushenko là một nhà thơ Nga Xô viết có số phận may mắn và thú vị. Ông luôn biết cách sống hợp với thời của mình và vì thế, luôn ở trên đỉnh sóng vinh hoa và danh lợi. Tuy nhiên, thơ ông vẫn có sức chinh phục to lớn đối với người đọc bởi ngay cả khi hạnh phúc nhất, Evtushenko vẫn ý thức được phần lỗi của mình trước những khổ ải của cuộc đời.
Evgeny Evtushenko
Nguồn: http://poetrus.by.ru
Evtushenko giờ cư trú thường xuyên ở bang Oklahoma, Mỹ. Ông thường xuyên có những hợp đồng giảng dạy văn học ở đó. Hàng năm, thường chỉ vào dịp kỷ niệm ngày sinh 18/7 của mình, Evtushenko mới trở lại Tổ quốc và đi "du diễn" ở những địa phương còn nhiều người hâm mộ thơ ông.
Nói một cách công bằng, tại Nga hiện giờ vẫn còn không ít người muốn tìm thấy sự an ủi của những xúc cảm chân thành trong thơ Evtushenko. Những biến cố chính trị dần bị quên lãng nhưng tiếng nói thủ thỉ mà xót xa của lương tâm luôn đồng hành cùng những người lương thiện. Và trong những phút tưởng như xao lòng, những người lương thiện đó lại nhớ tới thơ Evtushenko và cảm thấy những nỗi ân hận nào đó về những lỗi lầm đã xảy ra, ngay cả khi lỗi lầm đó không hẳn đã do ta gây ra.
Sống tròn trách nhiệm luôn là việc khó khăn, nhất là trách nhiệm đối với những người gần gụi nhất với ta, thân yêu nhất với ta. Evtushenko từng ân hận:
"Tôi bao lần bị đớn đau thương tổn,
phải lết lê mới về được tới nhà,
nhưng không phải bởi ai tàn nhẫn -
có thể làm tổn thương chỉ bằng một cánh hoa.
Tôi cũng từng làm tổn thương - lơ đãng
tung dịu dàng thoáng chốc khinh khi,
khiến ai đó về sau đau đớn
như chân trần trên tuyết lần đi.
Vì sao tôi cứ bước trên hoang đổ
của gụi gần thân quý nhất đời,
tôi, kẻ dễ bị đớn đau thương tổn,
dễ gây nên thương tổn cho người?"
http://2003.novayagazeta.ru/nomer/2003/50n/n50n-s16.jpg
Evgeny Evtushenko và D. Shoshtakovich
Lắm khi trong tâm khảm, những vết thương tưởng như nhẹ lại lâu lành. Trái tim có những quy luật riêng của nó. Tình yêu có những quy luật riêng của nó mà các tính toán của cơ chế thị trường không bao giờ có thể hòa đồng được trọn vẹn. Evtushenko từng không chỉ một lần trăn trở trước những trầm luân trong đời sống riêng (như không ít nhà thơ đào hoa khác, ông đã không chỉ một lần lấy vợ và cho đến bây giờ vẫn trăn trở, tại sao những người phụ nữ mà ông yêu quý lại không yêu quý nhau đến thế?!). Ông cũng không làm sao tìm được lời giải đáp cho câu hỏi: tại sao một người "hỉ xả" như ông lại thường không mang lại được hạnh phúc trọn vẹn cho những người phụ nữ mà ông yêu nhất, yêu đến mức cưới họ làm vợ:
"Dưới tán liễu vẫn còn chưa hết lệ
bên bờ sông tôi mãi trầm ngâm:
cách chi khiến người mình yêu hạnh phúc?
Việc đó phải chăng tôi sẽ chẳng thể làm?
Nàng chưa đủ với bầy con, sung túc,
với bạn bè tụ họp, xem phim.
Nàng cần tôi trọn vẹn, không chút gì được sót,
nhưng tôi tự lâu cũng chỉ là những gì sót mà nên.
Với thời đại tôi giơ vai gánh đỡ
đến sầy da, sứt sẹo bao lần,
thế mà với người mình yêu tôi lại
không giơ vai thấm lệ cho nàng.
Bao thường nhật dồn xuống người yêu dấu,
tặng những nếp nhăn thay vì đóa hoa hồng
đám đàn ông vụng trộm không chung thủy
mặc người mình yêu tan nát cả tâm hồn.
Cách chi khiến người mình yêu hạnh phúc?
Dưới chân nàng tôi tới đặt gì thêm
nếu đời đã mang cho nàng quả rám
dẫu chỉ trong lần cắn thử đầu tiên?
Nỗi gì vui, nếu thường xuyên vô cớ
làm người mình yêu sầu tủi đớn đau?
Ai cũng biết cách khiến nàng bất hạnh.
Giúp nàng hạnh phúc thế nào - có ai biết gì đâu!"
Với những người thơ, hầu như không thể nào hy vọng có được một đời sống gia đình yên ấm theo đúng nghĩa của nó. Đấy phải chăng là một sự hy sinh vì nghệ thuật, vì sáng tạo? Không ai có thể trả lời rành rẽ cho câu hỏi này. Evtushenko cũng đã phải triền miên tự vấn với nỗi đau đớn khôn nguôi, đến mức có khi tưởng như tuyệt vọng. Rất tự tin về tài năng thi ca thiên phú của mình, đã có lần ông phải viết nên những dòng thơ cay đắng như sau:
"Người rồi sẽ yêu tôi. Nhưng không ngay lập tức
Người rồi sẽ yêu tôi như thể là vô thức.
Người rồi sẽ yêu tôi khi chợt giật nẩy mình
Ngỡ bậu cửa chú chim đậu bất thình lình.
Người rồi sẽ yêu tôi - trắng trong và ô uế
Dẫu bị bệnh dễ lây, người vẫn yêu tôi thế.
Người rồi sẽ yêu tôi, kẻ tiếng nổi như cồn
Người rồi sẽ yêu tôi, khi tôi bị cùng đường.
Người rồi sẽ yêu tôi, kẻ già nua nhạt bóng,
Người rồi sẽ yêu tôi, cả khi không còn sống.
Người rồi sẽ yêu tôi. Ta tay sẽ liền tay.
Ta không thể rời nhau ở trên trái đất này.
Người rồi sẽ yêu tôi?! Phải chăng người loạn óc?
Người sẽ hết yêu tôi. Nhưng không ngay lập tức..."
Thật ra, đã một lần phải lòng một thi sĩ đích thực thì cả đời ta sẽ bị vương vấn vì họ, dù ta sẽ đi với ai, tới nơi đâu và làm việc gì. Thi ca sở dĩ đã trở nên nỗi ám ảnh vĩ đại đối với con người là bởi ma lực không thể nào giải thích được của nó. Mỗi một nhà thơ là một cá thể, mang đầy tính đặc thù nhưng họ giống nhau ở khả năng chinh phục lòng người một cách bền lâu. Và ngay cả khi ta tưởng rằng họ đang làm một việc gì đó ích kỷ lắm thì cũng vẫn là lúc họ dâng hiến họ cho những cảm xúc mang tính khải huyền của lương tri và lòng nhân hậu. Họ không ngừng cật vấn mình về trách nhiệm thi nhân trong xã hội con người lúc nào cũng đầy những khiếm khuyết cần được cải thiện:
"Tôi thích quên rằng tôi là thi sĩ,
tôi thích là mình, nhưng một cách vô danh,
như một mảnh rừng, một phần ruộng lúa,
một đoạn đường, một góc biển xanh.
Tôi gặp được tôi đâu phải do công sức
của tập đoàn mối lái gần xa.
Thơ người khác, tôi còn yêu hơn cả
Thơ mình - và nhờ thế tôi tự do.
Là thi sĩ phải đâu để hát
ngợi ca mình, với người khác khinh khi,
mà để sống nhưng không kịp biết
thói trên đời đố kị là chi.
Ai hãnh tiến cũng đều thô bỉ hết,
đấy chỉ là do bất lực thôi -
giơ ra cho đám đông thấy mặt
để mọi người tấm tắc mà vui.
Được nhận biết - tiện lợi nhưng không thực.
Thời đại bao giờ cũng chỉ mạnh lên
không phải nhờ những kẻ ai cũng biết,
mà nhờ người còn chưa ai biết tên..."
Danh ngôn có câu, nổi tiếng - đó là khi có thêm nhiều bạn hữu. Còn vinh quang - đó là lúc có thêm lắm kẻ đố kị, thù địch. Evtushenko chắc cũng phải đối mặt với không ít những điều phiền toái vì ông không chỉ là một nhà thơ nổi tiếng mà còn đạt được nhiều danh vọng trong đời. Thế nhưng, sẽ không thể ai làm suy giảm được cảm hứng và nhiệt huyết sáng tạo ở một tâm hồn thơ lớn như ông. Khát vọng chinh phục, thuyết phục cuộc đời tin vào lẽ phải, tin vào những giày vò sáng tạo, nghiệt ngã nhưng thanh cao của ông có lẽ luôn là điểm tựa bền vững để ông tiếp tục hành trình đi tới điểm hẹn cuối cùng của một đời thi sĩ. Vang vọng mãi đời ông vẫn là lời khẩn cầu tri âm tri kỷ đừng rời bỏ nhau, trong bất luận trường hợp nào:
"Đừng biến đi... Nếu em biến khỏi anh,
em sẽ tự biến khỏi mình nữa đấy,
em sẽ tự phản bội mình mãi mãi,
và đó mới là phụ bạc nhất trần gian.
Đừng biến đi... Biến đi thì quá dễ.
Không thể nào lại phục sinh cho nhau.
Cái chết hút luôn vào sâu thăm thẳm.
Chết một khoảnh khắc thôi cũng hóa chuyện cơ cầu.
Đừng biến đi... Hãy quên đi bóng lẻ.
Tình yêu luôn chỉ có hai người. Bóng thứ ba - không thể.
Hai ta sẽ đều trong trắng lâm chung
khi kèn réo gọi ta ngày phán xử sau cùng.
Đừng biến đi... Ta đã chuộc sai lầm.
Ta không tội tình chi, không có gì cấm kị.
Anh và em xứng với sự khoan hồng
của những người, ta làm đau vô ý.
Đừng biến đi... Biến đi thì khoảnh khắc,
nhưng rồi gặp lại làm sao trong vạn đại trường chinh?
Có chăng trên cõi thế người giống em như đúc
và người như đúc giống anh? Nếu không phải các
con mình.
Đừng biến đi... Đưa bàn tay anh nắm.
Bàn tay em định mệnh sẵn anh rồi, anh tin chắc từ lâu.
Mối tình cuối khiến kinh hoàng chính bởi
đó chẳng là yêu đâu, nỗi sợ phải lìa nhau!"
***
Nguồn: CAND
Cắt dán từ http://www.evan.com.vn/Functions/WorkContent/?CatID=4&TypeID=19&WorkID=1995
(Evan ghi nguồn là CAND, nhưng trên CAND thì Nina chưa thấy bài, chunừg nào thấy sẽ cập nhật nguồn lại) |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
rung_bach_duong Kvas Nga - Квас


Tham gia từ: 03 Aug 2005 Bài viết: 1498
|
Gửi: 22-Nov-2005 2:07 pm Tiêu đề: Re: Epghênhi Eptusencô vượt qua tuổi tác
|
|
|
Forum mình còn ít thơ của Evgheni Evtushenko nhỉ. Tớ xin bổ sung bài thơ "Tuyết rơi" của ông nhé. Đọc bài thơ này thấy lòng nhẹ nhõm có lẽ nó không phải thơ tình Mời các Bác đón nhận nhé.
Идут белые снеги
Идут белые снеги,
как по нитке скользя...
Жить и жить бы на свете,
но, наверно, нельзя.
Чьи-то души бесследно,
растворяясь вдали,
словно белые снеги,
идут в небо с земли.
Идут белые снеги...
И я тоже уйду.
Не печалюсь о смерти
и бессмертья не жду.
я не верую в чудо,
я не снег, не звезда,
и я больше не буду
никогда, никогда.
И я думаю, грешный,
ну, а кем же я был,
что я в жизни поспешной
больше жизни любил?
А любил я Россию
всею кровью, хребтом -
ее реки в разливе
и когда подо льдом,
дух ее пятистенок,
дух ее сосняков,
ее Пушкина, Стеньку
и ее стариков.
Если было несладко,
я не шибко тужил.
Пусть я прожил нескладно,
для России я жил.
И надеждою маюсь,
(полный тайных тревог)
что хоть малую малость
я России помог.
Пусть она позабудет,
про меня без труда,
только пусть она будет,
навсегда, навсегда.
Идут белые снеги,
как во все времена,
как при Пушкине, Стеньке
и как после меня,
Идут снеги большие,
аж до боли светлы,
и мои, и чужие
заметая следы.
Быть бессмертным не в силе,
но надежда моя:
если будет Россия,
значит, буду и я.
Còn đây là bản dịch của Bác Bằng Việt
Tuyết rơi
Những bông tuyết rơi rơi
Như trườn trên sợi chỉ
Sống mãi ở trên đời
Có thể nào được nhỉ?
Hồn ai đương tan biến
Giữa thinh không xa vời
Như tuyết nối nhau rơi
Toả lên trời từ đất
Những bông tuyết rơi rơi
Mình cũng tan như tuyết
Buồn chi về cái chết
Bất tử, màng làm chi!
Tin chi điều kỳ ảo
Mình đâu hoá thành sao
Một mai này tan biến
Vĩnh viễn còn chi đâu !
Nhưng mình từng là ai:
Một kẻ đấy khiếm khuyết
Mình có gì yêu nhất
Những năm vội vã này?
Mình đã yêu nước Nga
Bằng cả xương cả máu
Yêu dòng sông lũ tràn
Yêu nước ngầm ẩn dấu
Mái nhà gỗ - hồn quê
Cánh rừng thông hồn gió
Và Puskin, Xtenka
Và tổ tiên muôn thuở…
Dẫu sống chưa dịu ngọt
Mình đâu quá ưu phiền
Dẫu sống chưa thoả thích
Mình sẵn lòng hy sinh
Chỉ hy vọng cháy lòng
Và tràn đầy lo lắng
Rằng sức mình nhỏ lắm
Có cần cho nước Nga?
Cho rằng Người sẽ quên
Quên mình đâu có khó
Chỉ mong còn mãi đó
Vĩnh viễn đất đai này ¡
... Những bông tuyết rơi rơi
Rơi bao đời vẫn thế
Từ Puskin, Xtenka
Và bao sau thế kỷ...
Những bông tuyết trắng ngần
Sáng đến đau tròng mắt
Như hồn ai đi qua
Dấu vết còn hay mất...
Đừng mong chi bất tử
Chỉ mong một điều này:
Nếu nước Nga còn đó
Thì vẫn còn mình đây ! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Buon nhieu hon vui Bánh blin nóng - Горячий блин


Tuổi: 57 Tham gia từ: 06 Dec 2005 Bài viết: 13 Đến từ: Maxcova
|
Gửi: 10-Dec-2005 3:25 am Tiêu đề: Về bài thơ Yên lặng
|
|
|
Mình có thuộc bài thơ Yên lặng của Eptusenko, nhưng mình lại nhớ hai câu đầu như thế này:
Anh và em cổ xưa như biển cả
-----------
Anh và em cổ xưa như nỗi khổ
Theo mình hiểu "cổ xưa" ở đây như là một lẽ đương nhiên. Đó là đã từ lâu anh và em đã thuộc về nhau, dù có mênh mông, thẳm sâu như biển cả hay là buồn thương, trần trụi như nỗi khổ thì chúng mình vẫn chẳng thể tách rời. Chính vì vậy mà hai câu cuối đã đẩy bài thơ lên một đỉnh cao là chúng mình hãy sống với nhau chân tình, hãy lấy điều được ở bên nhau làm hạnh phúc. Mình đã cảm nhận bài thơ này như vậy đó. Không biết có ai cùng ý nghĩ như mình không. _________________ Hoa Xiren. Сирен |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Geobic Thịt nướng Nga - Шашлык

Tuổi: 76 Tham gia từ: 17 May 2006 Bài viết: 257 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 20-May-2006 10:51 pm Tiêu đề: Tuyết rơi
|
|
|
Vào những năm 60 của thế kỷ trước, tôi từng xúc động mỗI khi ca khúc Идут белые снеги vang lên. Tôi yêu bài hát này và ca từ rất đẹp, rất mượt mà của nó. Nhưng đến giờ tôi mới biết, đó là lời thơ của Evtusenko. Nhớ lại ký niệm thời xa xưa ấy, tôi xin dịch lại Идут белые снеги, định bắt chước trường phái BUN (năm phút) , nào ngờ tốn khá nhiều thời gian của một ngày nghỉ, mà vẫn chưa ưng ý.
Dù sao cũng xin dâng tặng những ai yêu mến Evtusenko bài thơ vừa dịch xong, còn chưa ráo mực .
Идут белые снеги
Идут белые снеги,
как по нитке скользя...
Жить и жить бы на свете,
но, наверно, нельзя.
Чьи-то души бесследно,
растворяясь вдали,
словно белые снеги,
идут в небо с земли.
Идут белые снеги...
И я тоже уйду.
Не печалюсь о смерти
и бессмертья не жду.
я не верую в чудо,
я не снег, не звезда,
и я больше не буду
никогда, никогда.
И я думаю, грешный,
ну, а кем же я был,
что я в жизни поспешной
больше жизни любил?
А любил я Россию
всею кровью, хребтом -
ее реки в разливе
и когда подо льдом,
дух ее пятистенок,
дух ее сосняков,
ее Пушкина, Стеньку
и ее стариков.
Если было несладко,
я не шибко тужил.
Пусть я прожил нескладно,
для России я жил.
И надеждою маюсь,
(полный тайных тревог)
что хоть малую малость
я России помог.
Пусть она позабудет,
про меня без труда,
только пусть она будет,
навсегда, навсегда.
Идут белые снеги,
как во все времена,
как при Пушкине, Стеньке
и как после меня,
Идут снеги большие,
аж до боли светлы,
и мои, и чужие
заметая следы.
Быть бессмертным не в силе,
но надежда моя:
если будет Россия,
значит, буду и я.
TUYẾT TRẮNG RƠI …
Nhìn tuyết trắng rơi rơi,
Như trượt theo sợi chỉ…
Nghĩ sống mãi trên đời,
Ồ, hẳn là, không thể!
Hồn ai không dấu vết
Tan trong miền xa xăm,
Như cánh tuyết trắng ngần,
Dâng lên từ mặt đất.
Tuyết trắng rơi rơi rơi…
Cuộc đời rồi xa khuất.
Tôi chẳng buồn nếu chết,
Bất tử tôi không màng.
Chẳng tin điều thần diệu,
Tôi nào phải tuyết, sao…
Ra đi là vĩnh viễn,
Chẳng trở về khi nao.
Tôi dù nhiều lầm lỗi,
Vẫn nghĩ, mình là ai,
Trong cõi người ngắn ngủi
Đã yêu chi hơn đời?
Tôi yêu nước Nga tôi
Đến cạn dòng máu đỏ -
Yêu sông mùa nước dâng,
Cả mùa băng trắng phủ .
Hồn nhà gỗ thuần Nga,
Hồn rừng thông, đồng cỏ,
Những Puskin, Xtenka,
Lớp lớp người thiên cổ…
Nếu gặp nhiều bất hạnh
Tôi cũng chẳng buồn nhiều.
Sẽ vượt qua gắng gỏi,
Vì nước Nga tôi yêu.
Tôi vẫn thầm hy vọng
(Nhưng ngập tràn lo âu)
Làm được gì, dù nhỏ
Cho nước Nga bền lâu.
Dù nước Nga quên tôi,
Hẳn điều này chẳng khó,
Tôi vẫn một ước ao
Nước Nga còn mãi đó.
Tuyết trắng, tuyết trắng sa,
Như mọi thời, lặng lẽ -
Thời Puskin, Xtenka,
Cả thời sau tôi nữa.
Tuyết rơi, rơi nhiều thế,
Sáng lóa cả đất trời,
Xóa đi từng dấu vết
Của mọi người, của tôi.
Biết không thể bất tử,
Tôi vẫn mong điều này:
Nếu nước Nga còn mãi,
Sẽ còn tôi đâu đây.
______________
1 Xtenka – Tên thân mật của Xtephan Razin, anh hùng nông dân Nga TK 19. _________________ Cảm ơn đã đọc bài của tôi!
Chỉnh sửa lần cuối bởi Geobic vào lúc 21-May-2006 7:34 am, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|