| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
Ngộ Nhỡ Kvas Nga - Квас


Tuổi: 44 Tham gia từ: 16 Jun 2005 Bài viết: 328 Đến từ: Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên
|
Gửi: 28-Jun-2005 12:04 pm Tiêu đề: Truyện cổ tích Nga
|
|
|
Bác tiều phu và con dê núi
(Người dịch: Xanhia)
Ngày xửa ngày xưa đã lâu lắm rồi, có một chàng trai sống bằng nghề kiếm củi. Cha mẹ anh đã mất từ lâu, chỉ để lại độc một túp lều nhỏ và một cây rìu. Anh râst khoẻ mạnh và chăm chỉ nên nhiều người khá giả trong làng dụ dỗ anh một cuộc sống sung sướng để mời anh về ở nhà họ. Không muốn vướng bận bởi những công việc hầu hạ hèn mạt, chàng trai trẻ đã từ chối miếng ăn của họ. Ngày ngày anh vác rìu lên vai đi vào rừng nhặt củi khô, đem ra chợ bán và sống qua ngày.
Một lần đang chặt một cây khô trong rừng, thân cây đang dần ngả xuống một cách khó nhọc qua những nhát rìu, bất thình lình anh nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết. Đứng thẳng dậy, ngó về phía phát ra tiếng kêu, anh trông thấy một con sói khổng lồ đang rượt theo một con sơn dương. Con sơn dương đã hoàn toàn kiệt sức, mà con sói thì đã đuổi kịp. Anh liền nắm chặt cây rìu và phóng ra cứu nó. Con sói đang bị loá mắt bởi miếng mồi ngon, không để ý tới chàng trai đang tiến lại gần. Còn chàng trai chạy tới, dùng hết sức lực giáng vào đầu con sói một nhát chí tử, nó ngã khuỵu xuống và giãy chết.
Con sơn dương được cứu thoát khỏi nanh vuốt chó sói,ngước mắt nhìn người tiều phu. Chàng trai nhận thấy nó bị tập tễnh và máu rỉ ra ở chân nó. Anh liền xé chiếc áo của mình ra và dùng mẳnh vụn để băng bó cái chân bị thương của nó. Bỗng con sơn dương thốt lên tiếng người một cách cảm kích:
-спасибо, anh đã cứu sống tôi , lại còn băng bó vết thương cho tôi nữa. Tôi muốn được trả ơn anh.
Nghe thấy con sơn dương nói được tiéng người, chàng trai vô cùng kinh ngạc và hỏi:
- nhưng làm thế nào mà mi có thể trả ơn cho ta?
- nếu anh cần bất cứ cái gì, hoặc là với anh xảy ra chuyện chẳng lành, hãy đi đến cái cây "хоэ" ( xin lỗi em chả biết đây là cây gì, có lẽ là cây sồi hay cây dẻ gì đó chăng?, nhưng tra từ điển không thấy), ở đó rụng đầy những bông hoa vàng, nó mọc ở phía đông khu rừng, hãy gõ vào thân cây 3 tiếng, và tôi sẽ hiện ra với anh.
Nói xong, con sơn dương nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng.
Chàng trai tốt bụng vẫn ngày ngày đi nhặt củi, nhưng những lời của con dê thần đã bay biến khỏi đầu anh. Một lần anh mải mê đi lạc vào sâu trong rừng, và bất ngờ gặp một cây "хоэ" cao vút, Chàng trai sực nhớ tới câu chuyện với con sơn dương, và muón gặp lại nó một lần nữa, trò chuyện cùng với nó. Anh gõ vào thân cây 3 tiếng. Vỏ cây bỗng nứt ra, và hiện ra những cánh cửa to được trang trí. Chàng trai kinh ngạc bước vào và lặng người đi. Trước anh mọc lên một toà nhà lớn với những bức tường được xây bằng đá màu. Xung quanh toà nhà và trong các căn phòng là những đồ đạc tinh xảo được làm từ vàng và châu báu. Mùi hương thơm phức của đủ các món sơn hào hải vị, bay ra từ các cửa sổ, nức mũi.
Một cụ già tóc hoa râm tiếp đãi người tiều phu và hỏi:
- ngươi có điều cầu xin gì không?
Chàng trai tốt bụng trả lời:
- Hàng ngày tôi vào rừng kiếm củi, sau đó bán đi, thế là đủ sinh sống rôi. Tôi chẳng cần gì nữa cả, tôi chỉ muốn được thấy con sơn dương thôi.
Và bất ngờ trong giây lát, con sơn dương đã ở dưới cửa sổ căn phòng chàng trai đang ngồi. Nhìn thấy nó, chàng trai liền yêu cầu ông cụ giao nó lại cho anh, cho phép nó được sống cũng trong ngôi nhà đơn độc của anh. Ông cụ đáng kính đồng ý. Người tiều phu mang con sơn dương ra khỏi ngôi nhà có những bức tường bàng đã quí, và đưa nó về túp lều xiêu vẹo nhỏ bé của mình.
Hàng ngày, khi từ rừng trở về với đống củi thu được, chàng trai không quên đem theo những bụi cỏ êm ái tươi ngon về cho sơn dương, và nó mập mạp lên trông thấy. Một lần, về tới nhà, chàng trai ngồi trước bếp lò và nấu cơm, con sơn dương nằm gần đó, trìu mến vỗ vào vai nó, anh nói đùa:
- chà, giá như mi biết nấu cơm, thì ta đã bớt đi sự lo âu rồi.
Nghe những lời đó, con sơn dương chằm chú nhìn chàng trai.
Hôm sau, trở về nhà, chàng trai lại sửng sốt nhận thấy, túp lều của anh đã được dọn dẹp sach sẽ và gọn gàng, ngăn nắp, trên bếp lò mùi cơm chín thơm phức, gần đó là một mâm đầy thức ăn ngon lành. Người tiều phu đói bụng bắt đầu ăn và khen nức nở những món mà anh được thết. Trong vài hôm liền, anh lại thấy cơm đã được nấu, nhà cửa đã được dọn dẹp, anh ngạc nhiên không để đâu cho hết.
Một buổi sáng, như mọi lần, anh cầm rìu đi vào rừng. Nhưng đi được một đơạn, anh liền quay ngược lại và bí mật trở về nhà. Anh chọc một lỗ thủng trên bức tường bẳng tre nứa, và thấy con sơn dương đang đi tới bếp lửa, khua guốc vào cái kiềng. Bất thình lình bộ lông của nó rơi xuống, và hiện nguyên hình một cô gái tuyệt trần. Cho thêm củi vào bếp lò, cô gái nấu cơm, và tự mình thu dọn nhà cửa.
Người tiều phu chạy vụt vào căn lều, chộp lấy bộ lông và ném vào bếp lò. Nó cháy bùng lên. Cô gái quay ra phía tiếng động, và nhìn thấy bộ lông đã bị thiêu trụi. Cô úp mặt vào bàn tay và oà khóc thảm thiết. Chảng trai liền lại gần dỗ dành, nhưng cô gái nói qua hàng nước mắt:
- anh đã thiêu trụi bộ da rồi, bây giờ tôi không thể trở lại hình dạng trước kia và trở về chốn của tôi được nữa
Chàng trai trả lời:
- nếu cô không thể trở về, hảy coi đây như nhà của mình. Cô đươck thoải mái tự do, cũng như trước kia vậy.
Nghe vậy, cô gái thốt lên cảm kích:
- anh thực là tốt ( hic, tốt mà đốt hết da của người ta hihi), em đồng ý ở lại cùng anh ( hihi)
Từ ngày đó họ trở thành vợ chồng, cả hai cần mẫn lao động, vì vậy cứ mỗi ngày của cải của họ càng nhân lên, và cuộc sống đem đến cho họ những niềm vui và hạnh phúc. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Ngộ Nhỡ Kvas Nga - Квас


Tuổi: 44 Tham gia từ: 16 Jun 2005 Bài viết: 328 Đến từ: Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên
|
Gửi: 28-Jun-2005 12:04 pm Tiêu đề: Re: Truyện cổ tích Nga
|
|
|
Phù thuỷ Baba Yaga
Hai vợ chồng nhà nọ chỉ có một mụn con gái. Rồi người vợ ốm nặng và qua đời. Người chồng thương tiếc lắm nhưng rồi cuối cùng cũng phải tái giá với một người phụ nữ khác. Mụ vợ độc ác không ưa cô bé, thường xuyên đánh đập chửi rủa, và chỉ tìm cách giết đi cho rảnh nợ. Nhân dịp người chồng đi vắng, mụ dì ghẻ ngọt nhạt với cô bé:
- hãy đến nhà em gái tao, dì của mày ấy, hỏi xin một cây kim và một cuộn chỉ về đây. Tao sẽ may áo cho.
Bà dì đó chính là một mụ phù thuỷ có cái chân xương xẩu gớm ghiếc. Cô bé không dám cãi lại, đành phải đi, nhưng cô tạt qua nhà dì ruột trước.
- cháu chào dì!
- chào cháu yêu! Cháu qua đây làm gì thế?
- mẹ kế sai cháu qua nhà em gái bà ấy để xin kim chỉ. Bà ấy muốn may áo cho cháu.
- thật tốt là cháu đã qua đây trước - người dì nói - đây là dải ruy-băng cho cháu, cả dầu, bánh mì và thịt nữa này. Ở đó một cây bạch dương sẽ quật vào mắt cháu, hãy dùng dải ruy-băng này buộc nó lại, còn cánh cổng sẽ đóng lại cọt kẹt, và sẽ giữ chặt lấy cháu, hãy đổ dầu oliu xuống dưới, sẽ có những con chó giằng lấy cháu, vứt cho chúng miếng bánh mì con, một con mèo sẽ cào mắt cháu, hãy vứt cho nó miếng thịt.
Cảm ơn người dì, cô bé lên đường. Cô đi mãi, đi mãi vào trong rừng. Trong rừng,phía sau hàng rào cao vút, trong một túp nhà gỗ đứng trên những cái chân gà, trên những cái sừng cừu, mụ phù thuỷ đang ngồi dệt vải gai.
- chào dì!
- chào cháu yêu! - mụ phù thuỷ nói - cháu cần gì thế?
- mẹ kế nhờ cháu đi xin dì một cây kim và một cuộn chỉ để may áo cho cháu.
- được rồi, ta sẽ đưa cháu kim chỉ, cháu hẵng cứ ngồi đây làm việc này đã.
Thế là cô bé ngồi bên cửa sổ và bắt đầu dệt. còn mụ phù thuỷ ra khỏi nhà và nói với bà giúp việc:
- ta đi ngủ cái đã, ngươi hãy đun nước và tắm rửa cho con bé đi. Canh chừng nó nữa, tắm sạch sẽ vào, khi dậy ta sẽ ăn thịt nó!
Cô bé nghe được những lời đó, hồn xiêu phách lạc. Khi mụ phù thuỷ đi khỏi, cô nói với người đàn bà giúp việc:
- cô ơi, không chỉ cho nhiều củi đâu mà cô hãy đun thật nhiều nước nữa. Và cô hãy xách nước bằng cái rổ ấy - Và cô bé tặng bà ta một cái khăn tay.
Bà giúp việc đang đun nước tắm thì mụ phù thuỷ thức dậy, đi tới cửa sổ và hỏi:
- cháu đang dệt đấy chứ, cháu yêu quý?
- vâng, thưa dì, cháu đang dệt.
Mụ phù thuỷ lại đi ngủ, còn cô bé vứt cho con mèo miếng thịt và hỏi:
- anh mèo ơi, hướng dẫn tôi làm thế nào để chạy khỏi đây đi.
Chú mèo nói:
- trên cái bàn đằng kia có một cái khăn mặt và cái lược, hãy cầm lấy nó và chạy nhanh lên, không thì sẽ bị mụ phù thuỷ ăn thịt đấy! Mụ ta sẽ đuổi theo, hãy áp tai xuống đất, lúc nào nghe thấy mụ ta đã ở gần thì ném cái lược đi, nó sẽ mọc thành một khu rừng rậm rạp. Trong lúc mụ ta tìm cách lách qua khu rừng thì cô đã chạy xa rồi. Nếu thấy vẫn bị đuổi, hãy ném cái khăn, một dòng sông sâu và rộng sẽ tràn ra.
- cảm ơn anh mèo - cô bé cảm ơn chú mèo rồi cầm khăn và lược chạy đi.
Những con chó xông vào cô bé, muốn giằng xé và ăn thịt, cô vứt cho chúng miếng bánh mì. Và những con chó để kệ cho cô đi. Cánh cổng khép lại, muốn ngăn cản cô nhưng cô trút dầu oliu xuống dưới, và nó cũng để cho cô đi.
Cây bạch dương bắt đầu rào rào, định quật vào mắt cô bé, nhưng cô đã lấy dải ruy băng buộc cho nó. Cây bạch dương đành chịu để cô đi. Cô bé chạy mãi, chạy mải miết và không dám ngoái cổ lại lần nào.
Còn chú mèo thì ngồi bên cửa sổ và bắt đầu dệt. Càng dệt, nó càng làm rối tung lên.
Mụ phù thuỷ thức giấc và hỏi:
- cháu vẫn đang dệt chứ cháu yêu quí?
Chú mèo trả lời:
- vâng, đang dệt dì ạ.
Mụ phù thuỷ xông vào nhà và không thấy cô bé đâu cả, còn con mèo thì đang ngồi dệt cửi. Mụ đánh và rủa con mèo:
- ái chà, là mày à tên bợm già! Chà chà, quân súc sinh. Tại sao mày thả nó hả? tại sao mày không cào vào mắt nó? Tại sao mày không cào toạc mặt nó ra..?
Chú mèo trả lời:
- tôi đã phục vụ bà từng ấy năm, bà không vứt nổi cho tôi một cục xương đã gặm hết, còn cô ta thì cho tôi cả một cục thịt.
Mụ phù thuỷ chạy ra khỏi nhà và thét lên với lũ chó:
- sao chúng mày không cắn xé nó, ăn thịt nó hả? Lũ chó nói:
- chúng tôi phục vụ bà từng ấy năm, bà không vứt nổi cho chúng tôi một miếng vỏ cháy, còn cô ta thì cho chúng tôi cả bánh mì. Mụ phù thuỷ chạy ra cổng:
- sao ngươi không kêu cót két và giữ nó lại hả? Sao con bé có thể thoát khỏi cánh cổng chứ?
Cánh cổng trả lời:
- tôi phục vụ bà chừng ấy năm, đến nước bà cũng không cho tôi , còn cô ta thì tra cả dầu oliu cũng không tiếc.
Cuối cùng mụ phù thuỷ tới chỗ cây bạch dương:
- sao mi không quất vào mắt con bé?
Cây bạch dương trả lời:
- tôi phục vụ bà từng ấy năm, bà chẳng bao giờ dùng chỉ buộc cho tôi, còn cô ta thì tặng tôi cả một dải ruy-băng.
Mụ phù thuỷ quay ra chửi bới bà giúp việc:
- thế còn ngươi nữa, cùng một giuộc cả, không đánh thức ta, không gọi ta dậy? tại sao nó thoát?
- tôi hầu hạ bà chừng ấy năm, chưa bao giờ tôi nghe được một lời tốt bụng nào của bà, còn cô ấy thì tặng tôi một chiếc khăn tay, và lại còn nói với tôi rất trìu mến nữa.
Mụ phù thuỷ rít lên inh ỏi, sau đó ngồi vào cái cối và lao đi đuổi theo cô bé. Mụ rượt theo bằng cái chày và dùng cái chổi để xoá dấu vết...
Còn cô bé cứ chạy mãi, rồi dừng lại áp tai vào mặt đất nghe ngóng. và thấy mặt đất rung lên, nảy lên - mụ phù thuỷ đang đuổi theo, và đã gần lắm rồi...
Rút cây lược ra, cô ném nó qua vai phải, liền mọc lên một khu rừng cao sừng sững rậm rạp, rễ cây cắm sâu tận 3 thước đất., ngọn thì vươn tới tận đám mây.
Mụ phù thuỷ lao tới, và bắt đầu vừa nhai rau ráu vừa bẻ cây rừng. Trong khi đó thì cô bé chạy xa dần, chạy được một lúc lâu, cô bé lại áp tai xuống đất và nghe thấy mặt đất rung chuyển - mụ phù thuỷ đã đuổi sát nút rồi.
Cô bé lấy cái khăn và ném qua vai phải. Lại hiện ra một dòng sông sâu hun hút, rộng ngút mắt.
Mụ phù thuỷ phi tới con sông, giận dữ nghiến răng - không thể vượt qua con sông được. Mụ đành quay về nhà, lấy đàn bò của mình và lùa tới con sông:
- uống đi, bò của ta, uống cạn tận đáy sông cho ta!
Đàn bồ bắt đầu uống nước, nhưng nước sông vẫn không vơi đi. Mụ phù thuỷ giận sôi gan, bay tới bờ sông, và chính mụ bắt đầu uống. Uống mãi, uống mãi cho tới khi vỡ cả bụng thì thôi.
Còn cô bé chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy. Đến tối papa trở về và hỏi vợ:
- con gái tôi đâu rồi?
Mụ vợ trả lời:
- nó chạy đến nhà dì hỏi xin kim chỉ, chắc là bị giữ lại thôi mà.
Người cha đang sốt ruột, định chạy đi tìm con gái, thì cô bé chạy về tới nhà, thở không ra hơi.
- con đi đâu thế? Người cha hỏi
- ối, papa ơi - cô bé trả lời - mẹ kế sai con đến nhà em gái bà ta, mà em gái bà ta là phù thuỷ Baba-Yaga, có cái chân bằng xương. Mụ ta muốn ăn thịt con, con đã chạy thoát khỏi mụ ta.
Người cha rõ chuyện, liền nổi giận với mụ vợ hiểm độc và dùng chổi tống cổ mụ ra khỏi nhà. Và từ đó ông sống yên bình với cô con gái.
Câu chuyện đến đây là hết, xin mọi người một tràng pháo tay ạ. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Ngộ Nhỡ Kvas Nga - Квас


Tuổi: 44 Tham gia từ: 16 Jun 2005 Bài viết: 328 Đến từ: Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên
|
Gửi: 28-Jun-2005 12:05 pm Tiêu đề: Re: Truyện cổ tích Nga
|
|
|
Nàng Elena Thông thái.
Chuyện xảy ra đã lâu lắm rồi, ở một vương quốc nọ, có một anh lính đến phiên gác tháp canh bằng đá, trong tháp cửa đóng then cài, niêm phong cẩn mật, thế mà buổi đêm, đúng 12 giờ anh lính nghe thấy ai đó gọi từ chính cái tháp canh:
- này, anh lính gác!
Anh lính hỏi:
- ai gọi tôi đấy?
- Ta đấy - ta là quỉ đây - gọng nói vang lên ở tấm lưới sắt, 30 năm ngồi đây ta chưa được ăn uống gì cả.
- Thế mi cần gì?
- Hảy tha ta ra. Khi nào anh gặp khó khăn ta sẽ có ích cho anh đấy, chỉ cần anh gọi ta, trong phút chốc ta sẽ hiện ra giúp anh.
Anh lính liền nạy then, bẻ khoá và mở toang cánh cửa, con quỉ nhảy ra khỏi tháp, phi lên trên và biến nhanh như chớp.
"Hừ - anh lính nghĩ bụng - mình đã gây ra việc này, thế là bao nhiêu công phục dịch bây giờ đi toi một cách vô ích, bây giờ mình sẽ bị tống giam, bị đưa ra trước toà án binh,và sẽ chẳng có gì tốt lành đâu, phải trốn khỏi đây thôi, tốt nhất là chạy trong khi thời gian vẫn còn"
Quẳng khẩu súng và cái ba lô xuống đất, anh lên đường, bắt đầu cuộc ngao du.
Đi được một ngày, một ngày nữa, ngày thứ ba, cái đói đã xâm chiếm toàn bộ cơ thể, mà không có gì để ăn, anh ngồi bệt xuống đường cái, oà lên khóc thảm thiết và nghĩ lại:
" Hừ, mính có ngốc không nhỉ? Mình đã phục vụ nhà vua 10 năm trời, rồi ngày ngày lĩnh 3 funtơ (1 funtơ ~ 410gam) bánh mì. Thế đấy! Chạy trốn, để bây giờ bị chết đói thế này. Hic, đồ quỉ, tất cả là tại mày!"
Bỗng con quỉ từ đâu chui ra, xuất hiện trước mặt anh ta và hỏi:
- Xin chào! Anh có chuyện gì mà đau khổ thế??
- Làm sao mà không khổ được, khi mà đã 3 ngày đói meo.
- Đừng rầu rĩ nữa, gì chứ, cái đó sửa được ngay - con quỉ nói, rồi lao đi đâu đó,ì ạch tha về đủ các loại rượu và lương thực thực phẩm cho anh lính ăn uống và rủ anh đi với mình:
- Ở nhà ta anh sẽ có một cuộc sống tự do thoải mái, ăn uống và dạo chơi, anh muốn gì cũng được, chỉ cần để ý trông coi các cô con gái của ta, ta không cần gì hơn nữa cả.
Anh lính đồng ý. Con quỉ liền đỡ anh lên tay, vút lên không trung và đưa tới nơi xa tít mù tắp, ở một đất nước tận cùng trái đất, có những cung điện bằng đá trắng/
Con quỉ có 3 cô con gái xinh đẹp. Nó ra lệnh cho họ phải nghe lời anh lính và nuôi anh ăn uống đầy đủ, còn mình thì phóng đi và buông câu chửi thề: ta biết hết đấy, quỉ mà! Ta thì chả bao giờ ngồi yên một chỗ, mà đi khắp thế giới và doạ con ngưòi làm họ luống cuống!
Anh lính ở lại với 3 cô gái tuyệt trần, và cuộc sống của anh cứ thế trôi đi, chẳng có gì đe doạ. Chỉ có một điều làm anh buồn rầu, đêm nào 3 cô gái xinh đẹp cũng ra khỏi nhà và đi đâu không rõ. Anh gặng hỏi họ về điều đó, nhưng họ không nói và khăng khăng chối cãi. " Thôi được - anh nghĩ - ta sẽ rình cả đêm, và sẽ rõ là các cô đi la cà những đâu"
Đến tối anh lính nằm im trên giường, giả vờ ngủ say, nhưng thực ra đang đợi xem, cái gì sẽ xảy ra? Thời gian trôi qua, anh rón rén đi nhẹ tới phòng ngủ của các cô gái, đứng ở cửa ra vào, cúi xuống và nhòm qua lỗ khoá. 3 nàng khuân ra tấm thảm thần kì, trải ra sàn, đập đập vào tấm thảm và biến thành những con bồ câu, giũ cánh và bay tới cửa sổ.
" Thật là tuyệt - anh lính nghĩ bụng - mình cũng thử xem nào"
Nhảy vội vào phòng, đập đập vào tấm thảm, anh biến thành một con chim sâu, phóng qua cửa sổ và bay theo họ. Những con bồ câu đậu xuống một đống cỏ xanh, còn con chim sâu đỗ xuống một bụi cây phúc bồn tử, nấp sau đám lá và nhìn ra. Ở đó nhìn ra chỗ mấy con bồ câu vừa hạ cánh lúc mờ lúc tỏ, cả cánh đống đã bị che khuất, ở giữa kà một cái ngai vàng. Một lát sau, đất trời rực sáng lên, từ trên không trung bay tới một chiếc xe bằng vàng, ở yên cương thắng 6 con rắn rực lửa, trên xe là nữ hoàng Elena Premudraia - Elena Thông thái - đẹp không bút nào tả xiết, một sắc đẹp chưa từng thấy ở trong bất cứ một câu truyện cổ tích nào đã kể!
Nàng bước ra khỏi cỗ xe, ngồi lên ngai vàng, gọi những con bồ câu lại gần theo thứ tự và dạy những điều anh minh sáng suốt khác nhau. Dạy xong, nàng lại bước vào cỗ xe - và biến mất. Ngay sau đó từng con bồ câu rời khỏi đồng cỏ và bay về phía của mình. Chú chim sâu cũng cất cánh bay theo 3 chị em và cùng ở trong phòng ngủ của họ. Những con bồ câu đập vào tấm thảm, liền trở lại thành những cô gái tuyệt trần, còn chú chim sâu lại biên thành anh lính.
- anh ở đâu ra vậy? - những cô gái hỏi anh
- a tôi đã ở cùng các cô ở chỗ đồng cỏ xanh mướt đấy, tôi đã trông thấy nữ hoàng xinh đẹp trên cỗ xe vàng và nghe được cô ta đã dạy các cô những mưu mẹo gì rồi.
- này, anh thật may mắn là vẫn còn nguyên vẹn đấy! Quả đó là nữ hoàng Elena Premudraia, nữ hoàng quyền năng tối cao của chúng tôi. Nếu như cô ấy mà đã mang theo quyển sách phù thuỷ thì sẽ biết ngay là anh ở đó, và anh sẽ không tránh khỏi cái chết nghiệt ngã. Hãy coi chừng, anh lính ạ. Đừng bay tới chốn đõ lần nào nữa, đừng lấy làm ngạc nhiên về Elena nữa, đừng chất vào đầu những tò mò về việc này nữa.
Anh lính không lấy làm rầu rĩ, những lời nói kia chỉ thoảng qua tai. Anh lại đợi đến một đêm khác, đập vào tấm thảm và biến thành con chim sâu, bay đến đồng cỏ và nấp vào bụi cây phúc bồn tử, ngắm nhìn nàng Elena, đắm đuối sắc đẹp của nàng và nghĩ:
" nếu có được nàng làm vợ, trên thế gian sẽ chẳng còn gì đáng mơ ước nữa! ta sẽ bay theo nàng để biết nàng đang sống ở đâu!"
Nàng Elena bươc ra khỏi cỗ xe vàng, lại ngồi trên ngai của mình và rồi lại bay vào trong không trung để về lâu đài thần kì của mình, còn chú chim sâu thì bay theo nàng. Về tới toà lâu đài, những bà bảo mẫu chạy ra đón tiếp nàng, nâng nàng lên tay và đưa tới cung điện trang trí lộng lẫy. Còn chú chim sâu thì bay qua bay lại khu vườn, chọn một cây đẹp lộng lẫy ngay trước cửa sổ phòng ngủ của nữ hoàng, đứng trên một cành cây và bắt đầu cất giọng hót thật hay nhưng buồn bã, oán trách, còn nữ hoàng cả đêm ấy không thể chợp mắt, nàng nghe thấy tất cả. Khi vừng mặt trời vừa ló, nàng đã gọi to những người hầu và các bà bảo mẫu:
- tất cả hãy chạy thật nhanh vào vườn, hãy bắt cho ta con chim sâu!
Những người phục vụ và bảo mẫu vội ra vườn, bắt đầu lùng bắt cho bằng được chú chim. Chú chim sâu từ bụi cây nhẹ nhàng chuyền sang bụi khác, nhưng không bay xa và không chịu để rơi vào tay các bà già. Nữ hoàng không chịu được nữa, chạy ra khu vườn. , muốn tự mình bắt được chú chim sâu. Nàng tiến lại gần bụi cây, chú chim non ở nhánh cây chẳng sợ sệt gì, ngồi yên sau đôi cánh, tuồng như chỉ đợi nàng đến bắt.
Nữ hoàng mừng rỡ, đặt gon chú chim sâu trong ban ftay, đem về cung điện, cho vào trong một cái lồng bằng vàng và đặt ngay trong phòng ngủ của mình.
Một ngày trôi qua, mặt trời đã lặn, Elena lại bay tới đồng cỏ xanh, rồi lại quay về, bắt đầu cởi bỏ trang phục và nằm xuống ngủ. Nàng vừa mới ngủ thiếp đi, chú chim sâu liền biến thành con ruồi, bay khỏi lồng và đậu xuống sàn nhà và biến thành một chàng trai hiền lành.
Tiến lại gần cái giường của nữ hoàng, anh ngắm nhìn nàng mãi không thôi, không kìm được, anh hôn vào đôi môi ngọt lịm của nàng. Thế là nữ hoàng bừng tỉnh giấc, anh vội biến thành con ruồi bay tới cái lồng và lại trở thành chú chim sâu. Nàng Elena mở mắt, nhìn quanh, chẳng có ai cả. "Rõ ràng.. - nàng nghĩ thầm - Chắc là mình mơ!" Nàng quay ra phía khác và lại ngủ thiếp đi. Còn chàng trai thì lại không kìm được, lại thử một lần nữa và lần thứ 3, nữ hoàng tỉnh giấc, sau khi bị đánh thức bởi những nụ hôn. Nàng bật dậy và nói:
- không thể là vô cớ được, hãy đưa ta quyển sách phù thuỷ. Nàng xem quyển sách là biết ngay rằng, trong cái lồng không phải là một con chim sâu bình thường, mà là một chàng lính trẻ.
- ối! - Nàng kêu lên- hãy ra khỏi cái lồng ngay. Vì sự lừa dối của anh, anh phải chịu tội bằng chính mạng sống của mình.
- Xin đừng làm gì cả - chú chim sâu bay khỏi cái lồng vàng, đậu xuống sàn, và hiện nguyên hình là một chàng trai trẻ hiền lành.
- không thể tha thứ được - nàng nói và kêu tên đao phủ tới chém đầu người lính. Anh se không thể thoát khỏi đây được. Lập tức trước mặt nàng xuất hiện một người khổng lồ với cây rìu và đoạn đầu đài, hắn đẩy anh lính xuống đất, ghì cái đầu tò mò của anh vào đài chém và vung rìu...Còn nữ hoàng vung cái khăn, định thi hành lệnh...
- xin nữ hoàng hãy rủ lòng thương - anh lính nói trong nước mắt - hãy cho phép tôi được hát một bài thôi.
- hát đi, nhưng mà nhanh lên.
Anh lính liền cất giọng hát, thật buôn bã, tiếc nuối, đến nỗi chính nàng Elena cũng phải rơi nước mắt, nàng bắt đầu tiếc cho chàng trai trẻ, và nói:
- ta ban cho anh 10 giờ, nếu trong thời gian đó anh có thể ẩn núp một cách thật nhanh trí và mưu mẹo, để ta không tìm được, thì ta sẽ lấy anh làm chồng, còn nếu ngược lại, thì anh sẽ bị chặt đầu.
Anh lính ra khỏi toà lâu đài, lạc vào một khu rừng rậm rạp, ngồi dưới một bụi cây, rầu rĩ nghĩ ngợi:
- ôi, thật là đồ quỉ! Chỉ vì mi mà ta rơi vào cảnh này. Bỗng trong phút chốc con quỉ hiện ra trước mặt anh:
- sao nào anh lính, có gì cần vậy?
- Ái chà - anh nói - ta săp chết đến nơi rồi. Ta phải trốn đâu cho thoát khỏi nàng Elena bây giờ?
Con quỉ đập đập vào mặt đất ẩm ướt và biến thành một con đại bàng cánh màu xám lơ:
- hãy ngồi lên lưng ta, ta sẽ đưa anh lên không trung.
Anh lính ngồi lên con đại bàng, nó vút lên cao và bay lấp sau những đám mấy đen.
5 giờ trôi qua, Elena cầm lấy quyển sách thần, xem xét và thấy rõ như trong lòng bàn tay, nàng reo to:
- đủ rồi đấy, đại bàng, đừng bay lên nữa, hãy xuống đi, không gì thoát khỏi ta đâu!
Đại bàng liền hạ xuống đất, anh lính còn rầu rĩ hơn lúc trước:
- làm thế nào bây giờ? Trốn đi đâu?
- hượn đã - con quỉ nói - ta sẽ giúp anh. Nó nhảy đến chỗ anh lính, tát vào má anh và biến anh thành 1 cây kim, còn mình thì biến thành 1 con chuột nhắt, dắt cây kim vào răng, lẻn vào lâu đài, tìm quyển sách thần và đặt cây kim vào đó.
5 giờ nữa trôi qua. Elena Premudraia lại mở quyển sách thần, và nhìn mãi, nhìn mãi, nhưng quyển sách chẳng hiện ra cái gì cả, nữ hoàng giận dữ và quẳng nó vào lò. Cây kim rơi khỏi quyển sách xuống sàn và hiện trở lại thành chàng trai trẻ và nàng quàng tay lấy anh:
- em đã mưu trí nhưng chàng còn mưu trí hơn! ( ặc ặc, con quỉ mưu trí đấy chứ, lẽ ra nữ hoàng nên lấy con quỉ mới phải)
Họ không nghĩ ngợi lâu nữa, cưới nhau và cùng nhau hưởng hạnh phúc suốt đời. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Ngộ Nhỡ Kvas Nga - Квас


Tuổi: 44 Tham gia từ: 16 Jun 2005 Bài viết: 328 Đến từ: Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên
|
Gửi: 28-Jun-2005 12:08 pm Tiêu đề: Re: Truyện cổ tích Nga
|
|
|
| Mọi người chắc đều biết dân Nga uống rượu tới mức nào. Đã uống là uống hết mình, không say không về. Khi họ mời bạn uống rượu mà dùng động tác búng tay vào cổ thì bạn phải hiểu là không được phép từ chối, phải ngồi xuống chén tạc chén thù với họ thôi, không có cách nào khác, bởi đó là 1 lệnh (приказ) của nhà vua đấy, bạn mà không thi hành sẽ bị xử ngay. Nói vậy cho vui, nhưng mọi người có biết câu chuyện cái búng tay đó bắt đầu từ đâu không nhỉ? Chuyện là thế này, khi vua Piotr chọn vùng đất phương Bắc xa xôi lạnh lẽo, giáp với vịnh Phần Lan để làm kinh đô, nhà vua đã tính đến chuyện xây dựng nơi đây thành cửa ngõ để thông thương với châu Âu bằng đường biển, đồng thời cũng là căn cứ quân sự bảo vệ đất nước tránh khỏi sự nhòm ngó của quân Thụy Điển. Đó chính là kinh đô Saint Petersburg của nước Nga, từ năm 1703 tới 1917. Nhà vua đã có rất nhiều dự định, ví dụ như xây dựng Saint Petersburg thành một Venice của Nga, tức là sẽ có một hệ thống kênh đào thông với nhau qua con sông chính, con sông được coi như là xương sống của thành phố, sông Neva. Nói về các công trình của thành phố có lẽ xin để sang bài khác, bởi vì nhiều lắm. Ở đây chỉ nhắc đến pháo đài Pêtropavlovck, nơi gắn liền với câu chuyện cái búng tay. Pháo đài Petronavlovck nằm trên một hòn đảo nhỏ cùng tên ở nhánh trung tâm của sông Neva, nằm hơi chếch 1 chút so với cung điện Mùa đông. Trên đảo được xây dựng một hệ thống thành luỹ kiên cố và nhiều căn cứ quân sự quan trọng và đều rất nguy nga tráng lệ. Tầm quan trọng của pháo đài này rất lớn, nó có nhiệm vụ bao quát cả thành phố (lúc đó), đây là công trình cao nhất ở Saint, tất cả những công trình xây dựng sau đó đều lấy độ cao của nó làm chuẩn, không được phép vượt quá. Nếu tìm hiểu kĩ hơn thì sẽ biết rằng pháo đài Petropavlovck, Nhà thờ Thánh Isac ( nơi có con lắc đơn nổi tiếng dao động theo chuyển động của Trái đất, ngày xưa mọi người học Vật lí thì sẽ phải làm 1 bài tập có liên quan), và một công trình nữa là Đài quan sát thiên văn thì phải (em không biết nó nằm ở đâu) đều có cùng 1 độ cao so với mực nước biển. 2 công trình đó cao đến mức ngay từ vị trí đang gõ bài, em có thể nhìn thấy cái vòm nhà thờ với những cột đá bên dưới và tháp Petro được mạ vàng lấp loá trong nắng, mà không bị cản bởi bất cứ một công trình xây dựng nào nữa cả ( em đang ở tầng 12). Khi xây dựng pháo đài đã mất rất nhiều công sức và tiền của, vì cả cái nóc và cái đỉnh mỏng manh của nó được làm bằng vàng, và lại rất cao nên khó nhọc lắm người ta mới hoàn thành xong. Nhưng đến khi hoàn thành rồi vua Piotr nhận thấy cái cột biểu tượng gắn trên đỉnh pháo đài bị lệch. Tất nhiên nếu cứ để yên cũng chẳng sao vì pháo đài rất vững chắc, còn cái cột đỉnh thì chẳng ảnh hưởng gì tới sự vững chãi cả, nhưng một biểu tượng của quyền lực thì không thể để nghiêng ngả như vậy được. Nhưng chẳng có cách nào khả dĩ để có thể chỉnh lại cái tháp cho thẳng, tất nhiên không ai nghĩ đến chuyện phá đi xây lại cả, mà nếu lại dựng dàn giáo cao chót vót 1 lần nữa để sửa sang thì mất rất nhiều thời gian, và tốn nhiều công sức. Nhà vua tin tưởng rằng sẽ có cách, nên ban lệnh khắp đất nước, ai mà sửa được khiếm khuyết của pháo đài sẽ được trọng thưởng. Nhưng thời gian trôi qua chẳng ai dám đến nhận phần thưởng của nhà vua. Cho tới một hôm co một ông già bé nhỏ đến, và xin được uốn thẳng lại, mọi người không tin tưởng lắm, kể cả nhà vua nhưng vẫn cứ để ông làm, và tuyên bố ông cần bất cứ thứ gì sẽ được cung cấp đầy đủ. Nhưng kì lạ, ông già chỉ xin một cuộn dây thừng thật dài, càng dài càng tốt. Tới khi chuẩn bị xong dây thừng rồi ông bắt tay vào việc, ông đứng ở dưới và quăng dây lên, tròng dây vào đúng cái cột biểu tượng. Ở đây không nói đến kĩ thuật quăng dây thế nào cả, chỉ biết là ông đã quăng chính xác, đó cũng là cái tài lẻ của người ta thôi, ai mà biết được đúng không? rồi cứ thế ông trèo lên và chỉnh lại cái cột theo ý muốn nhà vua. nhà vua mừng lắm, muốn ban thưởng thật hậu hĩnh cho ông, nhưng ông chẳng xin gì cả, chỉ xin rằng ông đã già rồi, bây giờ chỉ muốn uống rượu thoả thích ở bất cứ quán nào ghé qua, mà không sợ bị từ chối, không phải lo lắng đến tiền nong, tiền thì tiêu mãi cũng hết, đấy là chưa kể bị cướp hoặc quên ở đâu đó, phiền hà lắm. Nhà vua đồng ý, liền viết 1 chiếu chỉ cho ông lão, ra lệnh tất cả các quán rượu trên đất nước đều phải phục vụ ông mà không được phép hỏi đến tiền nong. Nhưng một thời gian sau ông lại quay lại, than phiền rằng tờ chiếu của nhà vua dùng nhiều rồi cũng bị sờn rách, rồi cứ phải mang đi mang về, dễ bị thất lạc. Nhà vua liền ra lệnh khắc ngay chiếu chỉ lên cổ ông ( hi`, em cũng ko biết khắc kiểu gì, nhưng chắc là ko đau vì có phải là hình phạt đâu). Thế là từ đó ông lão tha hồ uống rượu như mong muốn, không phải lo nghĩ về bất cứ chuyện gì nữa, đi đến đâu, ông chỉ cần búng tay vào cổ, nơi khắc chiếu chỉ của nhà vua : Đấy, nhìn đi, приказ đấy, tin chưa? tin rồi thì đem rượu ra đây. Tất nhiên là chẳng ai dám chối từ nữa cả. Rồi dần dần, cử chỉ đó được dân rượu dùng để thay cho lời nói, thay cho câu lệnh miễn chối từ khi uống rượu, nó vẫn còn rất thông dụng cho tới ngày nay. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Ngộ Nhỡ Kvas Nga - Квас


Tuổi: 44 Tham gia từ: 16 Jun 2005 Bài viết: 328 Đến từ: Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên
|
Gửi: 28-Jun-2005 12:09 pm Tiêu đề: Re: Truyện cổ tích Nga
|
|
|
Mối tình của núi
Câu chuyện này xảy ra từ rất lâu, có một quả núi đứng trơ trọi trên cánh đồng mênh mông hoang vu. Không một bụi cây nào mọc được trên những triền Núi, không có con thú nào chạy trên các bậc Núi, không có con sâu nào bò trên các tảng đá và cũng không một con chim nào bay lượn bên trên. Chỉ có tuyết và những giọt mưa là khẽ chạm vào Núi với những tia nắng của ông mặt trời chiếu ấm cho Núi và những cơn gió mát thổi tới Núi mà thôi.
Ngày và đêm theo nhau đi qua còn Núi cứ đứng nhìn những đám mây kỳ quái bay qua đầu. Ban ngày Núi nhìn Mặt Trời diễu hành trên trời còn ban đêm Núi xem Mặt Trăng đi qua. Những đêm không mâu Núi thấy rất rõ những ngôi sao lấp lánh. Nhưng Núi cũng chỉ nhìn thấy Mặt Trời, Mặt Trăng và Mây mà thôi, ngoài ra chẳng còn gì khác nữa.
Một hôm có một con chim nhỏ bé xinh xắn bống nhiên xuất hiện. Sau một lần lượn tròn trên đầu Núi, nó đậu xuống bậc Núi để nghỉ ngơi và rỉa những chiếc lông chim sặc sỡ trên người. Nó vữa tung tăng chạy nhảy vừa cào những móng nhỏ vào những tảng đá nhọn; làm cho núi nhận ra ngay sự va chạm ấy. Kèm theo là một sức sống tràn trề ấm áp của hơi chim toả ra.
Vì chưa bao giờ thấy được một sinh vật như thế bay tới nên Núi ngạc nhiên lẩm bẩm thốt lên:
- Em là ai? Tên em là gì?
- Em là Dozoi – Chim thủ thỉ nói – Em từ một nước xa lắm bay đến đây, ở đấy cái gì cũng tươi xanh. Cứ mỗi khi xuân tới em lại bay đi xây tổ đê nuôi những đứa con non nớt của mình. Em tới những vùng mà ở đấy chim con có thể sống trong hạnh phúc. Còn giờ đây em đứng nghỉ một lát rồi lại bay tiếp.
- Chưa bao giờ tôi được gặp chim – Núi nói như vậy – Em đừng bay đi nữa nhé, hãy ở lại đây, có được không?
- Không được đâu – Dozoi trả lời – Chẳng có gì mọc ở đây hết, em chẳng mổ được cái gì để ăn, đến cả một dòng suối cho em uống cũng không có.
- Vậy thì - Núi lại nói - Nếu em không thể ở lại đây được với tôi thì chắc rằng một lần nào đấy em sẽ bay đến với tôi chứ?
Dozoi không trả lời Núi ngay lúc đó
- Em đã bay qua những vùng đất bao la - Cuối cùng Chim nói – Trên đường em đã thấy biết bao nhiêu là Núi nhưng chẳng thấy Núi nào thích em và yêu cầu em bay đến nữa. Mùa xuân sau em sẽ cố gắng bay qua đây nhưng em không ở lại đây lâu được đâu, vì ở rất nhiều vùng xa đây em không tìm thấy thức ăn và nước uống.
- Tôi chẳng nhìn thấy chim bao giờ - Núi nhắc lại – Tôi rất sung sướng nếu em ở lại đây với tôi dù chỉ là vài tiếng đồng hồ thôi.
- Nhưng núi cũng phải hiểu rằng – Dozoi nói – Núi còn sống được mãi mãi còn Chim không sống lâu được đâu. Nếu em muốn tới đây vào mỗi mùa xuân thì cũng chỉ được một vài lần thôi.
- Buồn quá – Núi nói – Nhưng tôi sẽ buồn hơn nữa nếu chẳng nhìn thấy em.
Dozoi ép mình vào Núi rồi nó bỗng cất tiếng hót giống như tiếng chuông ngân nga. Lần đầu tiên Núi nghe thấy một bản nhạc hay như vậy. Hót xong chim nói rằng:
- Không có ai ngoài anh ra lại quan tâm tới em bay tới vào lúc nào và bay đi khi nào. Em xin hứa với anh: mỗi khi xuân đến em sẽ đến hỏi thăm anh, em sẽ bay trên bầu trời này và em sẽ hát cho anh nghe.
Sẽ đến lúc không còn em nữa, vì cuộc sống đâu có phải là vĩnh viễn thì một trong những đứa con gái mang tên em, nó sẽ được nghe em kể về anh khi em chết, nó sẽ bay đến với anh. Rồi cháu em, cái đứa cũng tên là Dozoi đã được nghe mẹ nó kể phải tìm anh ở đâu, cũng sẽ đến với anh. mãi mãi cũng sẽ như thế. Mỗi mùa xuân sẽ có một con chim Dozoi nhỏ bé bay tới hỏi thăm anh, nó sẽ bay ở trên cao này và hót cho anh nghe.
Nghe chim nói vậy, Núi cảm thấy mình hạnh phúc vô cùng nhưng Núi lại buồn vì thấy Dozoi sắp lại đi xa.
- Đến giờ em đi rồi – Dozoi nói – Em đi tìm thức ăn và nước uống ở xa đây lắm. Chờ em đến năm sau nhé.
Nói rồi Dozoi dang đôi cánh về phía Mặt Trời bay đi. Núi cứ nhìn theo mãi đường chim bay cho tới lúc Dozoi khuất hẳn ở tít tắp phía chân trời.
Từ đó trở đi, cứ mỗi khi mùa xuân đến lại có một con chim nhỏ bé đến với Núi và chào: “Em là Dozoi “ Nó hót như vậy “Em đến để gửi lời chào anh đây”.
Con chim xinh xinh lượn tròn trên Núi, hát những bài hát cho Núi nghe rồi âu yếm áp bộ lông êm ái vào những bậc Núi lạnh lẽo.
Rồi mỗi khi chim định bay đi thì Núi lại hỏi: “Thế em vẫn không thể ở lại đây với tôi được sao?” Và cứ mỗi lần như vậy chim lại trả lời: “Không được đâu, em sẽ đến với anh vào mùa xuân tới”.
Núi nóng lòng chờ Dozoi xuất hiện, và mỗi năm sự chờ đợi càng trở nên nặng nề hơn. Chín mươi chín mùa xuân trôi qua. Mùa xuân thứ một trăm đã tới và đúng là một trăm lần Núi hỏi Dozoi: “Vậy là em không thể ở lại đây với tôi được sao?”. Còn Núi chỉ được nghe câu trả lời:
“ Không được đâu”. Khi nhìn thấy chim sắp biến mất trên bầu trời thì trái tim của Núi lúc này dường như không chịu nổi. Mãi sâu trong lòng Núi có cái gì đó đã vỡ tung ra và thế là những dòng nước dưới mặt đất thăm thẳm tuôn ra chảy chan hoà trên các tảng đá. Đó chính là những dòng nước mắt của Núi.
Mùa xuân sao Dozoi đã tới thật, nhưng giờ đây núi chẳng nói được nữa rồi. Trái tim của Núi đã tan vỡ và Núi chỉ có thể khóc.
Đậu trên triền đá Dozoi nhìn dòng nước mắt của Núi chảy như suối. Núi khóc vì Dozoi lại sắp bay đi và những ngày tháng dài dằng dặc của sự chờ đợi.
Trước khi chia tay Dozoi lượn vài vòng và hát cho Núi nghe. Nhưng bây giờ Núi không thể hỏi được chim nữa mà chỉ biết khóc. Dozoi âu yếm hứa: “Nhất định sang năm sau em sẽ đến với anh”.
Dozoi đã bay đến Núi thật. Lần này nó ngậm trong mỏ một hạt mầm bé tí. Con suối vẫn chảy không ngừng trên các bậc đá. Chim Dozoi cẩn thận đặt hạt mầm vào giữa những viên đá ở một khe núi cạnh dòng nước để giữ được độ ẩm.
Sau đó nó hót cho Núi nghe nhưng Núi vẫn im lặng như trước. Vài tuần lễ sau từ hạt mầm trong kẽ đá đã vươn ra những chiếc rễ nhỏ. Mỗi ngày rễ lại càng ăn sâu vào lòng đất, chúng luồn vào những mạch đất nhỏ nhất và chậm chạp phá vỡ những tảng đất đá làm cho đất tan ra trong nước. Rễ cây cứ hút nước, chồi cây cứ hướng về phía Mặt Trời vươn lên cao mãi và những chiếc lá nhỏ màu xanh bắt đầu xuất hiện.
Song Núi có nhìn thấy gì đâu. Vì khóc nhiều nên mắt của Núi đã mù và không thể nhìn thấy những mầm non ấy.
Mùa xuân sau đó Dozoi đem đến một hạt mầm khác và nó tha vào giữa những tảng đá nằm bên con suối cùng với tiếng hót vang lên. Những mùa xuân sau cứ tiếp tục như thế qua đi. Giờ đây những chiếc rễ đã phá vỡ những tảng đá bên bờ suối và biến chúng thành đất. Rêu đã bắt đầu mọc trên những triền núi đá ở phía Bắc. Còn ở giữa những tảng đá nằm cạnh dòng suối đã có những ngọn cỏ và bông hoa mọc lên. Những con sâu bay tới tìm hoa. Chúng bò trên những chiêc lá và chuyền từ cành nọ sang cành kia.
Từ cái chồi của hạt mầm đầu tiên đã là một cây non đang trưởng thành vươn lên cao cùng với tán lá xanh tươi lấp lánh dưới ánh Mặt Trời. Rễ cây đã xuyên vào giữa lòng Núi lấp kín cả các kẽ hở. Chúng giống như những ngón tay dịu dàng đang làm rung động trái tim của Núi. Núi bỗng bừng tỉnh. Núi đã trông thấy rêu trên mặt đất, cỏ và hoa lá đang phát triển dọc theo con suối. Núi đã nhìn thấy cây non kia đang vươn về phía Mặt Trời. Những giọt nước mắt sung sướng và buồn rầu hoà với nhau chảy chan hoà trên các bậc núi.
Còn Dozoi hàng năm vẫn bay đến Núi mang theo những hạt mầm mới. Con suối reo vui chảy trên các sườn Núi. Mặt đất được nước tưới mang theo màu xanh vì được bao phủ bởi cây cỏ và hoa lá.
Núi đã nói lại được và chẳng yêu gì hơn ngoài chim Dozoi nên vẫn chỉ hỏi:
- Thế nào, chim ở lại đây với tôi được rồi chứ?
- Không đâu – Dozoi vẫn trả lời như thế - nhưng em sẽ bay đến đây vào năm sau.
- Nhiều năm trôi qua suối đã mang đến cho các vùng đồng bằng cuộc sống và màu xanh quanh Núi. Khắp nơi những con vật nhỏ bé chạy nhảy tung tăng. Ở đây đã có nước chảy, có chim chóc bay. Cỏ đã mọc, súc vật đã có nguồn thức ăn để nuôi sống đàn con của mình.
Còn Núi hy vọng đến một lúc nào đó Dozoi có thể làm tổ cho đàn chim non của mình tại chỗ này. Cho nên Núi chẳng muốn giấu mọi điều bí mật của mình nữa mới truyền hết sức mạnh cho các rễ cây. Cây cối vậy là cứ vươn lên cao mãi những cành cây. Mỗi chiếc lá nhìn về phía Mặt Trời đều mang màu hy vọng và tình yêu của Núi đối với chim Dozoi.
Cuối cùng mùa xuân đó đã đến với Núi. Lần này trong chiếc mỏ của chim Dozoi không phải là hạt mầm nữa mà là một bó cành nhỏ xíu. Dozoi đậu trên một cánh cây cao nhất mọc từ chính hạt mầm đầu tiên ngày xưa. Nó chọn một chỗ tốt nhất để làm tổ rồi đặt bó cành vào đó.
- Em là Dozoi đây – Chim cất tiếng hót lên như vậy – Em đã bay đến với Núi để ở lại chốn này. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Panda Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 27 Apr 2005 Bài viết: 338 Đến từ: Nơi bình yên chim hót.
|
Gửi: 28-Jun-2005 12:31 pm Tiêu đề: Re: Truyện cổ tích Nga
|
|
|
Mấy câu chuyện cổ tích này hay quá, con nữa không Ngộ Nhỡ, ..Nhỡ thêm vài chuyện nữa cho bà con nha. _________________ Jimmy, Jimmy please wait for me.... |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 29-Jun-2005 5:19 pm Tiêu đề: Re: Truyện cổ tích Nga
|
|
|
| Trích dẫn: |
| - nếu anh cần bất cứ cái gì, hoặc là với anh xảy ra chuyện chẳng lành, hãy đi đến cái cây "хоэ" ( xin lỗi em chả biết đây là cây gì, có lẽ là cây sồi hay cây dẻ gì đó chăng?, nhưng tra từ điển không thấy), ở đó rụng đầy những bông hoa vàng, nó mọc ở phía đông khu rừng, hãy gõ vào thân cây 3 tiếng, và tôi sẽ hiện ra với anh. |
Hihi, nhờ các bạn tìm hiểu dùm, vì đây là một truyện cổ tích Việt Nam (trang skazki.org.ru bảo thế) |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
embéLiênXô Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 42 Tham gia từ: 17 Jun 2005 Bài viết: 769 Đến từ: Nhà xây bằng gió lợp bằng mây
|
Gửi: 29-Jul-2005 4:11 pm Tiêu đề: Re: Truyện cổ tích Nga
|
|
|
ặc .... pó tay .... truyệncổ tích VN bằng tiếng Nga .... _________________
| Ernesto Che Guevara viết: |
| Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích mà là trên từng chặng đường đi. |
|
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tanhia Cá Vobla - Вобла сушеная

Tham gia từ: 17 May 2005 Bài viết: 203 Đến từ: Hanoi-HCMC
|
Gửi: 03-Aug-2005 3:54 pm Tiêu đề: Truyện "Bé tròn" , "Chú bé gối gỗ "
|
|
|
Có ai biết 2 truyện "Bé tròn" & "Chú bé gối gỗ" không kể cho mình nghe lại tí.
Cảm ơn nhé
 _________________ Mặt trời lên - Mãi mãi sáng tươi
Bầu trời xanh - Vĩnh viễn ngát xanh ...
Toàn trẻ em vui sống giữa Mẹ hiền yêu dấu,
Thật êm ấm !... |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|