| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
Phanhoamay Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tham gia từ: 16 Aug 2005 Bài viết: 757 Đến từ: Hà nội
|
Gửi: 22-Nov-2006 9:54 am Tiêu đề: Hỏi ông Hong Duc và ông Hungmgmi: "Các ông có biết chuyện nào tương tự, nhưng ở Nga không?"
|
|
|
Người đẹp Hungari và hành trình tìm người cha Việt
Thứ tư, 22/11/2006, 09:03 GMT+7
http://tintuconline.vietnamnet.vn/vn/vanhoa/118523/
Đứng thứ 4 trong cuộc thi hoa hậu Hungari, đoạt giải thưởng đặc biệt trong cuộc thi hoa hậu sinh viên thế giới năm 1995 tổ chức tại Sri Lanka, ít ai biết được đằng sau ánh hào quang đó luôn là sự trống vắng lớn nhất của Hajnál: không có người cha bên cạnh! Lời căn dặn của mẹ cô trong nước mắt: "Lớn lên con hãy học thật giỏi để có cơ hội đi tìm bố" vẫn chưa được hoàn thành. Dưới đây là câu chuyện mang âm hưởng cổ tích.
Kỳ 1: Ba số phận
Hajnál từng đứng thứ 4 trong cuộc thi hoa hậu Hungari, đoạt giải thưởng đặc biệt trong cuộc thi hoa hậu sinh viên thế giới năm 1995
Đầu năm 1975, trong nhóm sinh viên quốc tế về thực tập tại thành phố Arad (Rumani), chàng trai Việt có cái tên trúc trắc đặc sệt khẩu ngữ Thanh Hóa - Lê Viết Vứn và cô gái Judit người Hungari có cảm tình đặc biệt với nhau.
Hơn Judit 5 tuổi Lê Viết Vứn nhận nhiệm vụ kèm cặp và hướng dẫn cô tân sinh viên Hungari. Một người đã từng là 1 trong 3 sinh viên giỏi nhất toàn Rumani trong 2 năm liền, một người được mệnh danh là "hoa khôi" trong nhóm sinh viên nữ, cặp trai tài gái sắc ấy từ sự nể phục nhau đã biến thành tình yêu tự lúc nào.
Gọi là yêu, nhưng tình cảm của họ lúc ấy hoàn toàn phải giấu kín, vì đối với một sinh viên Việt Nam trong hoàn cảnh đặc biệt của đất nước lúc bấy giờ, quan hệ tình cảm với người nước ngoài là điều bị ngăn cấm hoàn toàn.
Chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra, tháng 7-1976, Lê Viết Vứn sau một quãng thời gian thực tập đã lên đường về nước, để lại một mầm sống trong lòng cô bạn gái người Hungari.
Khi biết mình đã mang thai, cô gái Judit trong tay chỉ có một tấm hình 4x6 của người yêu để lại, lặn lội lên tận trường của Vứn hỏi. Cô không biết được rằng sau khi vụ việc bị phát hiện trong phạm vi nội bộ, với những quy định nghiêm ngặt thời đó, nhà trường cũng như bạn bè của Vứn giấu, không cho cô biết hiện giờ anh ở đâu.
Vô vọng, Judit sang Sứ quán Việt Nam tại Rumani hỏi, tất cả thông tin cũng chỉ là một tấm ảnh và cái tên người yêu trúc trắc, cô phát âm không nổi. Câu trả lời cũng chỉ lại một từ "không biết". Hoàn toàn thất vọng nhưng không hề tuyệt vọng, Judit bất chấp mọi định kiến, mọi lời ngăn cản của bạn bè quyết định giữ lại đứa con trong bụng.
Một niềm tin mãnh liệt mách bảo rằng nhất định Vứn sẽ quay lại Rumani với mẹ con cô. Niềm tin ấy được cổ vũ bằng cả sự kính phục, vì đối với Judit, một người học giỏi như Vứn, chuyện quay lại Rumani để tiếp tục hoàn thành tấm bằng tiến sĩ chỉ là vấn đề thời gian.
Tại thời điểm những năm 70, xã hội Rumani rất khó chấp nhận hình ảnh một cô gái không có chồng mà bỗng dưng mang thai. Lại đang là sinh viên nước ngoài, vô vàn áp lực, cả về kinh tế lẫn tinh thần đè nặng lên sự kiên định và chờ đợi của Judit.
Cô điện thoại về Hungari cầu cứu bố mẹ. Nhưng bố mẹ cô tuyên bố không chấp nhận điều đó, tuyên bố từ bỏ cả con gái lẫn đứa cháu sắp ra đời. Và một mình cô cắn răng chấp nhận tất cả, kiên quyết bám trụ sống ở Rumani để sinh con và chờ người yêu. Cô con gái ra đời, Judit lầm lũi nuôi con, vừa đi học, vừa đi làm kiếm tiền.
Cảnh sống cùng quẫn khiến cô đành bỏ dở việc học. Thương tình, một người phụ nữ nhân hậu Rumani đã nhận Judit làm con nuôi, giúp cô và con gái vượt qua giai đoạn bĩ cực nhất. Bà thậm chí còn điện thoại về tận Hungari để thuyết phục bố mẹ đẻ của Judit hãy vì cháu bé mà tha thứ.
Cảm động trước những lời thuyết phục của người phụ nữ Rumani nhân hậu, mẹ của Judit đã sang Rumani đón cả 2 mẹ con về nước. Gửi con gái lại nhà ông bà ngoại chăm sóc, Judit trở lại Arad tiếp tục hoàn thành chương trình đại học và chờ đợi tin tức của Lê Viết Vứn.
Cô con gái bé bỏng vừa mới thôi nôi đã phải xa mẹ, lớn lên cùng ông bà ngoại, cho dù suốt mấy tháng đầu, vì quá thất vọng, ông ngoại không ngó ngàng gì đến cháu.
Mới chỉ 5 tuổi, sự nhạy cảm của một đứa trẻ thiệt thòi đã khiến cho Hajnál có thể nhớ như in những câu nói của mẹ thủ thỉ với mình. Câu mẹ cô nói nhiều nhất đối với con gái vẫn là "con phải học giỏi như bố thì mới có tiền đi tìm bố được". Dù ở cách xa mẹ từ nhỏ, Hajnál vẫn biết mẹ của cô đã sống đầy nghị lực, vượt qua những giai đoạn khốn cùng nhất, với một niềm tin và một động lực chỉ càng ngày càng thêm mạnh mẽ.
Tuổi thơ của Hajnál tràn đầy sự ám ảnh bởi những câu nói trêu đùa "cô bé lai không có bố", và mỗi khi hỏi về cha, mẹ cô chỉ có một điệp khúc duy nhất "Bố con là một sinh viên Việt Nam, và bố của con là người tuyệt vời".
Sau khi tốt nghiệp, mẹ cô đã tìm mọi cách ở lại xin việc làm tại Rumani, vừa có tiền gửi về phụ ông bà nuôi con, vừa có cơ hội hỏi thăm tin tức của Vứn. 5 năm, 10 năm, 14 năm, sự chờ đợi của Judit ngày càng dài ra nhưng tin tức của Vứn vẫn bằn bặt!. Năm 1990, để đảm bảo tương lai của 2 mẹ con, và cũng gần như tuyệt vọng, Judit đành trở về quê hương Gyula, một thành phố nhỏ ở miền Nam Hungari.
Năm 1992, một người đồng nghiệp nam tốt bụng tại bệnh viện vùng Gyula sau 2 năm âm thầm theo đuổi, giúp đỡ và bảo vệ Judit đã ngỏ lời được chính thức chăm sóc hai mẹ con. Sống cùng người bố dượng tốt bụng, Hajnál đã được chu toàn cả về vật chất lẫn tinh thần, được quan tâm đến việc học một cách chu đáo. Năm 1995, được sự động viên của mẹ và người cha dượng, cô sinh viên xinh đẹp năm thứ 2 quyết định tham dự cuộc thi hoa hậu Hungari.
Với vẻ đẹp đặc biệt pha trộn giữa 2 dòng máu Việt-Hung, Hajnál đạt vị trí thứ 4. Sau đó, cô được chọn làm đại diện cho Hungari tham dự Hoa hậu sinh viên thế giới, và tiếp tục đoạt giải đặc biệt. Hào quang của vương niệm sắc đẹp không khiến cô quên đi thói quen hàng ngày ngồi ngắm tấm ảnh người bố Việt Nam mà mẹ Judit vẫn giữ gìn, rồi phóng to đặt trong phòng con gái.
"Con không được trách hay oán hận gì vì hoàn cảnh bố không thể tìm được mẹ con mình", lời mẹ cô hằng căn dặn ấy đã là động lực khiến Hajnál vượt qua tất cả, vượt qua những tháng ngày như cô vẫn tâm sự là trống vắng khủng khiếp suốt một thời thơ ấu...
Bố con là một người tuyệt vời!
Ông Vứn cứ rưng rức khóc mỗi khi có người nhắc lại câu nói dường như bất định của bà Judit vẫn nói với con gái về người cha của cô. Cái thanh âm nức nở của người đã bán thân bất toại qua một đận tai biến mạch máu não nghe trầm và đục như tiếng mũi đục nhọn xuyên vào gỗ.
Ông nhớ lại, sau khi về nước được 3 tháng, ông trở lại Rumani để làm luận án tiến sĩ. Vứn bị điều ngay về Timisoara. Bạn bè biết chuyện cũng tìm mọi cách khuyên ông không nên liên lạc với Judit nữa nếu muốn tốt cho cả hai. Trong bối cảnh thời bấy giờ, tìm cách kết hôn với một người ngoại quốc là không thể, thậm chí có khi còn bị gán cho tiếng xấu.
hung1.jpg
Hajnál con gái của ông Lê Viết Vứn và bà Judit
Ông Vứn cũng không hề hay biết rằng Judit vẫn lên Sứ quán Việt Nam tìm ông. Đầu năm 1979, rốt cuộc cái thông tin "yêu đương bất chính với người ngoại quốc" cũng bị phát giác, ông Vứn phải chịu cái án kỷ luật "Cảnh cáo toàn Rumani", bị đưa ngay về nước, mặc dù chỉ còn 8 tháng nữa là bảo vệ được luận án tiến sĩ.
Về nhận công tác giảng dạy tại Đại học Bách khoa Hà Nội được hơn 1 tháng, ông Vứn bị điều về nhà máy Cơ khí Quảng Ninh. Hai năm trời đằng đẵng trôi qua mà không hề thấy tổ chức đả động đến việc bố trí công việc phù hợp chuyên môn, cộng thêm sự chán nản đeo đẳng từ những ngày ở Rumani, đầu năm 1981, ông bỏ tất cả mọi thứ lại "chạy trốn" về Thanh Hóa.
Và thế là người đàn ông đã từng đoạt giải nhất toàn tỉnh môn Toán và Lý, giải nhì toàn tỉnh môn Văn, giải khuyến khích môn Toán toàn miền Bắc, là một trong ba sinh viên giỏi nhất toàn Rumani thông thạo 4 ngoại ngữ Anh, Pháp, Nga, Rumani, niềm tự hào của cả một gia đình nghèo có 12 đứa con ở đất biển Hoằng Phụ thủa nào... nay thực sự trắng tay.
Trong lúc hẫng hụt nhất, cô em gái của một người bạn cùng học ở Rumani đã sát cánh bên ông, là chỗ dựa tinh thần lớn nhất lúc đó, và cuối năm đấy họ lập gia đình. Hai vợ chồng tìm mọi cách bươn chải trong những năm 80 đầy khó khăn.
Sau khi gửi vợ con ở nhờ trong căn nhà của một bà góa gần bến xe liên tỉnh, ông Vứn xin xuống cảng Lệ Môn làm... thợ mộc. Còn vợ ông ở nhà một nách nuôi con nhỏ, hàng ngày rong ruỗi ngoài đường đi bán thuốc lá, ngô nướng, đồ xôi bán cho khách ở bến xe...
hung2.jpg
Năm 1984, ông Vứn bỏ cái nghề làm công bấp bênh về nhà bán bánh mỳ ở khu Lai Thành... Năm 1987, khi cái sự học ở sứ Thanh bắt đầu trỗi dậy, ông xin về mất sức rồi mở lớp dạy thêm Toán, không một tấm bằng, không một danh hiệu, nhưng học sinh cứ kéo đến ùn ùn xin ông dạy thêm.
Cứ 100 người một lớp, có những ngày đông nhất ông dạy tới 5 ca, có tháng thu nhập tới 24 triệu đồng tiền dạy thêm. Không một ngày làm thầy ở Thanh Hóa, nhưng cả trường Đại học Hồng Đức gọi ông Vứn là thầy, là giáo sư.
Ông tự hào kể, ngay cả bạn trai của hai cô con gái lớn cũng chính là học trò ở lớp dạy thêm ngày xưa, rồi cười khi nói về cái sự được mất trong cuộc đời mình, nụ cười dúm dó khi nửa khuôn mặt liệt méo xệch miệng xuống, trông đượm nhiều vị cay đắng hơn viên mãn...
Gần 30 năm bươn chải trong cảnh khó khăn, điều ông Vứn dằn vặt nhất là những đợt gặp mặt 10 năm, rồi 20 năm lưu học sinh Việt Nam tại Rumani... ông đều không có mặt để tìm hiểu tung tích của 2 mẹ con Judit.
Sự mặc cảm không thành đạt, những khó khăn vật chất có thực, cả cảm giác day dứt khi nhìn vào mắt vợ rồi đả động đến chuyện họp lớp cũng đồng nghĩa với việc nhắc lại chuyện xưa mà ông đã thành thật thừa nhận với vợ là đã có một đứa con không rõ trai hay gái rơi rớt trên đất Rumani...".
Trời cũng thương ông Vứn, cho ông vượt qua được cơn tai biến mạch máu não đận 2004 biến chứng từ căn bệnh tiểu đường ròng rã suốt 10 năm.Như ông vẫn nói, cái tố chất hừng hực sống của trai gốc miền biển, cộng thêm sự chăm sóc tận tình của bà vợ chỉ vì những chứng bệnh của chồng nay đã có thêm cái nghề bốc thuốc đông y có bằng cấp hẳn hoi, rồi thêm cả sự đau đáu về một giọt máu của mình ở đất Rumani mà ông đã từng thành thật tâm sự với vợ... khiến ông vượt qua ranh giới của cái chết, giúp ông từng bước khắc phục cảnh bán thân bất toại, nói không thành tiếng...
Để rồi đến cái buổi chiều ngày 4-1-2006, một giọng nói của cô gái người nước ngoài nghẹn ngào qua điện thoại: "Bố có phải là bố Lê Viết Vứn không?". Ông Vứn òa lên nức nở: "Bố đây!". Sau đúng 30 năm, hai bố con ở hai đầu dây, cứ thế ôm tai nghe mà khóc!
(Còn nữa)
Theo Việt Đông _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
hungmgmi Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 20 Jun 2005 Bài viết: 2757 Đến từ: hanoi
|
Gửi: 22-Nov-2006 11:14 am Tiêu đề: Re: Hỏi ông Hong Duc và ông Hungmgmi: "Các ông có biết chuyện nào tương tự, nhưng ở Nga không?"
|
|
|
Câu chuyện này em có nghe qua một đứa bạn kể, hình như nó đăng trên báo An ninh thế giới số thứ bảy tuần vừa rồi.Chuyện này cũng lạ bác nhỉ, lạ nhất là tại sao bác Vứn đào hoa nọ quay sang Ru làm NCS từ tháng 10/1976, không dám liên lạc với em người yêu nọ (kể ra như thế là hơi hèn), thế mà đến tận 3 năm sau, tức là vào năm 1979, bỗng dưng bác ấy lại bị đuổi về nước vì can tội yêu đương với người nước ngoài. Chẳng lẽ thời đó người ta dễ dàng xử lý một con người vì những tin đồn như thế hay sao?
Tên bác này khá lạ, em đoán có lẽ là phụ huynh bác ấy muốn gọi con mình là Vấn, nhưng phát âm tiếng miền biển Hoằng Hóa thành ra là Vứn, nên viết như là gọi.
Xét cho đến cùng, bác Vứn vẫn không dũng cảm được như bác Năng Sơn, bác Phan nhỉ? _________________ hungmgmi@nuocnga.net |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
hongducanh Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 10 Nov 2006 Bài viết: 358 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 22-Nov-2006 10:47 pm Tiêu đề: Bác Phanhomay
|
|
|
Vâng ! Thưa bác phanhoamay. Nếu bác hỏi em xin trả lời, nhưng em nói trước. đây không phải là câu chuyện của em mà của anh bạn cùng học năm thứ hai với em và sau đó được về nước trước thời hạn vì căn bệnh sốt rét không có thuốc để điều trị! Nhưng câu chuyện của em là những nhân vật của đời thường chứ không giống và giỏi tóan như ông Vứn đâu. Còn chú hungmgmi nói “kể ra như thế là hơi hèn” Theo tôi thời cậu khác, thời bác Vứn khác. "Chẳng lẽ thời đó người ta dễ dàng xử lý một con người vì những tin đồn như thế hay sao? " Vâng không sai!
Đừng vội kết án người ta vốn đã tội nghiệp rồi chú hungmgmi thân mến ạ.
Đó là một ngày thứ bảy cuối tháng 6 năm 1979. Buổi trưa, trời nắng gắt, nhiệt độ ngoài trời lên đến hơn 30 độ C. Ngoài đường phố xe cộ ngược xuôi tấp nập, trên vỉa hè người đi bộ hối hả. Lẫn trong dòng người ấy có một chàng trai Việt Nam đang lang thang vô định, ngay chính anh ta cũng không biết bản thân đang đi đâu và làm gì? Có một điều chắc chắn là anh ta rất buồn, bởi khuôn mặt thiểu não, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ nhiều đêm. Số mệnh đã định đoạt, có nghĩa là trời cho anh kiến thức thì anh hãy học hành cho nghiêm chỉnh, anh đã may mắn hơn rất nhiều những thanh niên cùng lứa là được sang Liên Xô du học. Nhưng chưa hết năm thứ 2 đã phải chia tay vĩnh viễn cái nơi anh đã từng sống, học tập và yêu đương. Nghiệt ngã thay, anh đã không tuân theo định mệnh, và tất nhiên cái điều lẽ ra không được để xảy ra, anh đã để xảy ra...Anh sợ nhất khi trở về nước phải đối diện với sự thật phũ phàng đó là gia đình và bà con hàng xóm. Tương lai anh sẽ ra sao?. Nhưng có lẽ xót xa hơn cả đó là anh phải vĩnh viễn chia tay với mối tình đầu, mối tình đẹp và thơ mộng nhưng huyền ảo, bởi ngay chính anh đã nhận thức được cái kết cục bi thảm của nó.
Irina tên bạn gái của anh, anh thường gọi người bạn gái của mình với tên Inca. Inca sinh ra trong một gia đình trí thức ở ngoại ô thành phố Minxc (thủ phủ của Bạch Nga). Vóc dáng cô ta chỉ nhỉnh hơn thiếu nữ Việt Nam một chút. Inca có vẻ đẹp đặc trưng của dân Nga gốc. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
hungmgmi Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 20 Jun 2005 Bài viết: 2757 Đến từ: hanoi
|
Gửi: 23-Nov-2006 9:20 am Tiêu đề: Re: Hỏi ông Hong Duc và ông Hungmgmi: "Các ông có biết chuyện nào tương tự, nhưng ở Nga không?"
|
|
|
Bác Hongducanh ạ, cũng có thể thời thế bọn em sau này đã khác, nhưng em thấy một thằng đàn ông đã yêu đương, rồi ăn ngủ đến mức có con với người ta, thế mà lại trốn tránh không dám gặp lại thế thì đúng là hèn thật. Chẳng thà gặp nhau (chắc chắn là gặp được), rồi nói là anh bây giờ phải thế này thế nọ, rồi tìm cách giúp đỡ mẹ con người ta bằng cách thế nào đó thì mới đáng mặt đàn ông. Em và bác Phan cùng quen một con người khá thú vị, bác này cũng có vợ và con người Nga, rồi cũng phải về nước. Rồi sau này bác ấy sang công tác bên Nga-tức là đã có công ăn việc làm ổn định rồi đấy nhé- bác ấy liền trốn đi gặp vợ con, rồi bác ấy xin đi lao động cật lực ở Đại công trường BAM (Tuyến đường sắt Baican-Amua)và kiếm được khá tiền. Sau khi đưa tiền cho vợ để nuôi con, bác ấy lên Đại sứ quán "nộp mình". Chính đại tá Ngô Xuân Quýnh, đoàn trưởng Thể Công-một con người rất đáng kính đã nhận nhiệm vụ đưa bác ấy về nước. Em thì khoái những con người như bác này hơn.
Em cũng khoái cái bác người Việt ngày xưa đi học ở Triều Tiên, yêu một cô gái ở đó. Rồi bác ấy phải về nước và suốt mấy chục năm tìm mọi cách, tìm mọi cửa để đưa người yêu mình về sống ở VN. Chuyện này báo chí, VTV đã đưa nhiều.
Theo em thì bác Vứn của chúng ta chẳng có gì là đáng thương cả. Chẳng ai biết là bác ấy có đau đớn, day dứt, tuyệt vọng gì về mối tình với em Tây kia hay không vì chẳng thấy nói đến.Lạ một điều là đất Ru không rộng, số lưu học sinh ở Ru những năm đó không nhiều, thế mà bác Vứn "không hề biết thông tin là cô gái Hung vẫn lên sứ quán hỏi tin tức về anh". Những chi tiết trong bài báo về sự chán nản, bỏ việc làm...là do bác ấy không có ý chí và nghị lực để tồn tại, vì lúc đó cả xã hội ta là thế. Rồi dường như bác ấy cũng muốn giũ bỏ quá khứ luôn, bằng cách không đi lại tụ tập các bạn bè cũ để hàn huyên, hỏi han tình hình...Nói tóm lại, cũng là đàn ông với nhau cả, em không khoái những bác như nhân vật trong bài báo này.
Tuy nhiên, đây cũng là một câu chuyện hy hữu trong cuộc sống. Nếu có dịp, em xin hầu các bác một câu chuyện khác, đáng học tập hơn nhiều. _________________ hungmgmi@nuocnga.net |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
vnn Bánh mì đen - Черный хлеб

Tuổi: 54 Tham gia từ: 08 Oct 2006 Bài viết: 54
|
Gửi: 23-Nov-2006 10:33 am Tiêu đề: Re: Hỏi ông Hong Duc và ông Hungmgmi: "Các ông có biết chuyện nào tương tự, nhưng ở Nga không?"
|
|
|
| Bản thân tôi cũng hoàn toàn nhất trí với ý kiến của bạn Hungmgmi. Tôi ghét những thể loại đàn ông như bác Vứn, dù trong hoàn cảnh nào. Tôi chỉ thấy thương xót cho người phụ nữ Hungari kia, bà ta thật cao thượng khi không trách móc về người cha hờ kia và luôn luôn tạo một hình ảnh tốt về một người cha trong lòng cô con gái. Những gì mà số phận đưa đẩy bác Vứn theo tôi nghĩ cũng là do chính tính cách bác ấy quyết định. Một người đàn ông không có ý chí vươn lên mà luôn phó mặc cho số phận. Tôi muốn nói ở đây trách khách quan 1 thì trách chủ quan 10. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
hongducanh Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 10 Nov 2006 Bài viết: 358 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 23-Nov-2006 12:35 pm Tiêu đề: Thưa bác phanhoamay
|
|
|
Anh quen Inca trong một lần xuống nông trang làm cỏ, tuy không cùng học một lớp nhưng hai người đã thường xuyên gặp nhau sau giờ học. Họ cũng luôn tạo điều kiện để cùng nhau gặp gỡ. Mục đích đầu tiên của anh đến với Inca không gì lớn lao hơn là để học tiếng Nga. Inca đọc từng câu trong một cuốn truyện, anh ghi chép lại, thông thường một buổi tối anh ghi chép được 15 hoặc 20 trang. Anh viết xong, Inca kiểm tra lại và thường chỉ ra những lỗi anh hay nhầm khi nghe”X và S”. Cứ như thế, cuốn tiểu thuyết “sông đông êm đềm” hết từ lúc nào mà cả hai người cũng chẳng nhớ...Bọn họ làm bạn với nhau chừng vài tháng, ngưòi đọc kẻ viết, một quan hệ bằng hữu vô tư đến như vậy thế mà ở bên ngoài đã có tiếng chì tiếng bấc về quan hệ giữa anh với Inca. Để chứng minh cho quan hệ trong sáng ấy, thay vì sự thanh minh anh đã im lặng.
Anh cùng Inca đi dạo chơi ỏ cung điện mùa hè ở ngoại ô Leningrad. đến thăm cung điện mùa đông Ermitage, cùng nhau du ngoạn trên sông Nheva bằng tàu thủy, nhiều bức ảnh hai người chụp chung dưới chân tượng đài kỵ sĩ đồng, trong vườn thượng uyển của Sa hòang Alecxei...Trong một dịp đêm trắng, anh đã không trở về ký túc xá như thường lệ. Cái đêm tuyệt vời ấy đã đặt dấu chấm hết cho một chàng trai- bởi anh anh đã yêu, và đêm hôm đó anh đã trở thành một người đàn ông đúng nghĩa của nó. Anh đã biết sự nồng nàn khi được trao và nhận với một cô gái anh rất yêu và ngược lại. Khổ một nỗi xa quê hương, tình cảm thường thiếu thốn, thế rồi mọi người sống chung với anh cũng quen dần với cảnh anh thường xuyên “mất tích” trong đêm.
Điều gì đến nó sẽ đến và anh cũng không ngoại lệ.
Cũng may cho anh khi trở về nước anh vẫn được học tiếp đại học(bởi gia đình anh có mối quan hệ rộng). Tương lai của anh vẫn đang ở phía trước, anh vẫn hy vọng một ngày nào đó thế giới đại đồng...
Ngày tháng trôi qua, anh đã thành lập gia thất. Mặc dù vậy , anh vẫn sống trong thương yêu, nhớ nhung, nhưng bất lực.
Trong sự kiện của làn sóng người lao động Việt Nam đến các nước trong phe XHCN đ ể l àm vi ệc, đã dấy trong anh một hy vọng. Anh đ ư ợc tr ở l ại n ư ớc Nga trong một niềm vui bất tận.
Sau gần tám năm xa cách nước Nga. Được trở lại cho dù điểm đặt chân của anh ở Xiberi, hây ở đâu đó rất xa thủ đô Maxcva. Anh rất hài lòng. Nhưng anh đã quá may mắn, anh được điều động về thành phố Leningrad. Anh đã viết hai lá thư đến địa chỉ của gia đình Inca nhưng thư không đến được tay người nhận. sau đó anh tiếp tục gửi thêm ba lá thư nữa nhưng kết quả vẫn như những lần trước. Một hôm anh nhận được một lá thư đến từ địa chỉ của gia đình Inca, anh mừng vui khôn tả, vội mở thư ra xem thấy vẻn vẹn có 2 dòng chữ “Gia đình ông Ulianov đã chuyển đến thành phố Novoximbiec”. Anh thực sự thất vọng khi nhận được tin trên. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
mitdacbiettuot Cá Vobla - Вобла сушеная


Tuổi: 43 Tham gia từ: 07 Jan 2006 Bài viết: 192 Đến từ: Thành phố ngàn năm văn hiến
|
Gửi: 23-Nov-2006 4:31 pm Tiêu đề: Re: Hỏi ông Hong Duc và ông Hungmgmi: "Các ông có biết chuyện nào tương tự, nhưng ở Nga không?"
|
|
|
Các bác kể chuyện hồi xưa em thấy thú vị quá chứ như bây giờ con trai Việt Man mình có em nào nó quấn lấy đâu có quấn thì quấn bời xiền và xe hơi thôi
Còn đâu cặp với mấy anh đen, anh Âu thích hơn cơ  _________________ Вода! У тебя нет ни вкуса, ни цвета, ни запаха, тебя невозможно описать...
Нельзя сказать, что ты необходима для жизни, ты сама жизнь... |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|