| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
kostadilov Bánh blin nóng - Горячий блин

Tham gia từ: 03 Mar 2006 Bài viết: 40 Đến từ: BYK-Gardner,
|
Gửi: 07-Mar-2006 1:17 pm Tiêu đề: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
xin lỗi, đây không phải là một câu chuyện, mình mở ra topic này với mong muốn mọi người chia xẻ những câu chuyện, những cảm xúc ý nhị, nhẹ nhàng mà khi đọc nó người ta có thể rút ra những bài học hay sự cảm thông về những vấn đề trong cuộc sông như ly cà phê chiều thứ 7. chiều thứ 7 khi mà vừa kết thúc một tuần làm việc mệt mỏi, ai cũng muốn tìm giây phút thảnh thơi hoặc có những giây phút thảnh thơi, mà những giây phút như vậy dễ làm người ta có cảm xúc hoặc để viết ra hoặc cảm xúc để cảm nhận.
nào, hy vọng mọi người ủng hộ để forum có thêm món cà phê nhá _________________ if a man can not drink while he alives what the hell can he drink when dead. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
kostadilov Bánh blin nóng - Горячий блин

Tham gia từ: 03 Mar 2006 Bài viết: 40 Đến từ: BYK-Gardner,
|
Gửi: 07-Mar-2006 1:19 pm Tiêu đề: có những lúc
|
|
|
Có những lúc bỗng dưng bao nhiêu cảm xúc cùng trào lên trong lồng ngực. Có những lúc bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu lời nói, bao nhiêu suy nghĩ ùa về. Có những lúc ta sống với những gì cháy bỏng nhất, tưởng chừng như trong cuộc đời ko thể có lần thứ hai như vậy. Có những lúc ta buông mình từ thái cực này đến thái cực kia, trong thoáng chốc, chỉ bởi một câu nói, một cử chỉ, một ánh mắt ...
Có những lúc, ta chợt thấy trống rỗng, ko niềm vui, ko nỗi buồn, ko ham muốn, ko ghét bỏ. Có những lúc ta dửng dưng với thế giới. Có những lúc tất cả mọi thứ đều nhàn nhạt, bàng bạc một màu vô cảm ...
Có những lúc ta thả mình trôi theo những cảm xúc nhẹ nhàng nhưng tha thiết, dịu dàng nhưng mãnh liệt. Có những lúc ta nhận ra những điều xa xôi lại vô cùng thân thiết, lạ lẫm nhưng vô cùng gần gũi, ta chợt nhận ra điều đó đã là một phần của ta từ lúc nào ...
Có những lúc ta ngồi viết những dòng này, để yêu đời và yêu người nhiều hơn, để niềm tin trong ta trở thành bất khả chiến bại.
Có những lúc ... _________________ if a man can not drink while he alives what the hell can he drink when dead. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
kostadilov Bánh blin nóng - Горячий блин

Tham gia từ: 03 Mar 2006 Bài viết: 40 Đến từ: BYK-Gardner,
|
Gửi: 07-Mar-2006 3:24 pm Tiêu đề: ngần ngại gì mà không nói lời yêu
|
|
|
Sắp 8/3 rồi, những kẻ yêu đương được gần nhau thật là hạnh phúc. Để dành chốn này cho những ai xa người yêu vào kể lể và gửi đến một nửa của mình
================================================== =====
...đã gần kề rồi cái ngày chị em miệng tươi cười nhận hoa và hàng ngàn câu chúc tụng. Mọi năm mình chỉ tặng cho mẹ, có lẽ năm nay sẽ mua thêm một đóa hồng để tặng người yêu cũ, gọi là tặng nhưng chắc cũng để ở nhà, Năm nay thì cô ấy đã lấy chồng... cơ mà mình cũng vẫn còn yêu...dù là không thể đi đến đâu
Thú thực thì mình ghét tặng hoa. Ghét từ cái lần đến nhà mối tình đầu chơi và thấy đóa hoa của mình nằm chen chúc trong một mớ hoa hỗn độn. Con gái cứ bảo tặng hoa là tặng tấm chân tình, than hỗi tấm chân tình của mình lại phải co người mà chiếm lấy chút không gian để hiện diện thì xót xa quá.
chẳng biết 8/3 năm nay em và người yêu mới sẽ đi đâu, người ấy sẽ tặng gì cho em nhỉ, và quan trọng em có thật sự hạnh phúc bên người ấy hay không, nếu có thì tốt quá.
chiều buồn, cả văn phòng , mỗi thằng một góc, mình vặn nhỏ volume ích kỉ hưởng thụ một nhạc buồn, nhớ thảng thốt ánh mắt nàng trầm ngâm góc quán những ngày còn gặp. Demdalat bỗng gửi một dòng message khiến anh nhớ giọng nói ngọt ngào hai tiếng "anh ah!"
à chú nào có cảm hứng thì click vào đây anh chia xẻ bài hát này nhé :cuộc tình đã mất _________________ if a man can not drink while he alives what the hell can he drink when dead. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
kostadilov Bánh blin nóng - Горячий блин

Tham gia từ: 03 Mar 2006 Bài viết: 40 Đến từ: BYK-Gardner,
|
Gửi: 10-Mar-2006 4:44 pm Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Sài Gòn hôm nay nhiều hoa. Sáng sớm ra đường đã thấy hoa, hoa rực rỡ, đắt tiền trong tiệm, hoa khiêm tốn, bình dị trên vỉa hè, hoa lấn lòng đường... và đường thì đông. Sài Gòn là vậy, cứ lễ to hay hội nhỏ là trở nên đông đúc một cách khó hiểu. anh cũng ngao du, ngang qua hàng hoa lại nhớ... Nhớ thời sinh viên mỗi 8-3 lại cùng bạn bè bày hoa trên vỉa hè, chào mời í ới, dù hoa héo dần theo ngày vẫn cười vang phố
anh bây giờ vẫn nhớ mãi những bó hoa bình thường, nghèo nghèo, bạn bè cùng lớp tặng nhau hồi đi học. Những bó hoa lộng lẫy đắt tiền trong cửa tiệm sang trọng, không hiểu sao nhìn cứ vô tình. Sài Gòn hôm nay anh cũng có hoa cho riêng mình em em ah nhưng không tặng, vì không thể tặng vì...
Sài Gòn buổi tối chen chân, anh chọn LS cho một 8-3 không cùng ai cả. Quán đẹp dịu dàng và ấm cúng. Quán đông nhưng không xô bồ. Quán lãng mạn như bình thường vẫn thế, như lần em đã đến cùng anh . Cô ca sĩ xinh như búp bê có đôi mắt đẹp và buồn hát 1 bài nhạc Pháp có tựa "Bang Bang". anh không biết tiếng Pháp, nên chẳng thể nói em nghe nội dung, chỉ thấy mơ hồ như có nỗi nhớ day day dứt dứt, nỗi nhớ nhẹ nhàng nhưng không nguôi... Dường như mắt cô ca sĩ ngân ngấn nước, anh không hiểu sao cô ấy buồn đến vậy. Hát như có một nỗi niềm đau đáu, như có chút tủi thân, như khắc khoải mong mỏi một điều gì... anh nhớ mình sáng nay, mắt cũng có khi cay cay, có khi rưng rưng, vì một nỗi xót xa, một niềm day dứt , vì anh cũng không thể giải thích tại sao anh lại có thể đối xử với em như vậy. cũng muốn gửi một dòng tin nhắn, một cú điện thoại tới em. nhưng giọng hát ấy, sao buồn da diết, cứ khiến anh chạnh lòng... Có lẽ vì hôm nay cô ấy vẫn phải hát trong khi người người vẫn bên nhau, có lẽ vì hôm nay cô ấy ốm, giữa những khúc nhạc dạo là tiếng ho cố nén... anh không biết lí do của tiếng hát xon xót, làm cay cay lòng ấy. Có lẽ 8-3 không chỉ mình anh cô đơn... Hy vọng em sẽ không phải như vậy và cũng hy vọng sẽ lại có ngày anh có thể cùng em tới LS, khi ấy tiếng hát sẽ vui hơn. _________________ if a man can not drink while he alives what the hell can he drink when dead. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
kostadilov Bánh blin nóng - Горячий блин

Tham gia từ: 03 Mar 2006 Bài viết: 40 Đến từ: BYK-Gardner,
|
Gửi: 18-Mar-2006 8:47 am Tiêu đề: Tuổi Của Chó
|
|
|
Tuổi của chó
Nguyễn Nguyên Phước
Bạn tôi tên là Tiến. Đó không phải lỗi của anh. Trong nhà anh, tất cả đàn ông đều tên là Tiến. Đàn bà tất nhiên chẳng ai tên là Tiến. Đàn bà trong nhà Tiến không có tên. Vì họ là đàn bà. Người ta không gọi đàn bà bằng tên. Người ta gọi đàn bà là đàn bà.
Tiến là sinh viên của một trường đại học nào đó mà tôi không biết tên. Thực ra tất cả các trường đại học đều giống nhau. Bởi vậy trường đại học không có tên. Người ta gọi trường đại học là trường đại học. Tiến say mê văn hóa cổ đại. Đấy là tôi nghe nói thế, chứ tôi chưa bao giờ thấy Tiến nhắc đến văn hóa cổ đại. Đôi khi rất bất tiện nếu phải gọi điện đến nhà anh, sẽ chẳng biết gặp ai vì tất cả đàn ông đều tên là Tiến.
Bạn tôi tên là Tiến. Những người đàn ông tên là Tiến đều có khuôn mặt ưu tư. Họ lo lắng điều gì, tôi chẳng biết. Tôi hay nghĩ, nếu Tiến không tên là Tiến, hẳn anh sẽ không thể sống được trong cái gia đình mà tất cả đàn ông đều tên là Tiến. Tất nhiên đó chẳng phải lỗi của anh. Ở lớp học chúng tôi có ba người tên là Tiến nhưng điều đó chẳng gây ra một rắc rối nào. Cũng có khi thầy giáo gọi Tiến lên bảng, cả ba đều giật mình. Năm học lớp tám, vì một cuộc cãi vã với gia đình, Tiến bỏ nhà ra đi. Cậu sống cùng một đứa bạn cũng tên là Tiến, bỏ học từ năm lớp sáu. Cả hai sống trong một căn nhà ổ chuột ngoài đê sông Hồng và kiếm sống bằng nghề gánh than thuê cho đến khi gia đình Tiến tìm thấy cậu. Vì có một sự nhầm lẫn đặc biệt nào đó, hay cũng có thể một phép mầu đã xảy ra, đứa trẻ mà bố mẹ Tiến đưa về không phải con trai của họ, mà là thằng bé gánh than sống ở ngoài đê sông Hồng. Sự nhầm lẫn này lẽ dĩ nhiên chẳng ai phát hiện ra vì cả hai đều tên là Tiến và sau gần hai tháng sống chung, chúng giống nhau như hai giọt nước.
Bạn tôi tên là Tiến. Năm lớp tám, tôi và cậu đi bộ trên cầu Thăng Long. Đến giữa cầu, Tiến trèo lên thành cầu, nhằm thẳng sông Hồng nhảy xuống. Xác Tiến được vớt lên, không ai nhận ra, nhưng những người thân, bằng linh cảm, đều khẳng định đó là xác Tiến. Tôi cũng nghĩ đấy là xác Tiến. Đám ma Tiến, hoa toàn màu trắng. Đến khi làm giỗ bốn chín ngày thì Tiến trở về. Chẳng ai nhớ đến cậu. Người ta chỉ nhớ một đám tang rất to và đang bận làm cỗ bốn chín ngày. Tiến không chết, vì một lý do nào đó tôi không rõ. Năm Tiến mười chín tuổi, cậu được học bổng du học tại Pháp. Tiến có một người bạn gái học kinh tế ở Mỹ. Họ quen nhau qua một forum, biết mặt nhau qua những file ảnh jpeg, và nói chuyện với nhau qua Yahoo Messenger. Thỉnh thoảng họ giận dỗi nhau vì những chuyện không đâu. Tiến mong đến ngày ra trường và đi làm ở Thụy Sĩ. Cậu hy vọng sẽ có một triệu Mỹ kim trước tuổi ba nhăm và nghỉ hưu non ở một trang trại ngoại thành Hà Nội. Bạn gái Tiến mơ ngày mở một quán café ở một phố nào đó gần khu trung tâm; hàng ngày, cô sẽ quản lý quán café và nếu có thời gian rảnh rỗi cô sẽ ngồi đọc những tác phẩm văn học và triết học cổ điển phương Tây.
Bạn tôi tên là Tiến. Anh bốn mươi hai tuổi và hiện làm giám đốc chi nhánh tại Hà Nội của một công ty đa quốc gia có trụ sở chính đặt tại Sài Gòn. Anh có một vợ và hai con, đứa con trai mười tuổi đang học tiểu học và một đứa con gái bốn tuổi đang học mẫu giáo lớn. Anh có một cô bồ là sinh viên năm cuối trường Đại học Ngoại thương, quê Nam Định, làm part-time tại công ty tôi. Đó là một cô gái tóc xoăn, trán dô, mũi hếch và nhiều cá tính. Họ làm tình với nhau vào những buổi trưa tại một khách sạn cách chỗ làm của anh ba con phố. Đôi khi vào những ngày nghỉ cuối tuần, anh tìm được một lý do đặc biệt nào đó để đi với cô về một vùng quê ngoại thành Hà Nội nhưng những ngày cuối tuần kiểu như vậy rất hiếm vì thông thường Tiến phải dẫn vợ và hai đứa con đi ăn tối, uống cà phê, và xem phim vào mỗi tối thứ bảy. Anh hầu như chẳng nhớ nổi tên phim và thường đổ tại tính đãng trí. Vợ Tiến làm phó giám đốc văn phòng đại diện của một hãng dược phẩm của Pháp. Chị mặc bộ vest màu xám, đi giày cao gót màu đen khiến tôi nghĩ đến ngoại trưởng Mỹ, Tiến sĩ Condoleezza Rice, và tự hỏi chị sẽ thế nào nếu khỏa thân trên giường ngủ.
Bạn tôi tên là Tiến. Anh tin rằng có kiếp sau nên cứ vui vẻ mà sống. Anh theo đạo Phật, ăn chay vào ngày rằm và mồng một. Cũng có khi những ngày rằm và mồng một trùng với một đám cưới hay đám giỗ nào đó mà anh không thể từ chối. Anh đành phải ăn mặn và lùi ngày ăn chay chậm một ngày. Tiến tin rằng con người ta sinh ra trên đời là để mắc sai lầm. Bởi vậy thay vì lẩn tránh những lỗi lầm, anh luôn cố tình tìm đến nó. Anh phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác, thỉnh thoảng lại tự an ủi rằng nếu tránh được sai lầm này tất sẽ phạm sai lầm khác lớn hơn.
Vợ Tiến bắt đầu mệt mỏi. Chồng cô không phải là người như cô mong đợi. Cô bắt đầu chán những lời âu yếm trên giường trong những cuộc làm tình chớp nhoáng như một nghi thức xã giao. Cô chán những buổi tối thứ bảy đi xem phim cùng chồng và hai đứa con hay những ngày nghỉ cuối tuần ở Đồng Mô vào mùa hè. Cô chán những ngày chủ nhật và mong chóng đến thứ hai nhưng đến trưa thứ hai cô lại bắt đầu ngóng đợi ngày thứ bảy. Sếp cô là một người đàn ông khô khan. Anh tốt nghiệp Đại học ở Việt Nam, Cao học tại Pháp, lấy vợ năm ba mươi hai tuổi và có một đứa con trai đang học trường Quốc tế Pháp ngữ. Thỉnh thoảng họ đi ăn trưa với nhau, anh than phiền về người vợ quá quắt của mình nhiều đến mức cô gần như thuộc lòng. Một thời gian sau, anh bỏ vợ và họ không còn ăn trưa với nhau nữa mặc dù cô đã rủ mấy lần nhưng anh đều kiếm cớ từ chối. _________________ if a man can not drink while he alives what the hell can he drink when dead. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
dinhtuhuong Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 26 Oct 2005 Bài viết: 438 Đến từ: HANOI
|
Gửi: 19-Mar-2006 12:34 pm Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Xin được góp với bạn một mẩu chuyện nhỏ (lượm trên mạng), biết đâu làm nhẹ được những gì trong lòng bạn:
Chiếc lá hoàn mỹ nhất
Trong cuộc sống chúng ta, không nhất thiết cứ phải theo đuổi những thứ hoàn mỹ mà chỉ cần bình tâm lại, từng bước từng bước tìm chiếc là mà ban cho rằng là hoàn mỹ nhất.
Ngày xưa, có một vị đại sư muốn chọn một đệ tử làm người nối dõi. Một hôm, ông bảo hai đệ tử rằng: “Các con hãy ra ngoài và chọn về đây cho ta 1 chiếc lá đẹp nhất, hoàn mỹ nhất” . Hai đệ tử vâng lời thầy đi tìm lá.
Thoáng chốc, người anh quay về và trình cho đại sư một chiếc lá không được đẹp lắm: “Thưa thầy, tuy chiếc lá này không phải là hoàn mỹ nhất nhưng nó là chiếc lá hoàn mỹ nhất mà con thấy”. Người em đi cả ngày trời và quay về với 2 bàn tay trắng, người em nói với vị đại sư: “Thưa thầy, con đã tìm và thấy rất nhiều lá đẹp, nhưng con không thể nào chọn được chiếc lá hoàn mỹ nhất.” Cuối cùng, vị đại sư đã chọn người anh.
“Tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất”, chúng ta vẫn cứ luôn nghĩ đến việc “hoàn mỹ nhất” nhưng nếu bạn cứ một mực đi tìm mà không nhìn vào thực tế, không so sánh với thực tế thì bạn cứ phải vất vả để rồi… trắng tay. Cho đến một ngày nào đó, bạn mới phát hiện rằng: Chỉ vì mải đi tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất mà bạn đã bỏ qua biết bao cơ hội lớn một cách đáng tiếc! Hơn nữa, thứ hoàn mỹ nhất của con người cuối cùng có được bao nhiêu? Trên đời này đã xảy ra không ít chuyện đáng tiếc, đó cũng do một số người xa rời thực tế đi tìm “chiếc lá hoàn mỹ nhất”, coi thường cuộc sống đạm bạc.
Nhưng chính trong cuộc sống đạm bạc, vô vị đó mới chất chứa những điều kỳ diệu và to lớn. Điều quan trọng là thái độ của bạn như thế nào khi đối diện với nó.Trong cuộc sống chúng ta, không nhất thiết cứ phải theo đuổi những thứ hoàn mỹ mà chỉ cần bình tâm lại, từng bước từng bước tìm chiếc là mà ban cho rằng là hoàn mỹ nhất. _________________ Bến Phu Văn Lâu, ai ngồi ai câu, ai sầu ai thảm...
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
LEN Cá Vobla - Вобла сушеная

Tuổi: 50 Tham gia từ: 28 Nov 2005 Bài viết: 215 Đến từ: Ha Noi
|
Gửi: 20-Mar-2006 10:04 am Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Nhớ đến bạn, giá mà có bạn ở gần để mình rủ rê ra đây ngồi nói chuyện vu vơ. Bấm bấm tin nhắn đi nhanh như ngựa phi nước đại, tin mã hồi trở lại chậm như ngựa đau chân…” dang dau bung, met moi qua nen khong den duoc. Chuc cuoi tuan vui ve”. Sốt ruột ! mới thấy lượn qua phố buổi chiều mà sao đau nhanh thế ? Gọi máy cho yên tâm. Giọng bạn vẫn bình thường không có vẻ gì là đang đau đớn, còn nghe lọt vào máy mấy tiếng cười đùa của đám bạn bè đang trêu chọc bạn” Ê, nàng nào gọi sớm thế…?” .
Bạn ơi , bạn đâu cần phải nói thế với tôi.
Chiều thứ bẩy hụt hẫng vì một tin chẳng vui gì. Cà phê ngọt vì hai ba thìa đường trở thành không đường đắng nghét trên môi và lưỡi.
Chiều thứ bảy mưa rơi
Hay lòng tôi
ẩm uot
Nhìn mưa
Đếm
Giọt đời
tí tách ... _________________ Một chút hồng của nắng
Một chút xanh của mây
Thêm em tà áo trắng
Cho lòng anh ngất ngây... |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
kostadilov Bánh blin nóng - Горячий блин

Tham gia từ: 03 Mar 2006 Bài viết: 40 Đến từ: BYK-Gardner,
|
Gửi: 20-Mar-2006 12:10 pm Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Tuổi của chó
Nguyễn Nguyên Phước
(tiếp theo và hết)
Bạn tôi tên là Tiến. Tiến đã gần bảy mươi tuổi. Ông hay nhớ đến thời kỳ cải cách ruộng đất, người bố chết trong tù và món cơm độn khoai của một bà góa làng bên. Sau cải cách, ông lên Hà Nội làm cu-li khuân vác ở bến Phà Đen rồi làm công nhân nhà máy dệt. Ngày mồng 9 tháng 12 năm 1989, người ta cho ông về hưu non với một tờ giấy ghi những điều mà ông không thể hiểu nổi. Ông sống cùng một con chó già trong căn nhà mười mét vuông cộng với bốn mét vuông cơi nới thêm; nhà có một cái giường, một cái bàn nhỏ và ba cái ghế đẩu. Nhà tắm kiêm toa-let được làm thêm cách đây hai năm vì nhà xí công cộng của khu tập thể bị phá. Con chó già vốn là của một người bạn quá cố; Tiến không biết nó bao nhiêu tuổi. Chỉ biết rằng nó rất già, lông rụng gần hết. Con chó già mỗi ngày ăn chỉ ăn được một bát cơm. Tiến ăn nhiều hơn nó hai bát. Mùa hè Tiến ăn ít hơn. Mùa hè từ con chó già bốc lên một mùi hôi thối tởm lợm. Con chó già chết vào một ngày mùa đông. Xác nó lạnh ngắt và không còn bốc lên bất cứ mùi hôi thối nào.
Bạn tôi tên là Tiến. Tôi không biết anh bao nhiêu tuổi. Anh làm thầy cúng ở một làng ngoại thành. Đôi khi theo yêu cầu của khách, anh lên đồng. Dân làng đồn rằng mỗi khi anh lên đồng, không những giọng nói, như thường thấy ở những đồng cô, thay đổi mà cả tính cách anh cũng thay đổi theo. Theo quán tính, Tiến sống cuộc đời của khách cho đến tận mấy ngày hôm sau. Nhiều khi anh lẫn lộn. Chẳng hạn, ngày hôm nay, anh lên đồng vào vai một cô gái trẻ, nếu còn sống đến ngày hôm nay thì có lẽ đã là một bà lão, bị chết đuối ở sông Hồng; rồi ngày hôm sau, anh nhập đồng thành một người đàn ông trung niên bị chết trong một tai nạn ô tô; ngày hôm sau nữa, anh lại là một chàng thanh niên du học tự tử vì chứng trầm uất. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như người đàn ông trung niên, giám đốc của một công ty Trách nhiệm hữu hạn, không đột nhiên có những suy nghĩ của đứa trẻ con, chàng thanh niên chưa vợ suốt ngày than thở mệt mỏi như một người đàn ông có gia đình và cô gái nhỏ thì ưu tư như một bà già sắp chết.
Bạn tôi tên là Tiến. Ngày mồng 1 tháng 4 năm 1997, vợ anh, chẳng có một lý do nào cả, cùng hai đứa con bỏ anh ra đi với một người đàn ông nào đó mà anh không biết tên. Từ đó trở đi anh sống một mình với con chó nhỏ. Vào buổi tối, Tiến hay mua cơm bụi ở quán bà Năm béo đầu ngõ, gói vào túi nylon rồi mang về nhà chia cho con chó cùng ăn. Một năm sau, Tiến bỏ việc, kiếm sống bằng nghề bán sách cũ. Phần lớn thời gian anh ngồi đọc những cuốn sách cổ của Tàu; dần dần anh trở thành một người xem tướng nổi tiếng. Anh vẫn sống ở ngôi nhà cũ cùng với con chó nhỏ. Anh không còn ra quán bà Năm béo mua cơm bụi, hàng ngày có người đưa cơm hộp đến tận nhà anh. Một buổi sáng mùa hè, người ta tìm thấy con chó nằm ủ rũ bên xác Tiến tím ngắt vì lạnh.
Bạn tôi tên là Tiến. Anh là một diễn viên kịch nói nổi tiếng. Có lần anh vào vai một thầy bói đạt đến nỗi từ đó trở đi anh không thể làm diễn viên trở lại được nữa. Anh đành về quê làm thầy bói. Cũng có khi anh nói đúng, cũng có khi anh nói sai nhưng người ta luôn tin anh vì họ tìm thấy ở anh một thứ niềm tin nhiệm màu mà họ không tìm thấy ở bất kỳ một người nào khác; niềm tin ấy mãnh liệt đến mức nó khiến anh và tất cả mọi người tin rằng nghề xem bói là nghề duy nhất mà anh có thể làm và làm tốt hơn tất bất kỳ thầy bói nào trên đời, rằng nếu anh có nói sai thì đó là ý muốn của Thượng Đế chứ không phải là lỗi của anh.
Bạn tôi tên là Tiến. Đó là điều duy nhất tôi biết chắc chắn về anh. Anh qua đời ba ngày sau cái chết của con chó già của người hàng xóm mà không ai biết tuổi.
Nagoya 05/2005 _________________ if a man can not drink while he alives what the hell can he drink when dead. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
dinhtuhuong Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 26 Oct 2005 Bài viết: 438 Đến từ: HANOI
|
Gửi: 21-Mar-2006 9:46 am Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Cái nút áo
Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.
Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.
Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.
"Anh thân mến!
Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.
Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.
Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.
Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".
Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".
Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:
Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.
Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.
Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games...
Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?
Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...
Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh
Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.
Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.
Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.
Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.
Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.
Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!
Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.
Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...
o O o
Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?
Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?
Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?
Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.
Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!
(Truyện này chúng tôi không biết tác giả) _________________ Bến Phu Văn Lâu, ai ngồi ai câu, ai sầu ai thảm...
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 21-Mar-2006 10:29 am Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Đọc chuyện của bác mà rớt nước mắt thương các bà mẹ, bác ạ. Hơi bị nhiều các ông mãnh con như vậy.  |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
dinhtuhuong Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 26 Oct 2005 Bài viết: 438 Đến từ: HANOI
|
Gửi: 21-Mar-2006 11:57 am Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Con trai trai là vậy sao? vậy mà mình đâu có hết thương nó được?
Sáng 8/3 - chị gửi tin nhắn cho con trai sao không chúc mẹ gì à ? Cậu trả lời tỉnh khô "hôm nay mới mùng 7/3 mà mẹ!", cười chứ biết làm gì nữa??? rồi hôm sau nó cũng quên luôn, nhưng vì đã mùng 9 nên mình chả thấy cần nữa...
Thôi thì làm được gì để nó sướng là mình vui rồi!
Rừng ơi, chữ ký mới của em có nghĩa gì vậy? _________________ Bến Phu Văn Lâu, ai ngồi ai câu, ai sầu ai thảm...
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
dinhtuhuong Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 26 Oct 2005 Bài viết: 438 Đến từ: HANOI
|
Gửi: 21-Mar-2006 12:17 pm Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Hối không kịp(luợm trên mạng)
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế, liền xin với Chúa.
"Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cật lực 8 tiếng mỗi ngày trong khi vợ con thảnh thơi cả ngày. Con xin Người hãy đổi vị trí của chúng con để cô ta thấy con phải vất vả thế nào".
Chúa thương tình, cho anh chồng đau khổ biến thành phụ nữ.
Sáng hôm sau, anh chàng tỉnh dậy, nấu bữa sáng, đánh thức con cái, chuẩn bị quần áo cho chúng đi học, cho chúng ăn cơm, gói đồ ăn trưa, đưa chúng tới trường, trở về nhà ... lấy quần áo bẩn tới cửa hàng giặt là và đi tới ngân hàng để rút tiền trả hóa đơn điện và điện thoại.
Anh tới công ty điện và điện thoại nộp tiền, tới cửa hàng mua hoa quả, trở về nhà và bỏ đống hoa quả trong tủ lạnh. Anh dọn dẹp chỗ vệ sinh cho mèo, tắm cho chó. Lúc này đã là 1h chiều, vì thế anh vội vàng dọn giường, giặt quần áo, hút bụi và lau sàn nhà bếp.
Anh vội vã tới trường đón lũ trẻ và mắng chúng trong khi vẫn phải tỏ ra nhẹ nhàng. Anh đưa bánh và sữa rồi bảo chúng học bài, sau đó, chuẩn bị bàn là và xem vô tuyến một chút trong khi đang là quần áo. Chẳng mấy mà tới 4h30 chiều, anh vội đi gọt khoai tây, và rửa rau chuẩn bị cho kịp bữa tối.
Sau bữa tối, anh lau nhà bếp, chạy máy rửa bát. Lúc 9h tối, anh mệt mỏi và leo lên giường. Tuy nhiên, "chồng" lại đòi hỏi, vì thế anh làm qua quýt, không lời than vãn, trong lòng chỉ mong tới sáng.
Sáng hôm sau, anh quỳ cạnh giường và nói: "Chúa ơi, con khổ quá! Con biết lỗi rồi, xin Chúa cho con trở lại làm đàn ông".
Chúa nói: "Con của ta, ta tin rằng con đã học được nhiều điều và ta rất vui khi đặt mọi thứ trở lại như cũ sau 9 tháng nữa, bởi vì con vừa mới dính bầu tối qua". _________________ Bến Phu Văn Lâu, ai ngồi ai câu, ai sầu ai thảm...
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
nguyenthuhanh82 Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tuổi: 43 Tham gia từ: 25 May 2005 Bài viết: 458 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 30-Mar-2006 10:16 am Tiêu đề: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
1. Con bò và con lợn
- Tại sao lại thế? - 1 ng giàu có kêu lên - Mọi ng đều gọi tôi là keo kiệt trong khi họ thừa biết là sau khi tôi chết, tôi sẽ để lại tất cả cho xã hội ?
-Để tôi kể lại cho ô nghe chuyện về con bò và con lợn. Con lợn hiếm khi được ng ta để ý đến, trong khi ng ta rất quí con bò. Điều này làm lợn khó chịu. Có lần, lợn hỏi bò: “Tại sao mọi ng yêu quí cậu, đối xử tử tế, nghĩ rằng cậu hào phóng chỉ vì hàng ngày cậu cho ng ta sữa? Tớ thì sao? Tớ cho mọi ng hết: thịt làm món ăn, da, tim, gan, …Thế mà ko ai biết ơn tớ! Tại sao vậy?” Con bò trả lời: “Có thể vì tớ cho ng ta trong khi tớ vẫn đang sống”.
2. Điều đặc biệt khi đèn đỏ
2 ng bạn dừng ôtô trước đèn đỏ. Ng lái xe ko nói gì, còn ng bạn quay sang bảo: - Phí bao nhiêu thời gian vì đèn đỏ! Chừng ấy thời gian ng ta có thể viểt cả cuốn sách. Bảo sao ai cũng khó chịu khi phải dừng vì đèn đỏ.
Ng lái xe vẫn ko nói gì. Ng bạn liền đập vào tay: - Có nghe tớ nói gì ko?
- Ko!
- Tại sao hả?
- Vì tớ đang có việc của tớ.
- Cậu đang làm gì? Tớ có thấy cậu đang làm gì đâu?
- Tớ đang chúc may mắn. Tớ đã quen mỗi lần dừng đèn đỏ, tớ nghĩ và chúc 1 ng thân hoặc bạn bè đc may mắn. Thật may vì tớ có thời gian chúc cho nhiều ng, nếu ko có những lúc dừng đèn đỏ, cả ngày bận rộn tớ sẽ chẳng nhớ ra đâu…
3.Thừa nhận khiếm khuyết
Có 2 SV tốt nghiệp đi xin việc. Điểm số của họ cao. Chỉ khác là trong thư giới thiệu của John họ viết thêm: “Đôi khi, John là ng hơi khó gần”. Trong thư của Jack họ khen ngợi. John và Jack nộp đơn xin việc ở nhiều nơi. Ai đc các nhà tuyển dụng chú ý và muốn nhận hơn? Chính là ng “đôi khi hơi khó gần” – John. Các nhà tuyển dụng nói rằng chính sự phê bình trong thư của John làm cho những lời khen nghe đáng tin hơn, chứ 1 ng ko có khiếm khuyết thì nghe khó tin. Sự thừa nhận khiếm khuyết đã giúp John như vậy. Và bạn cũng vậy, thừa nhận khiếm khuyết luôn giúp bạn lấy được lòng tin của mọi ng hơn cả.
4.Trưởng thành
-Vấn đề của chúng ta là con ng ko chịu trưởng thành.
-Khi nào 1 ng được coi là trưởng thành?
-Khi ng đó ko cần phải nói dối về những gì a ta làm nữa! _________________ tui là băng giá - ko ai làm tui tan chảy được đâu |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
kostadilov Bánh blin nóng - Горячий блин

Tham gia từ: 03 Mar 2006 Bài viết: 40 Đến từ: BYK-Gardner,
|
Gửi: 12-Jun-2006 5:57 pm Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Nắng
Anh phone cho nó "Anh đến thăm em nhé". Nó nũng nịu "em xấu lắm". Anh cười dòn qua điện thoại "anh đen lắm". Đón anh tại sân bay, nó nuốt ngược dòng nước mắt khi anh sờ khuôn mặt nó và cười dòn "em xinh lắm". Ngày quen anh, nó vừa đoạt giải á khôi cuộc thi người đẹp. Còn anh thì vừa mua cái kính đen xịn hơn trước khi lên máy bay đi thăm nó _________________ if a man can not drink while he alives what the hell can he drink when dead. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
kostadilov Bánh blin nóng - Горячий блин

Tham gia từ: 03 Mar 2006 Bài viết: 40 Đến từ: BYK-Gardner,
|
Gửi: 12-Jun-2006 6:02 pm Tiêu đề: Re: cà phê chiều thứ 7
|
|
|
Đạp vịt
Nó thuê 1 con vịt và đạp ra giữa hồ. Chính nơi đây 2 năm trước anh đã tỏ tình với nó. Anh nói nếu nó không yêu, anh sẽ nhảy xuống hồ. Và nó đã nhận lời anh. Bây giờ anh bỏ nó. Nó quyết định sẽ nhảy xuống hồ. Chờ mãi vẫn không thấy anh đến. Nó bật cười một mình và chầm chậm đạp vào bờ. _________________ if a man can not drink while he alives what the hell can he drink when dead. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|