| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 05-Feb-2006 5:32 pm Tiêu đề: Re: Nhà thơ nhân dân Raxun Gamzatov
|
|
|
| Trích dẫn: |
tykva viết:
МНЕ В ДОРОГУ ПОРА
Có ai đã dịch sang tiếng Việt bài thơ này của cụ chưa nhỉ?
Có lẽ chưa có ai dịch bài này (hoặc giả đã có dịch nhưng chưa đủ dũng cảm công bố ). Vậy mình thử nhé. Phát đầu tiên giành cho Bí đấy. |
Vâng, em hầu các bác đây:
Đã đến lúc tôi phải lên đường
Em ạ, tôi sửa soạn lên đường
Hành lý không mang theo tiền bạc.
Tôi để lại con gió lành mỗi sáng
Và tiếng chim ríu rít chào bình minh.
Tôi để lại cho em ánh trăng lấp lánh
Hoa rừng khắp thung lũng quê hương
Những bài ca của sóng biển Kaspien
Rộng vòng tay chờ sông Koisa đổ tới.
Cả những ghềnh đá nơi núi non vĩ đại
Còn mang trên mình dấu vết bão dông
Như gò má của mẹ hiền yêu dấu
In những nếp nhăn vì nước mắt đêm trường.
Tôi không mang theo suối mát quê hương
Nơi xa kia tôi không thể giữ gìn.
Ánh mặt trời sưởi ấm đôi vai em
Cùng đồng cỏ cao cao - tôi để lại.
Tôi không mang theo những gì thân thuộc,
Một phần máu thịt của hồn tôi.
Những con đường cheo leo vòng quanh núi,
Và không khí trong lành đẫm hương thơm.
Tôi để lại cho em cả mưa và nắng,
Đàn sếu bay trong xanh thắm bầu trời.
Hành lý của tôi đã nặng lắm rồi
Tôi mang theo tình yêu trong đó. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Phanhoamay Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tham gia từ: 16 Aug 2005 Bài viết: 757 Đến từ: Hà nội
|
Gửi: 05-Feb-2006 9:23 pm Tiêu đề: Re: Nhà thơ nhân dân Raxun Gamzatov
|
|
|
Bản dịch của Tykva rất hay. Tuy nhiên tôi vẫn xin đưa ra một bản dịch khác, bởi tôi theo xu hướng dịch cố bám sát nguyên văn, ngược lại với trường phái dịch phóng khoáng mà phần lớn các nhà thơ, các dịch giả chuyên nghiệp có vẻ ưa chuộng.
Càng cố dịch sát nghĩa, càng cung cấp được nhiều hơn thông tin gốc cho người đọc nhưng lại càng khó gieo vần, lựa điệu cho thật mượt mà.
Do đó, tùy theo nhu cầu cảm thụ của người đọc, người này có thể thích trường phái này, người kia thích trường phái khác. Việc của tôi là đưa ra một phương án để tham khảo.
Đã đến lúc anh phải lên đường
Em thân yêu, anh phải đi rồi
Anh không hề mang theo của cải
những ngọn gió xuân, anh để lại
Và tiếng chim ríu rít ban mai
Anh để lại cho em cả ánh trăng ngời
Cả những bông hoa rừng Tliarotin (x) ấy
Cả bài ca xưa của sóng Kaspien (x)
Cả dòng Koixa (x) vội vàng ra với biển
Và cao nguyên nơi đá ghềnh chen lấn
Đầy vết tích bão dông
Thân thương như vết hằn đói nghèo và nước mắt
Trên má những người mẹ hiền
Anh không mang theo những dòng nước xulacsk (x)
Ở những nơi anh không thể giữ gìn
Ánh mặt trời sưởi ấm vai em
Và đồng cỏ cao ngang vai – anh để lại
Anh không mang theo những gì xa ngái
Mà hồn anh đã gắn chặt rồi
Những con đường cheo leo vòng quanh núi,
Mùi cỏ mới cắt ngọt ngào hương tươi
Anh để lại cho em cả mưa, cả nắng,
Đàn sếu, trời xanh…
Anh đã mang nhiều lắm:
Anh mang tình yêu theo anh!
(x) - các địa danh |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 06-Feb-2006 12:02 am Tiêu đề: Re: Nhà thơ nhân dân Raxun Gamzatov
|
|
|
Chà chà các bác ... giỏi thật! Chẳng còn biết khen thế nào nữa. Thế thì có lẽ việc của em là bon chen thêm một bản dịch vậy
Đã đến lúc tôi đi...
Em yêu ơi đã đến lúc tôi đi
Tôi chẳng đem gì theo em ạ
Tôi để lại gió mùa xuân êm ả
Và tiếng chim tha thiết gọi nắng hồng
Tôi để lại cho em rực rỡ vầng trăng
Hoa trong rừng Tliarotin ta dạo bước
Khúc hát xa xăm Kaxpi sóng nước
Và sông Koisa vội vã gặp biển mừng
Vùng trung du núi kề núi trập trùng
Có vết cơn giông, vết kia mưa gội
Thân thương như vết lệ gò má tối
Của mẹ ta đêm thiếu ngủ triền miên
Tia nước Sulak tôi cũng chẳng thể đem
Nơi xa kia tôi nào giữ được
Những ngọn cỏ cao đến vai em bước
Những tia mặt trời sưởi ấm vai em
Những gì của tôi chẳng thể đem thêm
Những gì gắn với tâm hồn từ bé
Đường núi cong như thắt lưng trai trẻ
Đầy mùi cỏ tươi mới cắt ngọt lành
Tôi để cho em cả mưa cả nắng
Bầy sếu kia, và cả trời xanh
Tôi có đem gì nhiều nhặn đâu em nhỉ:
Chỉ có tình yêu tôi mang mãi theo mình. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
huythuan Bánh blin nóng - Горячий блин

Tuổi: 69 Tham gia từ: 01 Oct 2006 Bài viết: 4 Đến từ: TP.HO CHI MINH
|
Gửi: 01-Oct-2006 11:17 pm Tiêu đề: Tìm kiếm bài thơ cũ
|
|
|
trong cuốn "Đaghextan" của tôi" còn có bài thơ. Không nhớ rõ, chỉ nhớ mấy câu ai biết chỉ giùm nhé:
Có một nhà thơ làm thơ tặng vợ
Ôi em yêu là ánh sáng, sao đêm
Nhưng khi "ánh sáng, sao đêm .. vợ nhà thơ vừa tới.
Nhà thơ liền trợn mắt ...quát lên:
"Ô lại cô, sao cô nhiều chuyện thế"
"Cô đi đi, tôi bận...."
Có thể không đúng lắm, nhưng đại loại như vậy. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 02-Oct-2006 8:43 am Tiêu đề: Re: Nhà thơ nhân dân Raxun Gamzatov
|
|
|
| Trích dẫn: |
Có một nhà thơ làm thơ tặng vợ
Ôi em yêu là ánh sáng, sao đêm
Nhưng khi "ánh sáng, sao đêm .. vợ nhà thơ vừa tới.
Nhà thơ liền trợn mắt ...quát lên:
"Ô lại cô, sao cô nhiều chuyện thế"
"Cô đi đi, tôi bận...." |
Một nhà thơ viết bài thơ tặng vợ:
"Ôi em yêu, là ánh sáng, sao đêm...
Khi xa em anh buồn anh nhớ,
Hạnh phúc nhường nào khi anh bên em"
Và "ánh sáng", "sao đêm" - vợ nhà thơ lúc ấy,
Hé cửa bước vào, đứng cạnh nhà thơ.
Nhà thơ quát: "Ồ, lại cô, gì vậy?
Mời cô ra. Tôi đang bận, tôi nhờ..."
Bài thơ này có chép trong sổ tay của thằng bạn tớ ấy mà. Nói thật là tớ không thích, và cũng không biết nguyên bản của nó thế nào  |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
huythuan Bánh blin nóng - Горячий блин

Tuổi: 69 Tham gia từ: 01 Oct 2006 Bài viết: 4 Đến từ: TP.HO CHI MINH
|
Gửi: 02-Oct-2006 8:53 am Tiêu đề: Cảm ơn Bạn Tykva
|
|
|
Cảm ơn bạn Tykva rất nhiều.
Mình rất thích cái hóm hỉnh và hài hước của bài thơ này.
Đọc cuốn "Đaghextan của tôi " lâu quá rồi ( hơn hai chục năm thì phải), tác phẩm hay thế sao không thấy tái bản nhỉ.
Chỉnh sửa lần cuối bởi huythuan vào lúc 02-Oct-2006 9:13 am, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
hungmgmi Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 20 Jun 2005 Bài viết: 2757 Đến từ: hanoi
|
Gửi: 02-Oct-2006 8:57 am Tiêu đề: Re: Nhà thơ nhân dân Raxun Gamzatov
|
|
|
Nguyên bản bài thơ trên như sau:
Писал поэт стихи жене:
"Ты свет мой, и звезда, и зорька.
Когда ты рядом - сладко мне,
Когда тебя не вижу - горько!"
Но вот жена - звезда и свет -
Явилась, встала у порога.
"Опять ты здесь, - вскричал поэт, -
Дай мне работать, ради бога!" _________________ hungmgmi@nuocnga.net |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 11-Sep-2007 3:36 pm Tiêu đề: Re: Nhà thơ nhân dân Raxun Gamzatov
|
|
|
Tình hình là dạo này mình bon chen cực kỳ luôn ấy. Thấy người ta dịch mình cũng phải dịch... và như thế cũng thêm được một bản dịch của Rasul Gamzatov
Đàn sếu
Rasul Gamzatov
Tôi vẫn thấy dường như bao người lính
Nơi chiến trường ở lại mãi đến nay
Không phải vĩnh viễn nằm vào lòng đất
Mà hóa thành sếu trắng cất cánh bay.
Từ những ngày xa xưa ấy đến nay
Họ vẫn lượn vòng gọi ta tha thiết.
Chẳng biết tại sao mà tôi buồn da diết
Lặng hẳn đi mỗi khi ngước nhìn trời?
Như hôm nay, ngay trước lúc chiều rơi,
Tôi lại thấy sếu trong sương mù lượn
Hàng ngũ chỉnh tề như trong quân đội
Như con người lầm lụi bước trên đồng.
Sếu bay tiếp hành trình dài vô định
Vừa bay vừa tha thiết gọi tên người.
Phải chăng chính vì thế đã bao đời,
Tiếng dân tộc tôi vang như tiếng sếu?
Đàn sếu mệt vẫn bay mãi trên trời –
Trong sương mù lúc hoàng hôn bảng lảng,
Và trong đàn còn chỗ trống nhỏ thôi –
Biết đâu đấy, vẫn chờ tôi cất cánh!
Rồi sẽ đến ngày cùng đàn chim di trú
Trong sương mờ tôi cũng cất cánh bay,
Và tha thiết cất lời bằng tiếng sếu
Gọi những ai còn trên trái đất này.
Расул Гамзатов
ЖУРАВЛИ
Мне кажется порою, что солдаты,
С кровавых не пришедшие полей,
Не в землю эту полегли когда-то,
А превратились в белых журавлей.
Они до сей поры с времен тех дальних
Летят и подают нам голоса.
Не потому ль так часто и печально
Мы замолкаем, глядя в небеса?
Сегодня, предвечернею порою,
Я вижу, как в тумане журавли
Летят своим определенным строем,
Как по полям людьми они брели.
Они летят, свершают путь свой длинный
И выкликают чьи-то имена.
Не потому ли с кличем журавлиным
От века речь аварская сходна?
Летит, летит по небу клин усталый -
Летит в тумане на исходе дня,
И в том строю есть промежуток малый -
Быть может, это место для меня!
Настанет день, и с журавлиной стаей
Я поплыву в такой же сизой мгле,
Из-под небес по-птичьи окликая
Всех вас, кого оставил на земле. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|