| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
NguyenAnh Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 71 Tham gia từ: 07 Aug 2005 Bài viết: 1325 Đến từ: TP Hồ Chí Minh
|
Gửi: 15-Oct-2006 9:20 pm Tiêu đề: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
| Nghe nói Bí không thích bò dưới ruộng nữa, nên tớ phải dựng vội cái giàn này cho Bí leo. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 16-Oct-2006 9:00 am Tiêu đề: Boris Pasternak
|
|
|
Cảm ơn bác Em cho anh Pasternak leo đầu tiên đây
B. Paxternak
ЕДИНСТВЕННЫЕ ДНИ
На протяженье многих зим
Я помню дни солнцеворота,
И каждый был неповторим
И повторялся вновь без счета.
И целая их череда
Составилась мало-помалу -
Тех дней единственных, когда
Нам кажется, что время стало.
Я помню их наперечет:
Зима подходит к середине,
Дороги мокнут, с крыш течет
И солнце греется на льдине.
И любящие, как во сне,
Друг к другу тянутся поспешней,
И на деревьях в вышине
Потеют от тепла скворешни.
И полусонным стрелкам лень
Ворочаться на циферблате,
И дольше века длится день,
И не кончается объятье.
CHUỖI NGÀY DUY NHẤT
Suốt mấy mùa đông dài đằng đẵng
Ta nhớ lắm những ngày nắng soi,
Mỗi ngày đều duy nhất trong đời
Qua rồi đến - vòng quay bất tận.
Ngày lại ngày theo nhau thành chuỗi
Những ngày duy nhất ấy - với ta,
Khi đôi ta hiểu bằng cảm nhận
Thời gian dừng lại chẳng trôi qua.
Ta nhớ như in từng ngày tháng
Khi đất trời lạnh giá giữa đông,
Đường lầy lội, mái nhà nước rỏ,
Và vầng dương ngự trên mảnh băng.
Lửng lơ đâu đó trên vòm cây
Tổ sáo đổ mồ hôi vì nóng.
Và những cặp tình nhân mê muội,
Bên nhau tìm hơi ấm vòng tay.
Để đôi kim đồng hồ ngái ngủ
Đến việc quay trên mặt số cũng lười,
Và một ngày dài hơn thế kỷ,
Và vòng ôm mãi mãi không rời.
ЗИМНЯЯ НОЧЬ
Не поправить дня усильями светилен.
Не поднять теням крещенских покрывал.
На земле зима, и дым огней бессилен
Распрямить дома, полегшие вповал.
Булки фонарей и пышки крыш, и черным
По белу в снегу - косяк особняка:
Это - барский дом, и я в нем гувернером.
Я один, я спать услал ученика.
Никого не ждут. Но - наглухо портьеру.
Тротуар в буграх, крыльцо заметено.
Память, не ершись! Срастись со мной! Уверуй
И уверь меня, что я с тобой - одно.
Снова ты о ней? Но я не тем взволнован.
Кто открыл ей сроки, кто навел на след?
Тот удар - исток всего. До остального,
Милостью ее, теперь мне дела нет.
Тротуар в буграх. Меж снеговых развилин
Вмерзшие бутылки голых, черных льдин.
Булки фонарей, и на трубе, как филин,
Потонувший в перьях нелюдимый дым.
ĐÊM ĐÔNG
Dù soi đèn cũng chẳng cứu được ngày
Hất sao được tấm chăn đêm dày phủ.
Trái đất này đông đang ngự trị,
Nhà vẹo xiêu, làn khói bất lực bay.
Đèn đường giống bánh mì, và mái nhà - bánh rán
Một vệt đen trên tuyết trắng - thềm nhà:
Nhà chủ đấy, nơi tôi làm gia sư dạy học
Trò ngủ rồi, mình tôi thức đợi đêm qua.
Chẳng ai chờ ai. Rèm nặng buông kín mít
Hè phố mấp mô, tuyết phủ kín mái nhà
Ký ức, thôi nào, hãy hoà cùng ta làm một!
Để ta tin, ta là ngươi và ngươi cũng là ta.
Ngươi lại nhắc về nàng? Ta chẳng lo chuyện ấy.
Ai cho hạn thời gian, ai chỉ dấu cho nàng?
Một cú đòn - khơi nguồn tất cả.
Những gì còn lại ư - ta chẳng chút bận lòng.
Hè phố mấp mô. Lổng chổng đầy chai rỗng
Những mảnh băng đen giữa tuyết chất chồng.
Đèn đường như bánh mì, trên mái nhà khói cuộn
Chẳng ưa người, như con cú xù lông.
БЕЗ НАЗВАНИЯ
Недотрога, тихоня в быту,
Ты сейчас вся огонь, вся горенье,
Дай запру я твою красоту
В темном тереме стихотворенья.
Посмотри, как преображена
Огневой кожурой абажура
Конура, край стены, край окна,
Наши тени и наши фигуры.
Ты с ногами сидишь на тахте,
Под себя их поджав по-турецки.
Все равно, на свету, в темноте,
Ты всегда рассуждаешь по-детски.
Замечтавшись, ты нижешь на шнур
Горсть на платье скатившихся бусин.
Слишком грустен твой вид, чересчур
Разговор твой прямой безыскусен.
Пошло слово любовь, ты права.
Я придумаю кличку иную.
Для тебя я весь мир, все слова,
Если хочешь, переименую.
Разве хмурый твой вид передаст
Чувств твоих рудоносную залежь,
Сердца тайно светящийся пласт?
Ну так что же глаза ты печалишь?
KHÔNG ĐỀ
Thường ngày lặng lẽ, hay hờn dỗi,
Em giờ như lửa cháy bừng bừng
Để anh mang nhan sắc em hiếm thấy
Giam vào lâu đài thơ tối tăm.
Em xem này, bóng chập chờn biến đổi
Trong vầng lửa hắt trên chao đèn.
Nhà tồi tàn, đầu tường, rìa cửa sổ
Bóng chúng mình, và dáng anh bên em.
Em ngồi xếp bằng trên ghế đệm
Hai chân thu kiểu Thổ uy nghi
Bất kể dù ngoài sáng hay trong tối
Em thường lý luận kiểu trẻ thơ.
Em xâu chuỗi hạt khi mộng mơ
Từng vốc cườm em để lăn trên váy.
Vẻ mặt em sao buồn, sao quá buồn như vậy
Chuyện em kể cũng thẳng thắn, đơn sơ.
Khi tình yêu bắt đầu, em lúc nào cũng đúng.
Anh sẽ đặt thêm cho em một cái tên.
Nếu em muốn, vì em anh sẽ đổi
Cả thế giới này, mọi từ ngữ thân quen.
Chẳng lẽ vẻ ngoài em ảm đạm,
Xứng với tâm hồn tiềm ẩn bao tình cảm?
Và lớp quặng vàng rọi sáng trái tim?
Vậy vì sao, vì sao mắt em buồn như vậy?
ЗОЛОТАЯ ОСЕНЬ
Осень. Сказочный чертог,
Всем открытый для обзора.
Просеки лесных дорог,
Заглядевшихся в озера.
Как на выставке картин:
Залы, залы, залы, залы
Вязов, ясеней, осин
В позолоте небывалой.
Липы обруч золотой —
Как венец на новобрачной.
Лик березы — под фатой
Подвенечной и прозрачной.
Погребенная земля
Под листвой в канавах, ямах.
В желтых кленах флигеля,
Словно в золоченых рамах.
Где деревья в сентябре
На заре стоят попарно,
И закат на их коре
Оставляет след янтарный.
Где нельзя ступить в овраг,
Чтоб не стало всем известно:
Так бушует, что ни шаг,
Под ногами лист древесный.
Где звучит в конце аллей
Эхо у крутого спуска
И зари вишневый клей
Застывает в виде сгустка.
Осень. Древний уголок
Старых книг, одежд, оружья,
Где сокровищ каталог
Перелистывает стужа.
MÙA THU VÀNG
Mùa thu. Lâu đài cổ tích
Mở rộng cửa mời khách xem.
Hồ thu mặt gương phẳng lặng
Ôm trọn những bóng dáng quen.
Chẳng khác gì nơi triển lãm:
Tranh treo đầy khắp các phòng
Nào du, nào tần bì, liễu
Tất thảy được mạ vàng ròng.
Vòm lá vàng cây phong lữ -
Như vòng hoa của cô dâu
Bạch dương sau màn voan phủ -
Khăn voan ngày cưới trong veo
Mặt đất phủ dày lá đổ
Chẳng còn kênh rạch, hố hang
Chái nhà giữa hàng phong đứng
Như được đóng trong khung vàng.
Cả rừng cây thu tháng chín
Sáng ra còn đứng sóng đôi,
Để chờ hoàng hôn nhuộm vỏ
Sánh vàng hổ phách ngời ngời.
Đừng sa chân vào vực nhé,
Mọi người cùng biết mất thôi:
Sục sôi dưới chân lá đổ
Cả một thảm lá vừa rơi.
Tiếng vang tận cuối con đường
Vọng từ bờ cao trở lại.
Bình minh anh đào sóng sánh
Rót mật từng giọt quánh vàng
Mùa thu. Góc căn nhà cổ
Sách cũ, trang phục, súng trường,
Dường như cái lạnh đầu đông
Khẽ lật thư mục từng trang …
ВОКЗАЛ
Вокзал, несгораемый ящик
Разлук моих, встреч и разлук,
Испытанный друг и указчик,
Начать - не исчислить заслуг.
Бывало, вся жизнь моя - в шарфе,
Лишь подан к посадке состав,
И пышут намордники гарпий,
Парами глаза нам застлав.
Бывало, лишь рядом усядусь -
И крышка. Приник и отник.
Прощай же, пора, моя радость!
Я спрыгну сейчас, проводник.
Бывало, раздвинется запад
В маневрах ненастий и шпал
И примется хлопьями цапать,
Чтоб под буфера не попал.
И глохнет свисток повторенный,
А издали вторит другой,
И поезд метет по перронам
Глухой многогорбой пургой.
И вот уже сумеркам невтерпь,
И вот уж, за дымом вослед,
Срываются поле и ветер,-
О, быть бы и мне в их числе!
NHÀ GA
Nhà ga, két chống cháy khổng lồ
Những chia ly, hội ngộ lại chia ly cay đắng.
Bạn thâm giao và người ra lệnh,
Chẳng thể nào kể hết những công lao.
Từng xảy ra, đời tôi là dịch chuyển,
Là chuyến tàu chờ nhận khách tại ga,
Khói cuồn cuộn tuôn như lông cú vọ
Đôi pha đèn như đôi mắt giương to.
Từng xảy ra, tôi ngồi chưa ấm chỗ -
Đã phải đi. Xích lại để chia xa.
Đến lúc rồi, tạm biệt nhé, niềm vui!
Người soát vé ơi, tôi nhảy xuống ngậm ngùi.
Từng xảy ra, phía trời tây trải rộng
Ngày xấu trời, dãy tà vẹt vô biên.
Đành nhắm mắt bấu víu vào vô vọng,
Chỉ mong sao đừng ngã vào giảm xóc.
Và tiếng còi hơi rít lên từng chập
Đằng xa kia vẳng tiếng trả lời,
Và đoàn tàu bay dọc sân nhận khách
Cơn bão vô tình, nghiệt ngã lướt qua đời.
Đã đến lúc hoàng hôn buông vội vã,
Đã thấy gió và cánh đồng hối hả
Như muốn kịp theo đầu tàu làn khói toả.
Ôi, giá như tôi cùng theo chúng lúc này!
ЗВЕЗДЫ ЛЕТОМ
Рассказали страшное,
Дали точный адрес.
Отпирают, спрашивают,
Движутся, как в театре.
Тишина, ты - лучшее
Из всего, что слышал.
Некоторых мучает,
Что летают мыши.
Июльской ночью слободы -
Чудно белокуры.
Небо в бездне поводов,
Чтоб набедокурить.
Блещут, дышат радостью,
Обдают сияньем,
На каком-то градусе
И меридиане.
Ветер розу пробует
Приподнять по просьбе
Губ, волос и обуви,
Подолов и прозвищ.
Газовые, жаркие,
Осыпают в гравий
Все, что им нашаркали,
Все, что наиграли.
NHỮNG VÌ SAO MÙA HÈ
Kể những chuyện đớn đau
Cho địa chỉ chính xác,
Mở ra, và hỏi nhau
Đi như trong nhà hát.
Những gì tôi từng nghe
Tĩnh lặng êm dịu nhất.
Không hiếm người dằn vặt
Chỉ vì lũ dơi bay.
Làng mạc đêm tháng bảy
Trắng sáng đến diệu kỳ.
Để gây mất trật tự
Bầu trời đầy lý do.
Lấp lánh, vui mừng thở
Khoe ánh sáng rạng ngời
Đâu đó trên bầu trời
Kinh độ không xác định.
Bông hồng xinh nũng nịu,
Xin gió thử nhấc lên
Vạt áo cùng tên gọi,
Giày dép, tóc, môi mềm.
Nóng bỏng và luễnh loãng
Rơi trên đá rải đường.
Tất cả những trò nghịch
Tất cả những sầu vương.
ОСЕННИЙ ЛЕС
Осенний лес заволосател.
В нем тень, и сон, и тишина.
Ни белка, ни сова, ни дятел
Его не будят ото сна.
И солнце, по тропам осенним
В него входя на склоне дня,
Кругом косится с опасеньем,
Не скрыта ли в нем западня.
В нем топи, кочки и осины,
И мхи, и заросли ольхи,
И где-то за лесной трясиной
Поют в селенье петухи.
Петух свой окрик прогорланит,
И вот он вновь надолго смолк,
Как будто он раздумьем занят,
Какой в запевке этой толк.
Но где-то в дальнем закоулке
Прокукарекает сосед.
Как часовой из караулки,
Петух откликнется в ответ.
Он отзовется, словно эхо,
И вот, за петухом петух
Отметят глоткою, как вехой,
Восток и запад, север, юг,
По петушиной перекличке
Расступится к опушке лес
И вновь увидит с непривычки
Поля и даль и синь небес.
RỪNG THU
Rừng thu xù xì cây lá
Bóng râm giấc ngủ bình yên
Gõ kiến, sóc hay chim cú
Không phá được giấc ngủ êm.
Mặt trời theo vết thu lên
Từng bước như đang sợ bẫy
Thận trọng vào rừng thu ấy
Quá trưa rồi mới đến nơi.
Dương bên đầm lầy, gò đống,
Rừng trăn rậm phủ rêu phong,
Thôn nào sau đầm lầy vắng
Nghe có tiếng gà vọng sang.
Tiếng gà gáy vang một chập,
Rồi im lặng mãi thật lâu.
Như thể gà suy tư lắm,
Tiếng gáy có nghĩa gì đâu.
Nhưng kìa vẳng từ xa lại,
Có một chú gà gáy chơi,
Như người lính trong phiên gác
Đã cất lên tiếng trả lời.
Trả lời, nghe như tiếng vọng
Để cả lũ gà trong thôn
Bốn phương nam bắc tây đông,
Tất cả cùng vui hoà giọng.
Và theo tiếng gà vang dậy
Rừng bừng tỉnh giấc mở ra
Để thêm một lần nhìn thấy
Đồng rộng, màu xanh trời xa.
ДУША
Душа моя, печальница
О всех в кругу моем,
Ты стала усыпальницей
Замученных живьем.
Тела их бальзамируя,
Им посвящая стих,
Рыдающею лирою
Оплакивая их,
Ты в наше время шкурное
За совесть и за страх
Стоишь могильной урною,
Покоящей их прах.
Их муки совокупные
Тебя склонили ниц.
Ты пахнешь пылью трупною
Мертвецких и гробниц.
Душа моя, скудельница,
Всё, виденное здесь,
Перемолов, как мельница,
Ты превратила в смесь.
И дальше перемалывай
Всё бывшее со мной,
Как сорок лет без малого,
В погостный перегной.
TÂM HỒN
Hồn ta ơi, chứa bao buồn khổ
Về mọi người sống quanh ta.
Ngươi đã thành nhà mồ câm lạnh
Bao kiếp đớn đau khắp mọi nhà.
Ướp thân xác họ bằng dầu thơm
Ngươi không quên viết tặng họ thơ,
Nức nở ai oán cùng tiếng đàn lia,
Ngươi khóc than tiễn họ xuống mồ.
Trong thời ích kỷ này, hồn ta
Thay mặt lương tâm, thay nỗi sợ
Ngươi án ngữ như cái bình gốm đẹp
Chứa tro tàn từ thể xác đã thiêu.
Mọi khổ đau nhân thế gộp chung
Bẻ gập ngươi xuống quỳ thấp gối.
Hơi thở của ngươi mang mùi bụi,
Tử thi, nhà mồ với những hồn ma.
Hồn ta ơi, như nghĩa trang làm phúc
Chôn mọi điều ta từng trải đời này
Người xoay vần chẳng khác cái cối xay
Để trộn chung tất cả trong hỗn tạp.
Rồi thì ngươi nghiền cho vụn tất
Mọi chuyện khắc ghi trong ký ức ta,
Để suốt gần bốn chục năm qua,
Rữa nát dần trong nấm mồ ngoài bãi. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 16-Oct-2006 11:33 am Tiêu đề: Re: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
| Ơ, sao các bác không sửa tên topic cũ mà lại phải làm cái mới nhỉ? |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
NguyenAnh Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 71 Tham gia từ: 07 Aug 2005 Bài viết: 1325 Đến từ: TP Hồ Chí Minh
|
Gửi: 16-Oct-2006 12:00 pm Tiêu đề: Re: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
| Nina viết: |
| Ơ, sao các bác không sửa tên topic cũ mà lại phải làm cái mới nhỉ? |
Thế Nina không biết là sửa cái cũ khó hơn làm cái mới à? Nó cũng tương tự như việc sửa cái Forums cà tàng ấy mà.
Bí bảo "ruộng nhà em bị cày nát rồi, bác cho em cái giàn mới". Tức là Bí muốn post lại toàn bộ số thơ đã dịch sau khi được sửa chữa; việc này đỡ tốn công hơn chui vào topic cũ để sửa từng bài.
Sự thể là như vậy, xin bá cáo để mọi người được rõ. _________________ Nguyên Anh & blog mới tại vnweblogs.com
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 16-Oct-2006 2:02 pm Tiêu đề: Re: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
| NA viết: |
| Bí muốn post lại toàn bộ số thơ đã dịch sau khi được sửa chữa; việc này đỡ tốn công hơn chui vào topic cũ để sửa từng bài. |
Chính xác, Na ơi. Bác NguyenAnh đúng là khéo đi guốc trong bụng người khác
Giờ đến lượt anh Evtushenko. Anh này em có nhõn một bài
Evgeni Evtushenko
BA PHÚT SỰ THẬT
Có một chàng trai tên là Mansana
Mắt trong veo như suối nguồn buổi sáng,
Hồn nghệ sĩ ồn ào như căn phòng áp mái
Nơi chim câu, ghita với hội họa sống chung.
Mansana thích những bắp ngô non,
Yêu dã cầu, trẻ con, chim chóc và cây cối
Đã không ít lần trái tim anh đập vội
Vì mắt ai vô tình liếc dưới hàng mi.
Dù ngoại hình vẫn giống một thiếu niên
Nhưng tâm hồn Mansana chín chắn,
Với những kẻ đạo đức giả và dối trá,
Anh nghiệt ngã nghiêm túc khác thường.
Mà dối trá ở Cuba thì vô cùng trắng trợn
Khắp các toà nhà công sở tràn lan,
Dối trá ngự trên xe riêng tổng thống,
Và ngả ngốn như chủ nhân đích thực.
Dối trá đầy khắp các trang nhật báo
Và bắt đầu từ sáng tinh sương
Lẫn trong các chương trình ca nhạc
Dối trá thét gào trên loa phóng thanh.
Và thế là chàng trai Mansana
Không vì vinh quang, đơn giản vì sự thật,
Mà anh muốn toàn Cuba được biết,
Cùng với các bạn mình chiếm đài phát thanh!
Vào phòng cách âm tay lăm lăm khẩu súng
Giật mic từ tay nữ ca sĩ thính phòng,
Bằng tiếng nói Cuba, niềm tin và dũng cảm
Anh nói sự thật với nhân dân.
Ba phút! Chỉ có ba phút thôi!
Tiếng súng vang. Sau đó là tĩnh lặng
Viên đạn của Batista đã trở thành dấu chấm
Hết câu. Dù anh còn nói dở dang
Rồi nhạc rock-n-roll lại vang vang...
Còn anh đã trở thành bất khuất
Mang đời mình đổi lấy ba phút cho sự thật
Anh ngã xuống hạnh phúc ngời gương mặt trẻ thơ...
Tôi muốn nói với thanh niên toàn thế giới!
Bất cứ đất nước nào dối trá vẫn hoành hành,
Khi báo chí nói dối không mệt mỏi –
Hãy nhớ gương Mansana, các bạn ơi!
Sống như anh - đừng mải miết chơi bời
Đối mặt với cái chết, quên tiện nghi êm ấm,
Nói sự thật, dù chỉ trong ba phút!
Chỉ ba phút thôi!
Rồi bị giết cũng cam lòng!
1962
ТРИ МИНУТЫ ПРАВДЫ
Посвящается памяти кубинского
национального героя Хосе Антонио
Эчеварилья. Подпольная кличка его
была "Мансана", что по-испански
означает "яблоко".
Жил паренек по имени Мансана
с глазами родниковой чистоты,
с душой такой же шумной, как мансарда,
где голуби, гитары и холсты.
Любил он кукурузные початки,
любил бейсбол, детей, деревья, птиц
и в бешеном качании пачанги
нечаянность двух чуд из-под ресниц!
Но в пареньке по имени Мансана,
который на мальчишку был похож,
суровость отчужденная мерцала,
когда он видел ханжество и ложь.
А ложь была на Кубе разодета.
Она по всем паркетам разлилась.
Она в автомобиле президента
сидела, по-хозяйски развалясь.
Она во всех газетах чушь порола
и, начиная яростно с утра,
порой, перемежаясь с рок-н-роллом,
по радио орала — в рупора.
И паренек по имени Мансана
не ради славы — просто ради всех,
чтоб Куба правду все-таки узнала,
решил с друзьям взять радиоцентр!
И вот, туда ворвавшись с револьвером,
у шансонетки вырвав микрофон,
как голос Кубы, мужество и вера,
стал говорить народу правду он.
Лишь три минуты! Три минуты только!
И — выстрел. И — не слышно ничего.
Батистовская пуля стала точкой
в той речи незаконченной его.
И снова рок-н-ролл завыл исправно…
А он, теперь уже непобедим,
отдавший жизнь за три минуты правды,
лежал с лицом счастливо-молодым…
Я обращаюсь к молодежи мира!
Когда страной какой-то правит ложь,
когда газеты врут неутомимо, —
ты помни про Мансану, молодежь.
Так надо жить — не развлекаться праздно!
Идти на смерть, забыв покой, уют,
но говорить — хоть три минуты — правду!
Хоть три минуты!
Пусть потом убьют!
1962 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 16-Oct-2006 2:10 pm Tiêu đề: Ivan Bunin
|
|
|
Иван Бунин
*****
Уж подсыхает хмель на тыне
За хуторами, на бахчах,
В нежарких солнечных лучах
Краснеют бронзовые дыни.
Уж хлеб свезен, и вдалеке,
Над старою степною хатой,
Сверкает золотой заплатой
Крыло на сером ветряке
Bờ rào nhành hoa bia dần héo
Sau làng trên những thửa ruộng dưa
Phơi mình trong nắng nhạt chiều tà
Lốc nhốc dưa vỏ màu đồng ửng đỏ.
Lúa mì gặt rồi, và phía xa kia
Nhà cũ lẻ loi trên đồng vắng
Mảnh vá ánh vàng trên nền xám
Vui vui cánh quạt cối xay quay.
Иван Бунин
*****
Не видно птиц. Покорно чахнет
Лес, опустевший и больной.
Грибы сошли, но крепко пахнет
В оврагах сыростью грибной.
Глушь стала ниже и светлее,
В кустах сваялася трава,
И, под дождем осенним тлея,
Чернеет темная листва.
А в поле ветер. День холодный
Угрюм и свеж - и целый день
Скитаюсь я в степи свободной,
Вдали от сел и деревень.
И, убаюкан шагом конным,
С отрадной грустью внемлю я,
Как ветер звоном однотонным
Гудит-поет в стволы ружья.
Vắng bóng chim. Rừng đành chấp nhận
Ngày lại ngày trống vắng, yếu đi.
Hết nấm rồi, nhưng mùi nấm vẫn
Phảng phất nơi khe thấp ẩm xì
Rừng sâu sáng hơn, càng thẳm sâu
Cỏ lụi rạp dần trong bụi rậm.
Và úa tàn theo những giọt ngâu
Lá vàng ngày một ngả sẫm màu.
Trên đồng gió thổi. Ngày se lạnh.
Âm u dễ chịu - tôi lang thang
Suốt ngày nơi thảo nguyên bất tận
Tự do xa cách mọi xóm làng.
Và mơ màng lắc theo bước ngựa,
Trong niềm vui có lẫn nỗi sầu,
Tôi lặng nghe bài ca đơn điệu
Trong nòng súng săn tiếng gió reo..
1889
Ivan Bunin
******
В полях сухие стебли кукурузы,
Следы колес и блеклая ботва.
В холодном море — бледные медузы
И красная подводная трава.
Поля и осень. Море и нагие
Обрывы скал. Вот ночь, и мы идем
На темный берег. В море — летаргия
Во всем великом таинстве своем.
«Ты видишь воду?» — «Вижу только ртутный
Туманный блеск...» Ни неба, ни земли.
Лишь звездный блеск висит под нами — в мутной
Бездонно-фосфорической пыли.
Đồng ruộng ngổn ngang thân ngô khô xác
Vết bánh xe cùng với lá thân thừa.
Biển lạnh lẽo lềnh bềnh trôi sứa bạc
Ẻo lả múa mềm cỏ biển đỏ hoe.
Thu trên đồng. Bờ biển cao dựng đứng
Anh cùng em dạo bước dưới trời đêm.
Biển mơ màng quyến rũ vô bờ bến
Ngủ êm đềm bên bờ biển tối đen.
“Em thấy nước không?” – “Chỉ thấy ánh lên
Màn sương thuỷ ngân...” Giữa trời và đất.
Bụi phát quang mờ ảo giải sông Ngân
Và dưới chân ta một ánh sao duy nhất.
Ivan Bunin
ЛИСТОПАД
Лес, точно терем расписной,
Лиловый, золотой, багряный,
Веселой, пестрою стеной
Стоит над светлою поляной.
Березы желтою резьбой
Блестят в лазури голубой,
Как вышки, елочки темнеют,
А между кленами синеют
То там, то здесь в листве сквозной
Просветы в небо, что оконца.
Лес пахнет дубом и сосной,
За лето высох он от солнца,
И Осень тихою вдовой
Вступает в пестрый терем свой.
Сегодня на пустой поляне,
Среди широкого двора,
Воздушной паутины ткани
Блестят, как сеть из серебра.
Сегодня целый день играет
В дворе последний мотылек
И, точно белый лепесток,
На паутине замирает,
Пригретый солнечным теплом;
Сегодня так светло кругом,
Такое мертвое молчанье
В лесу и в синей вышине,
Что можно в этой тишине
Расслышать листика шуршанье.
Лес, точно терем расписной,
Лиловый, золотой, багряный,
Стоит над солнечной поляной,
Завороженный тишиной;
Заквохчет дрозд, перелетая
Среди подседа, где густая
Листва янтарный отблеск льет;
Играя, в небе промелькнет
Скворцов рассыпанная стая -
И снова все кругом замрет.
Последние мгновенья счастья!
Уж знает Осень, что такой
Глубокий и немой покой -
Предвестник долгого ненастья.
Глубоко, странно лес молчал
И на заре, когда с заката
Пурпурный блеск огня и злата
Пожаром терем освещал.
Потом угрюмо в нем стемнело.
Луна восходит, а в лесу
Ложатся тени на росу...
Вот стало холодно и бело
Среди полян, среди сквозной
Осенней чащи помертвелой,
И жутко Осени одной
В пустынной тишине ночной.
Теперь уж тишина другая:
Прислушайся - она растет,
А с нею, бледностью пугая,
И месяц медленно встает.
Все тени сделал он короче,
Прозрачный дым навел на лес
И вот уж смотрит прямо в очи
С туманной высоты небес.
0, мертвый сон осенней ночи!
0, жуткий час ночных чудес!
В сребристом и сыром тумане
Светло и пусто на поляне;
Лес, белым светом залитой,
Своей застывшей красотой
Как будто смерть себе пророчит;
Сова и та молчит: сидит
Да тупо из ветвей глядит,
Порою дико захохочет,
Сорвется с шумом с высоты,
Взмахнувши мягкими крылами,
И снова сядет на кусты
И смотрит круглыми глазами,
Водя ушастой головой
По сторонам, как в изумленье;
А лес стоит в оцепененье,
Наполнен бледной, легкой мглой
И листьев сыростью гнилой...
Не жди: наутро не проглянет
На небе солнце. Дождь и мгла
Холодным дымом лес туманят,-
Недаром эта ночь прошла!
Но Осень затаит глубоко
Все, что она пережила
В немую ночь, и одиноко
Запрется в тереме своем:
Пусть бор бушует под дождем,
Пусть мрачны и ненастны ночи
И на поляне волчьи очи
Зеленым светятся огнем!
Лес, точно терем без призора,
Весь потемнел и полинял,
Сентябрь, кружась по чащам бора,
С него местами крышу снял
И вход сырой листвой усыпал;
А там зазимок ночью выпал
И таять стал, все умертвив...
Трубят рога в полях далеких,
Звенит их медный перелив,
Как грустный вопль, среди широких
Ненастных и туманных нив.
Сквозь шум деревьев, за долиной,
Теряясь в глубине лесов,
Угрюмо воет рог туриный,
Скликая на добычу псов,
И звучный гам их голосов
Разносит бури шум пустынный.
Льет дождь, холодный, точно лед,
Кружатся листья по полянам,
И гуси длинным караваном
Над лесом держат перелет.
Но дни идут. И вот уж дымы
Встают столбами на заре,
Леса багряны, недвижимы,
Земля в морозном серебре,
И в горностаевом шугае,
Умывши бледное лицо,
Последний день в лесу встречая,
Выходит Осень на крыльцо.
Двор пуст и холоден. В ворота,
Среди двух высохших осин,
Видна ей синева долин
И ширь пустынного болота,
Дорога на далекий юг:
Туда от зимних бурь и вьюг,
От зимней стужи и метели
Давно уж птицы улетели;
Туда и Осень поутру
Свой одинокий путь направит
И навсегда в пустом бору
Раскрытый терем свой оставит.
Прости же, лес! Прости, прощай,
День будет ласковый, хороший,
И скоро мягкою порошей
Засеребрится мертвый край.
Как будут странны в этот белый,
Пустынный и холодный день
И бор, и терем опустелый,
И крыши тихих деревень,
И небеса, и без границы
В них уходящие поля!
Как будут рады соболя,
И горностаи, и куницы,
Резвясь и греясь на бегу
В сугробах мягких на лугу!
А там, как буйный пляс шамана,
Ворвутся в голую тайгу
Ветры из тундры, с океана,
Гудя в крутящемся снегу
И завывая в поле зверем.
Они разрушат старый терем,
Оставят колья и потом
На этом остове пустом
Повесят инеи сквозные,
И будут в небе голубом
Сиять чертоги ледяные
И хрусталем и серебром.
А в ночь, меж белых их разводов,
Взойдут огни небесных сводов,
Заблещет звездный щит Стожар -
В тот час, когда среди молчанья
Морозный светится пожар,
Расцвет полярного сиянья.
Mùa lá rụng
Rừng đẹp như lâu đài lộng lẫy
Đỏ nâu, tím sẫm lẫn vàng ròng.
Sặc sỡ nhiều màu và vui mắt
Nối bật trên nền sáng cánh đồng
Bạch dương hình chạm màu cam nhạt
Toả sáng trên men trời xanh trong.
Thông non ngả thẫm như hình tháp.
Đó đây vương giữa những cành phong
Như những mảnh gương nằm rải rác,
Muôn mảnh trời xanh cây soi chung.
Rừng toả mùi sồi và mùi tùng
Suốt hè qua đã khô vì nắng.
Mùa Thu - goá phụ nào thầm lặng
Trở gót sen quay lại lầu hồng.
Hôm nay quang đãng ngoài bãi trống
Phất phơ giăng mạng nhện ngang trời
Giữa khoảng sân rộng long lanh phơi
Tấm lưới dệt từ muôn sợi bạc.
Suốt hôm nay một mình múa lượn
Bướm nhỏ cuối cùng của mùa hè
Lỡ vướng vào tấm lưới bạc kia
Lặng nằm như cánh hoa vương nắng.
Hôm nay là một ngày tươi sáng
Vạn vật ấm lên dưới mặt trời
Rừng và cả màu xanh cao vời
Trong thinh không hoàn toàn tĩnh lặng.
Đến mức ta nghe trong trống vắng
Thấy tiếng run lá nhỏ trên cây.
Rừng đẹp như lâu đài lộng lẫy
Đỏ nâu, tím sẫm lẫn vàng ròng
Nổi bật trên nền sáng cánh đồng
Tĩnh lặng đến mê say quyến rũ.
Hót ríu ran con sáo chuyền cành
Trên vòm lá vẫn còn dày đặc
Hắt lên ánh vàng màu hổ phách
Đàn sẻ bay vui đùa xao xác
Vụt qua trên nền trời rồi khuất,
Xung quanh lại tĩnh lặng như tờ
Chỉ Mùa Thu biết, Mùa Thu tỏ
Phút bình yên trước lúc xấu trời,
Tĩnh lặng êm đềm chờ đông tới
Những giây hạnh phúc cuối cùng thôi.
Rừng im phắc lạ lùng sâu thẳm,
Như chờ bình minh lên soi sáng
Bằng hoàng hôn sót lại ráng vàng,
Lâu đài thu tráng lệ, huy hoàng.
Rồi khi sẩm tối buồn ảm đạm,
Trăng lên chiếu sáng những lùm cây
Sương rơi trên những bóng đổ dài...
Không gian lành lạnh và sáng trắng.
Trên bãi rộng và trong rừng vắng
Quạnh hưu tàn héo lúc giao thời.
Và trong yên tĩnh đêm trống trải
Một mình Thu cũng thấy đơn côi.
Cái tĩnh lặng giờ đây đã khác
Sao càng lắng nghe càng im phắc
Vầng trăng non nhợt nhạt kia rồi
Khoan thai trăng dậy trên nền trời
Bóng đổ ngắn hơn trong ánh bạc.
Rừng mờ khuất sau làn khói mỏng
Và ánh trăng khuya giờ chiếu thẳng
Từ cao vời sau màn sương trắng
Ôi, đêm Thu say ngủ giấc nồng.
Thời khắc đẹp kỳ ảo mông lung.
Màn sương bạc đọng đầy hơi ẩm
Đồng cỏ sáng lên trong trống vắng
Rừng ngập tràn muôn ánh trăng ngời
Vẻ đẹp đọng trong ánh sáng trời
Báo giờ chết của chính mình sắp điểm.
Lặng lẽ con cú trên cành vắng
Ngây ngô nó ngắm ánh trăng suông
Bất chợt buông đôi tiếng rúc buồn
Và lao vút từ cành cao xuống.
Tiếng nó đập cánh nghe mềm lướt
Chọn chỗ đậu im trên cành cây.
Quay đầu với hai túm lông dày
Mắt to tròn ngó nghiêng bốn phía.
Rừng vẫn đó thôi, sao vẫn lạ.
Lặng im tưởng chừng như hóa đá
Ngập trong màn sương bạc nhạt nhoà
Trong ẩm ướt toả mùi lá mục...
Sáng ra mặt trời không ló dạng
Màn mưa và bóng tối vẫn dày,
Rừng mờ khuất sau màn khói lạnh,
Sau một đêm Thu đã đến đây!
Nhưng Thu còn ẩn mình giấu kín
Những gì đã từng trải đêm qua
Tĩnh lặng nơi đây, và cô độc
Khóa mình trong muôn nẻo rừng già.
Cứ để dưới mưa rừng thông hát
Trải mưa đêm ảm đạm đen dày
Đồng trống sói đàn về tụ họp
Mắt lét xanh loé như lửa cháy!
Rừng khác nào lâu đài bỏ vắng
Thẫm tối hết rồi muôn sắc phai,
Tháng chín xoay vòng trong rừng thẳm
Phá tung từng đám lá cây dày,
Rắc lá ẩm đầy muôn lối cũ,
Đêm chết cóng dưới làn băng vỡ
Uể oải tan trong ánh bình minh...
Đồng xa tiếng tù và văng vẳng
Giọng kim rền trong gió vang ngân
Như tiếng thở than trong sương sớm
Phủ trắng lâu nay những cánh đồng
Sau rừng thưa giữa tiếng cây rung
Lạc mất trong tiếng rừng xao xác
Tiếng còi mờ đục và ảm đạm
Giục chó săn theo vết con mồi.
Và tiếng chó sủa vang ồn ã
Như bão dậy ồn rừng vắng người.
Mưa xối xả, lạnh như băng giá
Đồng trống lá xoay vòng rơi rơi.
Ngỗng di cư nối nhau vội vã
Vẽ một vệt dài trên nền trời.
Ngày qua ngày, đến khi màn khói
Dựng như thành mỗi buổi bình minh.
Rừng sẫm đỏ đứng yên bất động,
Lấp lánh bạc ròng đất đóng băng.
Toàn thân trùm kín trong áo lông.
Rửa vội gương mặt buồn nhợt nhạt
Tiễn ngày cuối ngự trị trong rừng.
Rụt rè Thu bước ra thềm vắng.
Sân trống lạnh, giữa hai cánh cổng
Giữa hàng cây trút lá lâu rồi
Màu xanh trước mùa Thu bát ngát
Con đường lầy rộng dưới chân người.
Con đường đến phương nam xa thẳm
Nơi lũ chim tránh rét trú đông
Tránh mưa sa, gió táp bão bùng
Tránh bao lốc tuyết và băng giá.
Là nơi Thu sáng nay hối hả
Bắt đầu chuyến đi dài cô đơn
Bỏ lại nơi đây rừng bạt ngàn
Và lâu đài của mình rộng mở
Tạm biệt, rừng ơi! Xin lỗi nhé
Ngày mới sẽ dịu dàng sáng tươi
Sắp rồi miền chết sẽ rạng ngời,
Lấp lánh ngủ dưới làn tuyết bạc.
Ngày lạnh và như xưa trống vắng
Sẽ lạ kỳ thay trong ánh sáng
Lâu đài vô chủ với rừng thông
Những mái tranh lặng lẽ xóm làng
Trời xanh thẳm, rộng như vô hạn
Những cánh đồng chạy xa tít tắp.
Trên đồng giữa muôn đống tuyết mềm
Thú nhỏ không ngủ đông nhảy nhót,
Nào những chồn bạc, chồn nâu, sóc,
Vui đùa sưởi ấm với nắng mai.
Rồi cuồng phong đại dương thổi lại
Rừng trụi trơ trước những bão giông
Saman trong vũ điệu ngang tàng
Như con thú hoang trên đồng trống
Hú âm u trong tuyết xoáy vòng.
Lâu đài xưa than ôi, còn lại
Trụi trơ một bộ khung rỗng không,
Để sương giá băng qua đêm đọng
Mong manh những hình chạm suốt trong.
Rạng rỡ trên nền trời xanh thẳm
Lấp lánh những lâu đài tuyết băng
Pha lê, xen lẫn với bạc ròng.
Và trong đêm chơi vơi phản chiếu
Rực sáng như lửa trên vòm trời
Chòm sao xa lấp lánh ngời ngời,
Đúng thời khắc lặng không tiếng động
Bắc cực quang rực lên như cháy
Nở bừng trên nền xanh trời đông. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
FORYTCHIA Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tham gia từ: 12 Dec 2005 Bài viết: 939 Đến từ: Hochiminh city.
|
Gửi: 16-Oct-2006 2:20 pm Tiêu đề: Re: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
Đang định xem đã có bài Mùa lá rụng chưa thì ngay lập tức đã thấy nó leo tót lên giàn đây rồi. Cảm ơn Bí về Mùa lá rụng và Mùa thu vàng nhé. Bí ơi ...! Bí !!! _________________ Forytchia của mùa xuân. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 18-Oct-2006 4:31 pm Tiêu đề: Puskin - may quá bác này còn ít
|
|
|
Alexandr Pushkin
ТЫ И ВЫ
Пустое вы сердечным ты
Она, обмолвясь, заменила
И все счастливые мечты
В душе влюбленной возбудила.
Пред ней задумчиво стою,
Свести очей с нее нет силы;
И говорю ей: как вы милы!
И мыслю: как тебя люблю!
Ông và anh
Nàng lỡ miệng đổi tiếng "ông" xa cách
Bằng tiếng gọi "anh" đằm thắm ngọt ngào
Và cứ thế vô tình nàng đánh thức
Trong trái tim này bao giấc mơ yêu.
Đứng trước nàng tôi trầm ngâm im lặng
Lấy sức đâu rời ánh mắt khỏi nàng
Ngoài đầu môi: Thưa tiểu thư kính mến!
Mà trong lòng tôi thầm gọi: Em yêu...
К ЧAAДАЕВУ.
Любви, надежды, тихой славы
Недолго нежил нас обман,
Исчезли юные забавы,
Как сон, как утренний туман;
Но в нас горит еще желанье,
Под гнетом власти роковой
Нетерпеливою душой
Отчизны внемлем призыванье.
Мы ждем с томленьем упованья
Минуты вольности святой,
Как ждет любовник молодой
Минуты верного свиданья.
Пока свободою горим,
Пока сердца для чести живы,
Мой друг, отчизне посвятим
Души прекрасные порывы!
Товарищ, верь: взойдет она,
Звезда пленительного счастья,
Россия вспрянет ото сна,
И на обломках самовластья
Напишут наши имена!
Gửi Saadaev
Cả tình yêu, cả hy vọng lẫn vinh quang
Chẳng thể nào lừa dối ta lâu hơn nữa,
Những trò vui thiếu thời vụt biến
Như giấc mơ, như buổi sáng mờ sương;
Chỉ còn cháy trong chúng ta khát vọng,
Đứng lên theo tiếng Tổ quốc gọi thiết tha
Đáp lại tiếng lòng nao nức giục giã ta
Rũ ách chính quyền sắp tới ngày tận số
Ta mòn mỏi chờ mong và hy vọng
Phút giây thiêng mang đến tự do,
Như tình lang không trễ hẹn bao giờ
Chờ thời khắc hẹn hò sắp điểm.
Khi khát vọng tự do còn cháy bỏng
Vì danh dự khi trái tim còn sống
Bạn tôi ơi, hãy giành cho Tổ quốc
Hồn mình mọi con sóng nhiệt tình dâng!
Bạn của tôi ơi, hãy luôn tin tưởng,
Sao hạnh phúc rạng ngời sẽ mọc
Cả nước Nga bừng tỉnh khỏi cơn mơ,
Trên đống vụn của chính quyền chuyên chế
Tên chúng ta sẽ mãi mãi còn ghi!
Не пой, красавица, при мне
Ты песен Грузии печальной:
Напоминают мне оне
Другую жизнь и берег дальный.
Увы! напоминают мне
Твои жестокие напевы
И степь, и ночь — и при луне
Черты далекой, бедной девы.
Я призрак милый, роковой,
Тебя увидев, забываю;
Но ты поешь — и предо мной
Его я вновь воображаю.
Не пой, красавица, при мне
Ты песен Грузии печальной:
Напоминают мне оне
Другую жизнь и берег дальный.
Đừng hát nhé, người đẹp ơi, khi có tôi
Những bài ca Gruzia buồn bã,
Lời em hát khiến tôi nhớ quá
Quãng đời đã qua nơi bến bờ xa.
Lời em ca sao trở nên nghiệt ngã
Khi bắt tôi nhớ đến một thời
Trên thảo nguyên với những đêm trăng sáng,
Và nhạt nhòa mờ xa bóng một người.
Gặp em tôi tưởng như quên được,
Hình bóng thân yêu, số phận một thời,
Nhưng em hát và trước tôi lại hiện
Hình bóng xưa, làm sao quên, em ơi.
Đừng hát nhé, người đẹp ơi, khi có tôi
Những bài ca Gruzia buồn bã,
Lời em hát khiến tôi nhớ quá
Quãng đời đã qua nơi bến bờ xa.
9/9/2006
Tykva dịch |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 20-Oct-2006 4:39 pm Tiêu đề: Anna Akhmatova - mất trọn một tuần...
|
|
|
8 НОЯБРЯ 1913 ГОДА
Солнце комнату наполнило
Пылью желтой и сквозной.
Я проснулась и припомнила:
Милый, нынче праздник твой.
Оттого и оснеженная
Даль за окнами тепла,
Оттого и я, бессонная,
Как причастница спала.
1913
8 tháng 11 năm 1913
Mặt trời rót nắng vàng trong suốt
Căn phòng đầy ánh sáng lung linh.
Em tỉnh dậy để rồi chợt nhớ:
Hôm nay ngày lễ của anh.
Phải chăng vì thế mà vạn dặm
Ấm áp tuyết phủ ngoài song.
Vì thế vốn thường xuyên mất ngủ
Đêm qua em được ngon giấc lành.
****
Bản dịch thứ 2
Trời rực rỡ nắng vàng
Căn phòng đầy ánh sáng
Em dậy và chợt nhớ:
Hôm nay - lễ của chàng
Thế nên ngoài song cửa
Tuyết phủ ấm dặm ngàn
Vốn thường xuyên thao thức
Đêm qua em ngủ ngon
* * *
Двадцать первое. Ночь. Понедельник.
Очертанья столицы во мгле.
Сочинил же какой-то бездельник,
Что бывает любовь на земле.
И от лености или со скуки
Все поверили, так и живут:
Ждут свиданий, боятся разлуки
И любовные песни поют.
Но иным открывается тайна,
И почиет на них тишина...
Я на это наткнулась случайно
И с тех пор все как будто больна.
1917
Đêm. Thứ hai. Ngày hai mươi mốt.
Bóng tối đầy trên khắp kinh thành.
Ai vô công rồi nghề nên bịa đặt:
Thế gian tồn tại một mối tình.
Phần vì biếng lười phần vì buồn bã
Thế nhân tin, và cứ thế sống qua:
Chờ từng cuộc hẹn, sợ lìa xa
Và hát mãi những tình ca xưa cũ.
Chỉ với số ít thôi, bí mật hé lộ ra,
Và lặng câm bao trùm lên họ...
Vì tình cờ tôi hiểu ra điều đó
Từ bấy đến nay tôi như ốm giả vờ
* * *
Не хулил меня, не славил,
Как друзья и как враги.
Только душу мне оставил
И сказал: побереги.
И одно меня тревожит:
Если он теперь умрет,
Ведь ко мне Архангел Божий
За душой его придет.
Как тогда ее я спрячу,
Как от Бога утаю?
Та, что так поет и плачет,
Быть должна в Его раю.
1915
Chẳng như bạn bè, anh không khen
Không giống kẻ thù, anh không nói xấu,
Anh để lại cho tôi linh hồn
Và bảo tôi: Giúp anh, em cất giấu.
Và thế là tôi quanh quẩn lo âu:
Nhỡ đột nhiên đến một ngày anh chết.
Thiên thần sẽ đến tìm tôi để nhận
Linh hồn anh về với Chúa trời.
Tôi sẽ giấu hồn anh thế nào đây?
Vì Chúa biết mọi điều tường tận.
Linh hồn từng hát ca và than khóc
Phải về bên người nơi cao xanh.
******
Был он ревнивым, тревожным и нежным,
Как божье солнце, меня любил,
А чтобы она не запела о прежнем,
Он белую птицу мою убил.
Промолвил, войдя на закате в светлицу:
«Люби меня, смейся, пиши стихи!»
И я закопала веселую птицу
За круглым колодцем у старой ольхи.
Ему обещала, что плакать не буду,
Но каменным сделалось сердце мое,
И кажется мне, что всегда и повсюду
Услышу я сладостный голос ее.
***
Chàng từng ghen tuông, lo lắng, dịu dàng,
Từng say đắm yêu tôi như rực rỡ nắng vàng.
Để chim nhỏ thôi đừng hát về quá khứ
Chàng nỡ giết rồi, con chim trắng của tôi.
Vừa sập tối chàng vào phòng, van vỉ:
«Yêu anh nhé, hãy cười, và xin cứ làm thơ!»
Tôi một mình chôn con chim nhỏ bé
Bên giếng hoang lạnh lẽo một nấm mồ.
Hứa với chàng rồi nên tôi không than khóc
Nhưng trái tim như hóa đá thẫn thờ,
Tôi như vẫn nghe trong không gian lạnh vắng
Tiếng chim ca ngọt ngào những ngày qua.
ОН ЛЮБИЛ...
Он любил три вещи на свете:
За вечерней пенье, белых павлинов
И стертые карты Америки.
Не любил, когда плачут дети,
Не любил чая с малиной
И женской истерики
...А я была его женой.
Сhàng từng thích
Chàng thích oái oăm ba thứ
Thích công trắng, thích bản đồ nhàu nhĩ
Và đàn hát đến khuya...
Chẳng thích nghe tiếng con quấy khóc
Tiếng vợ mè nheo
Và nước chè với mứt ướt nhạt phèo
... Mà tôi từng là vợ của người như thế.
РАЗЛУКА
Вечерний и наклонный
Передо мною путь.
Вчера еще, влюбленный,
Молил: "Не позабудь".
А нынче только ветры
Да крики пастухов,
Взволнованные кедры
У чистых родников.
1914
CHIA LY
Con dốc trước mặt tôi
Bóng chiều vàng sẫm lại
Mới ngày hôm qua thôi,
“Đừng quên” – anh còn nài.
Hôm nay chỉ còn gió
Với tiếng mục đồng ca
Rừng tùng xào xạc lá
Bên suối nguồn xa xa.
Сжала руки...
Сжала руки под темной вуалью...
"Отчего ты сегодня бледна?"
- Оттого, что я терпкой печалью
Напоила его допьяна.
Как забуду? Он вышел, шатаясь,
Искривился мучительно рот...
Я сбежала, перил не касаясь,
Я бежала за ним до ворот.
Задыхаясь, я крикнула: "Шутка
Все, что было. Уйдешь, я умру".
Улыбнулся спокойно и жутко
И сказал мне: "Не стой на ветру".
1911
Em giấu đôi tay dưới làn voan phủ...
"Sao hôm nay em nhợt nhạt thế em?"
- Bởi em chót đem muộn phiền cay đắng
Rót cho anh uống say mèm.
Sao quên nổi? Anh bước ra, lảo đảo
Đớn đau làm biến dạng đôi môi...
Em vội theo anh không chạm vào tay vịn.
Kịp đến bên anh khi đã tới cổng rồi.
Nghẹt thở, em kêu: "Em đùa đấy.
Mọi chuyện qua rồi. Anh đi, em chết mất thôi".
Anh mỉm cười, bình thản và cay nghiệt
Rồi bảo em: "Tránh chỗ gió em ơi"
1911
Песня последней встречи
Так беспомощно грудь холодела,
Но шаги мои были легки.
Я на правую руку надела
Перчатку с левой руки.
Показалось, что много ступеней,
А я знала - их только три!
Между кленов шепот осенний
Попросил: "Со мной умри!
Я обманут своей унылой,
Переменчивой, злой судьбой".
Я ответила: "Милый, милый!
И я тоже. Умру с тобой..."
Это песня последней встречи.
Я взглянула на темный дом.
Только в спальне горели свечи
Равнодушно-желтым огнем.
Hát cho lần gặp cuối
Lồng ngực lạnh đi bất lực
Tôi dứt bước đi vẫn nhẹ nhàng.
Mang nhầm găng phải sang tay trái
Tôi rời cánh cửa nhà chàng.
Số bậc tưởng chừng nhiều lắm
Dù tôi vẫn biết chỉ có ba!
Mùa thu giữa rừng phong xào xạc:
“Nào, hãy ra đi, chết cùng ta
Số phận đỏng đảnh và cay nghiệt
Ta hiểu ra, ta đã bị lừa”.
Tôi đáp: “Còn ta, ta cũng vậy
Đợi ta cùng chết với mùa thu...”
Đấy là bài ca cho lần gặp cuối
Trong bóng tối tôi ngoái lại ngôi nhà.
Nến còn cháy vàng trong phòng ngủ
Hắt sáng lên khung cửa thờ ơ.
(1911)
********
Помолись о нищей, о потерянной,
О моей живой душе,
Ты, всегда в своих путях уверенный,
Свет узревший в шалаше.
И тебе, печально-благодарная,
Я за это расскажу потом,
Как меня томила ночь угарная,
Как дышало утро льдом.
В этой жизни я немного видела,
Только пела и ждала.
Знаю: брата я не ненавидела
И сестры не предала.
Отчего же Бог меня наказывал
Каждый день и каждый час?
Или это ангел мне указывал
Свет, невидимый для нас?
Hãy nguyện cầu cho hồn tôi đang sống
Trong cô đơn, lạc lõng, xác xơ.
Anh, bao giờ cũng tin đường mình chọn đúng
Ánh sáng soi trong mái ấm tự bao giờ.
Và tôi ơn anh trong buồn thảm
Sẽ kể cho anh khi chuyện đã thành xưa...
Mệt mỏi những đêm trường hơi than nồng ngạt
Và lạnh giá những bình minh mưa.
Trong cuộc đời này tôi chưa từng trải
Chỉ biết đợi chờ và hát ca
Tôi biết: đời tôi không thù hận
Không phản bội một ai quanh ta.
Vậy vì đâu giời đầy tôi thế
Ngày qua ngày, trong mỗi phút giây?
Hay đó là thiên sứ chỉ cho tôi ánh sáng
Không ai nhìn thấy ở đâu đây?
* * *
Столько просьб у любимой всегда!
У разлюбленной просьб не бывает...
Как я рада, что нынче вода
Под бесцветным ледком замирает.
И я стану - Христос, помоги! -
На покров этот, светлый и ломкий,
А ты письма мои береги,
Чтобы нас рассудили потомки.
Чтоб отчетливей и ясней
Ты был виден им, мудрый и смелый.
В биографии славной твоей
Разве можно оставить пробелы?
Слишком сладко земное питье,
Слишком плотны любовные сети...
Пусть когда-нибудь имя мое
Прочитают в учебнике дети,
И, печальную повесть узнав,
Пусть они улыбнуться лукаво.
Мне любви и покоя не дав,
Подари меня горькою славой.
1913
Khi được yêu phụ nữ mới xin nhiều!
Đã hết thời đắm say ai còn xin gì nữa...
Tôi vui mừng vì từ nay dòng nước
Lạnh cóng rồi dưới lớp băng trong.
Và tôi bước lên - Lạy Chúa, hãy nâng con!
Thận trọng trên mặt băng giòn đầy ánh sáng,
Thư tôi viết tôi xin anh lưu giữ
Để hậu thế xét soi chuyện chúng mình.
Để với cháu con hình ảnh anh hiện rõ
Luôn ra dáng người dũng cảm, anh minh,
Đừng để lại những khoảng trống vô hình
Nhưng hiện hữu trong phần tiểu sử.
Đã quá ngọt ôi nước uống trên trần thế,
Đã quá vướng rồi lưới tình ccủa nhân gian...
Tôi ước đến một ngày trong sách giáo khoa
Cho lũ trẻ có tên tôi là thi sĩ.
Và, khi đọc câu chuyện buồn quá khứ
Hẳn chúng sẽ cười ranh mãnh kiểu học trò.
Đã không thể cho tôi tình yêu và yên phận
Xin hãy cho tôi vinh quang dù cay đắng, nhé anh.
* * *
Теперь никто не станет слушать песен.
Предсказанные наступили дни.
Моя последняя, мир больше не чудесен,
Не разрывай мне сердца, не звени.
Еще недавно ласточкой свободной
Свершала ты свой утренний полет,
А ныне станешь нищенкой голодной,
Не достучишься у чужих ворот.
1917
Nào còn ai nghe hát nữa đâu mà,
Đã điểm rồi, thời khắc từng được báo.
Đời hết đẹp, hỡi khúc hát thiên nga,
Đừng ngân lên, đừng vò xé hồn ta.
Mới đây thôi vút lên như cánh nhạn
Tiếng ca chào bình minh mỗi sáng,
Nay gõ cổng hoài không người màng đến
Ngươi chỉ còn như kẻ hành khất đáng thương.
....
Память о солнце в сердце слабеет.
Желтей трава.
Ветер снежинками ранними веет
Едва-едва.
В узких каналах уже не струится -
Стынет вода.
Здесь никогда ничего не случится, -
О, никогда!
Ива на небе пустом распластала
Веер сквозной.
Может быть, лучше, что я не стала
Вашей женой.
Память о солнце в сердце слабеет.
Что это? Тьма?
Может быть!.. За ночь прийти успеет
Зима.
Nỗi nhớ mặt trời trong tim dần nguôi bớt.
Đồng cỏ áy vàng.
Gió đưa tuyết nhẹ đầu mùa phơ phất
Khe khẽ, mơ màng.
Những con kênh nhỏ thôi róc rách,
Băng mỏng phủ mờ.
Chốn này không bao giờ, không có gì thay đổi, -
Ôi, không bao giờ.
Cây liễu trụi trơ trải quạt rỗng trên nền
Bầu trời trắng sữa.
Giá đừng lấy anh liệu có tốt hơn chăng,
Em không biết nữa.
Nỗi nhớ mặt trời trong tim dần nguôi vợi.
Chỉ còn bóng tối.
Mà cũng có thể mùa đông kịp tới
Sau một đêm thôi.
Bản dịch đầu tiên:
Nỗi nhớ mặt trời trong tim dần lụi tắt.
Cỏ ngả vàng theo.
Tuyết nhẹ đầu mùa đùa với gió
Khẽ khàng reo.
Những con kênh nhỏ thôi róc rách
Màng băng mỏng phủ rồi.
Chốn này chẳng có gì chẳng bao giờ thay đổi, -
Cõi riêng tôi.
Cành liễu trụi trơ in lên bầu trời
Hình quạt trong veo.
Có thể, đã tốt hơn nhiều, nếu chúng ta đừng
Trở thành chồng vợ.
Nỗi nhớ mặt trời trong tim dần lụi tắt
Còn lại gì chăng? Bóng tối.
Mà cũng có thể mùa đông tràn tới
Sau một đêm thôi.
**************
Ведь где-то есть простая жизнь и свет,
Прозрачный, теплый и веселый...
Там с девушкой через забор сосед
Под вечер говорит, и слышат только пчелы
Нежнейшую из всех бесед.
А мы живем торжественно и трудно
И чтим обряды наших горьких встреч,
Когда с налету ветер безрассудный
Чуть начатую обрывает речь.
Но ни на что не променяем пышный
Гранитный город славы и беды,
Широких рек сияющие льды,
Бессолнечные, мрачные сады
И голос Музы еле слышный.
Ở đâu đó cuộc đời bình dị và ánh sáng,
Trong veo, ấm áp, tươi cười...
Bên hàng rào chàng trai đợi chờ
Gặp cô láng giềng khi sẩm tối
Câu đổi trao ngọt ngào nhất trên đời
Chỉ có bầy ong nghe lọt.
Đời ta sống trịnh trọng đầy khó nhọc
Trong những lễ nghi những gặp mặt đắng cay,
Để vô tình trôi theo cánh gió bay
Lời đứt quãng, chưa bắt đầu đã hết.
Nhưng với chúng ta không có gì đổi được
Thành phố xây từ đá hoa cương
Thành phố của vinh quang, hoạn nạn
Với những con sông lấp lánh băng tan,
Những khu vườn đầy bóng râm u uẩn
Và giọng Nàng thơ yếu ớt ngân...
*****************
О нет, я не тебя любила,
Палима сладостным огнем,
Так объясни, какая сила
В печальном имени твоем.
Передо мною как колени
Ты стал, как будто ждал венца,
И смертные коснулись тени
Спокойно юного лица.
И ты ушел. Не за победой,
За смертью. Ночи глубоки!
О, ангел мой, не знай, не ведай
Моей теперешней тоски.
Но если белым солнцем рая
В лесу осветится тропа,
Но если птица полевая
Взлетит с колючего снопа,
Я знаю: это ты, убитый,
Мне хочешь рассказать о том,
И снова вижу холм изрытый
Над окровавленным Днестром.
Забуду дни любви и славы,
Забуду молодость мою,
Душа темна, пути лукавы,
Но образ твой, твой подвиг правый
До часа смерти сохраню.
Лето 1917
Ồ không, em nào có yêu anh
Lửa tình yêu em tự đốt cháy mình.
Nói với em đi, sức mạnh nào ẩn giấu
Trong cái tên buồn bã của anh
Trước mặt em anh quỳ như chờ đợi
Vương miện đặt trên mái tóc xanh
Và cùng lúc những bóng đen chết chóc
Lướt qua gương mặt trẻ trung thành.
Và anh đi. Nhưng không vì chiến thắng.
Ôi đêm đen! Anh đón chết về mình.
Thiên thần của em, anh không cần phải biết
Nỗi cô đơn buồn thảm em mang.
Mỗi lần trên con đường rực nắng
Mặt trời soi qua những bóng cây
Nếu có một lần con chim nhỏ
Bay lên từ những bụi gai dầy
Em nhận ra hình bóng anh trong đó
Từ cõi chết anh về kể chuyện đã qua.
Và trước mắt em ngôi mộ mới
Bên bờ sông đầy máu lại hiện ra
Em sẽ quên cả tình yêu lẫn quang vinh
Em sẽ quên tuổi trẻ của chính mình
Những góc tối tâm hồn, những khúc quanh định mệnh
Tên anh cùng với những chiến công
Sẽ khắc ghi đến ngày em cũng tan vào bụi.
* * *
Не будем пить из одного стакана
Ни воду мы, ни сладкое вино,
Не поцелуемся мы утром рано,
А ввечеру не поглядим в окно.
Ты дышишь солнцем, я дышу луною,
Но живы мы любовию одною.
Со мной всегда мой верный,нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг,
И ты виновник моего недуга.
Коротких мы не учащаем встреч.
Так наш покой нам суждено беречь.
Лишь голос твой поет в моих стихах,
В твоих стихах мое дыханье веет.
О, есть костер, которого не смеет
Коснуться не забвение, ни страх.
И если б знал ты, как сейчас мне любы
Твои сухие розовые губы!
1913
Thôi xin đừng uống chung từ một chén
Nước ngọt lành hay rượu quý thơm nồng,
Thôi xin từ những nụ hôn buổi sáng
Và thôi đừng chung ngắm lúc chiều buông
Anh sống với mặt trời, tôi với vầng trăng
Dù hai ta chung một mảnh tình buồn.
Bạn thuỷ chung, dịu hiền luôn bên tôi mọi lúc
Và song hành bên anh cô bạn gái vui tươi.
Nỗi thảng thốt trong mắt anh tôi luôn hiểu
Anh gây ra căn bệnh của lòng tôi.
Đừng tìm thêm những phút giây gặp gỡ
Để đời mình thanh thản, người ơi.
Nhưng giọng anh sao vẫn vang trong thơ tôi
Hình bóng tôi trong thơ anh phảng phất.
Ôi, dù lãng quên hay nỗi kinh hoàng,
Cũng không đủ sức làm lửa tình lụi tắt.
Ngay lúc này đây, với tôi, giá như anh biết được
Đôi môi anh thân thương đến chừng nào!
*********
Твой белый дом и тихий сад оставлю.
Да будет жизнь пустынна и светла.
Тебя, тебя в моих стихах прославлю,
Как женщина прославить не могла.
И ты подругу помнишь дорогую
В тобою созданном для глаз ее раю,
А я товаром редкостным торгую --
Твою любовь и нежность продаю.
1913
Tôi bỏ ngôi nhà anh với mảnh vườn tĩnh lặng
Thôi hãy để cuộc sống sáng tươi và trống vắng.
Tôi sẽ viết về anh những dòng thơ ngợi ca,
Những dòng thơ phụ nữ chưa viết bao giờ.
Anh cứ nhớ về bạn gái yêu thương nhé
Trên thiên đường anh xây cho ánh mắt riêng nàng
Còn tôi mang tình anh cùng với nỗi dịu dàng
Thành món hàng hiếm đi rao bán...
************
Проводила друга до передней.
Постояла в золотой пыли.
С колоколенки соседней
Звуки важные текли.
Брошена! Придуманное слово -
Разве я цветок или письмо?
А глаза глядят уже сурово
В потемневшее трюмо.
1913
Tôi tiễn chàng ra đến phòng ngoài
Bóng thẫn thờ in trên gương khung vàng đầy bụi.
Vẳng tiếng chuông từ nhà thờ gần đấy
Gióng giả ngân nặng nề trầm vang.
Bị ruồng bỏ! Ai nghĩ ra từ ấy -
Tôi đâu phải lá thư, đâu phải đoá hoa?
Riêng ánh mắt đã trở nên khắc nghiệt
Nhìn gương trên bàn trang điểm tối mờ.
***************
Сердце к сердцу не приковано
Сердце к сердцу не приковано,
Если хочешь - уходи.
Много счастья уготовано
Тем, кто волен на пути.
Я не плачу, я не жалуюсь,
Мне счастливой не бывать.
Не целуй меня, усталую,-
Смерть придется целовать.
Дни томлений острых прожиты
Вместе с белою зимой.
Отчего же, отчего же ты
Лучше, чем избранник мой?
Tim em đâu trói buộc tim ai,
Nếu muốn anh cứ đi - đừng ngại.
Nhiều hạnh phúc trong đời dành sẵn,
Cho người tự do trước đường dài.
Em thôi khóc, chẳng than chi nữa,
Phận em chẳng được hạnh phúc đâu.
Đừng hôn em, rã rời thấm mệt,
Tử thần đã nhận chiếc hôn đầu.
Đằng đẵng những ngày dài mệt mỏi
Sống cùng băng tuyết phủ trắng đông
Tại sao, tại sao anh luôn tốt,
Hơn người em đã chọn làm chồng?
Chỉnh sửa lần cuối bởi Tykva vào lúc 24-Oct-2006 11:04 am, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 21-Oct-2006 9:20 am Tiêu đề: Re: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
Andrei Voznesensky
САГА
Ты меня на рассвете разбудишь,
проводить необутая выйдешь.
Ты меня никогда не забудешь.
Ты меня никогда не увидишь.
Заслонивши тебя от простуды,
я подумаю: «Боже всевышний!
Я тебя никогда не забуду.
Я тебя никогда не увижу».
Эту воду в мурашках запруды,
это Адмиралтейство и Биржу
я уже никогда не забуду
и уже никогда не увижу.
Не мигают, слезятся от ветра
безнадежные карие вишни.
Возвращаться — плохая примета.
Я тебя никогда не увижу.
Даже если на землю вернёмся
мы вторично, согласно Гафизу,
мы, конечно, с тобой разминёмся.
Я тебя никогда не увижу.
И окажется так минимальным
наше непониманье с тобою
перед будущим непониманьем
двух живых с пустотой неживою.
И качнётся бессмысленной высью
пара фраз, залетевших отсюда:
«Я тебя никогда не забуду.
Я тебя никогда не увижу».
SAGA
Tới bình minh em hãy đánh thức anh
Rồi cứ để chân trần em tiễn anh đi nhé.
Em sẽ không bao giờ gặp lại anh lần nữa.
Em sẽ không bao giờ quên anh đâu.
Che chở em khỏi cái lạnh lúc rạng đông
Anh nhủ thầm: «Chúa lòng lành thấu tỏ!
Anh sẽ không bao giờ gặp lại em lần nữa
Anh sẽ không bao giờ quên em đâu».
Mặt nước ngã ba sông sóng lăn tăn
In bóng Bộ Hải quân và Phòng chứng khoán
Anh sẽ không bao giờ quên cảnh đó
Dù sẽ không bao giờ được thấy lại nữa đâu.
Những cây anh đào tuyệt vọng sạm nâu
Nhựa đổ dòng như lệ rơi bởi gió.
Quay đầu lại luôn luôn là điềm gở.
Anh sẽ không bao giờ gặp lại em đâu.
Cả khi ta tái sinh trong kiếp khác
Thêm một lần sống trên Trái đất này
Thì vĩnh viễn với nhau ta lạc mất.
Anh sẽ không bao giờ gặp lại em đâu.
Và những hiểu lầm từ trước tới nay
Bỗng trở nên nhỏ nhoi không đáng nói
Trước tiền định trong cuộc đời sắp tới
Giữa hai ta là khoảng trống không người.
Treo lửng lơ trên cao vời vô nghĩa
Là đôi câu ám ảnh suốt không thôi:
«Ta sẽ không bao giờ quên nhau trong đời.
Ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau lần nữa».
ПЕРВЫЙ ЛЁД
Мёрзнет девочка в автомате,
Прячет в зябкое пальтецо
Всё в слезах и губной помаде
Перемазанное лицо.
Дышит в худенькие ладошки.
Пальцы - льдышки. В ушах - серёжки.
Ей обратно одной, одной
Вдоль по улочке ледяной.
Первый лёд. Это в первый раз.
Первый лёд телефонных фраз.
Мёрзлый след на щеках блестит -
Первый лёд от людских обид.
1959
Băng giá
Trong cabin điện thoại em gái cóng rồi
Áo khoác mỏng manh không đủ che khỏi lạnh
Khuôn mặt nhỏ đẫm đầy nước mắt
Phấn son trôi không giấu được tái xanh.
Dùng hơi thở tạm sưởi từng ngón tay
Giá như băng. Đôi hoa tai cũng thế.
Ngại ngùng trước đường về em đơn lẻ
Con phố vắng người đã phủ một lớp băng
Băng giá đầu đời lần đầu tiên em gặp
Băng giá đầu đời từ điện thoại lạnh lùng
Vết băng giá trên má em lấp lánh.
Băng giá phũ phàng từ những người dưng. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 21-Oct-2006 9:25 am Tiêu đề: Re: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
L. А. Мei (1822 — 1862)
Али мать меня рожала
Али мать меня рожала
На горе большое?
Али ведьма зачурала
Мне гнездо родное?
Напролет и дни и ночи
Плачу, как ребёнок;
Сваты прийдут — нет мне мочи
Выстоять смотренок.
Ох, уехал да и сгинул
Милый за дружиной;
Не сберег — одну покинул
Панночку с кручиной.
У подружек в церкви ясно
Свечка дорогает;
У меня одной, несчастной,
Сразу погасает.
В поле осень; лист валится;
Пес наш землю роет,
Сыч на крышу к нам садится:
«Что ж ты — скоро?» — воет.
Скоро я с тобою, значит,
Свижуся, мой милый!
Dường như tôi được mẹ sinh
Dường như tôi được mẹ sinh
Ra đúng vào giờ đau khổ?
Dường như tổ ấm gia đình
Phù thuỷ ác nào nguyền rủa?
Đêm đen hay ngày sáng sủa,
Tôi vẫn giọt châu ngắn dài,
Nào không phải có mối mai
Chẳng lần nào tôi trót lọt.
Có một chàng tôi yêu nhất,
Mải vui theo bạn theo bè,
Còn tình tôi chàng quên mất,
Cô đơn nỗi buồn lê thê.
Những ngọn nến trong nhà thờ
Các bạn tôi cầm cháy tỏ
Mình tôi đầy những rủi ro,
Nến tắt ngấm như ra gió.
Lá rơi, thu đến ngoài đồng,
Chó nhà mải mê bới đất,
Đầu hồi cú bay đến đậu,
Hỏi tôi: “Bao giờ lấy chồng?”
Sắp rồi, chẳng còn mấy đâu,
Chàng về và tôi sẽ gặp! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 21-Oct-2006 9:28 am Tiêu đề: Re: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
Алексей Николаевич Плещеев (1825 — 1893)
ОСЕННЯЯ ПЕСЕНКА
Миновало лето,
Осень наступила.
На полях и в рощах
Пусто и уныло.
Птички улетели,
Стали дни короче,
Солнышка не видно,
Темны, темны ночи.
Khúc thu
Hè trôi qua nhanh thế,
Nhường thu đến đây rồi.
Rừng thưa và đồng vắng
Buồn mênh mang ngập tràn.
Chim theo đàn tránh rét,
Ngày ngại ngùng ngắn theo,
Mặt trời rụt rè chiếu
Đêm dày đặc hơn nhiều...
Бабушка и внучек
Под окном чулок старушка
вяжет в комнате уютной,
и в очкй свои большие
смотрит в угол поминутно.
А в углу кудрявый мальчик
молча к стенке прислонился.
На лице его забота,
взгляд на что-то устремился.
Что сидишь всё дома, внучек?
шел бы в сад, копал бы грядки
или кликнул бы сестренку,
поиграл бы с ней в лошадки.
Подошел к стапушке внучек
и головкою курчавой к ней припал.
Он молчит, глаза большие
на неё глядят лукаво...
Знать, гостинцу захотелось?
Говорит ему старушка,
винных ягод, винограду,
иль тебе нужна игрушка?
Нет, гостинцев мне не надо!
у меня игрушек много.
Сумку ты купи
да в школу покажи-ка мне дорогу
Bà và cháu
Ấm cúng căn phòng nhỏ
Bà ngồi bên cửa sổ
Tay đan tất không ngừng
Mắt liếc trông thằng cháu.
Tóc xoăn nhìn thật kháu
Bé ngồi trong góc nhà.
Suy nghĩ gì không rõ,
Trầm ngâm ngắm trời xa.
Cháu yêu, sao buồn thế?
Ra vườn đi cho vui,
Hay cháu rủ em gái,
Cùng chơi đua ngựa nha?
Cháu bước đến bên bà,
Ngả vào lòng âu yếm,
Đôi mắt to trong sáng,
Cháu lặng im mộng mơ.
Hay cháu lại vòi quà?
Bà không biết cháu muốn,
Đồ chơi, nho, kẹo ngọt,
Hay thêm cái gì cơ?
Không bà ơi, cháu chẳng,
Đòi thêm quà nữa đâu.
Mua cho cháu cặp sách.
Cháu muốn đi học mà...
Цветок
Весело цветики в поле пестреют;
их по ночам освежает роса,
днём их лучи благодатные греют,
ласково смотрят на них небеса.
С бабочкой пестрой, с гудящей пчелою,
с ветром им любо вести разговор,
Весело цветикам в поле весною,
мил им родимого поля простор!
Вот они видят в окне, за решёткой,
тихо качается бледный цветок...
Солнца не зная, печальный и кроткий,
вырос он в мрачных стенах одинок.
Цветикам жаль его, бедного, стало,
хором они к себе брата зовут:
,,Солнце тебя никогда не ласкало,
брось эти стены, зачахнёшь ты тут!``
,,Нет!`` - отвечал он, - ,,хоть весело в поле,
и наряжает вас ярко весна,
но не завидую вашей я доле
и не покину сырого окна.
Пышно цветите! Своей красотою
радуйте, братья, счастливых людей.
Я буду цвесть для того, кто судьбою
сонца лишён и полей.
Я буду цвесть для того, кто страдает.
Узника я утешаю один.
Пусть он, взглянуз на меня, вспоминает
зелень родимых долин!``
Đoá hoa
Nở tưng bừng hoa ngoài đồng sặc sỡ
Sương mát lành thoả thích uống từng đêm
Sưởi trong ánh dương ấm áp lúc ngày lên
Khoe sắc để bầu trời dịu dàng cùng ngắm.
Chẳng thẹn thùng hoa chuyện trò say đắm
Với bướm kia lộng lẫy bộ cánh trong,
Với bầy ong vo ve, với gió trời lồng lộng
Vui với mùa xuân trên đồng rộng quê hương.
Chúng thấy qua cửa sổ, sau những chắn song
Một đoá hoa rụt rè trông thật đáng thương…
Nhợt nhạt buồn rầu thèm ánh nắng
Nở trong cô đơn giữa bốn bức tường.
Cả đồng hoa bỗng thấy động lòng thương
Lên tiếng gọi bông hoa nhỏ bé
“Tiếc làm gì căn phòng không ánh nắng
Ra đây nào, kẻo rồi héo khô thôi!”
“Không đâu các bạn ơi,” - bông hoa nhỏ trả lời
Ngoài đồng vui, và mùa xuân đẹp lắm
Nhưng tôi không tị hiềm, tôi yên phận
Và không muốn rời phòng ẩm thấp của tôi.
Ngoài đồng cứ lộng lẫy nở, hoa ơi,
Cho những người đang tràn trề hạnh phúc,
Tôi nở trong phòng cho những ai số phận
Không cho hưởng mặt trời và xuân trên đồng rộng
Tôi an ủi một người tù đau khổ
Trong phòng này, không có tự do
Khi ngắm tôi, hàng ngày người ấy nhớ
Bát ngát đồng xanh quê hương xa. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 24-Oct-2006 11:06 am Tiêu đề: Fedor Sologub - May mà chưa nhiều quá...
|
|
|
В весенний день мальчишка злой
Пронзил ножом кору березы,-
И капли сока, точно слезы,
Текли прозрачною струей.
Но созидающая сила
Еще изникнуть не спешила
Из зеленеющих ветвей,-
Они, как прежде, колыхались
И так же нежно улыбались
Привету солнечных лучей.
27 июня 1887
Một ngày xuân đứa trẻ kia nghịch ác
Vỏ bạch dương dao vạch nát rồi, -
Từng giọt nhựa tuôn trào như nước mắt
Thành dòng trong veo theo thân cây.
Thế nhưng sức sống vẫn trào dâng
Không vội vã theo từng cành xanh lá
Sức xuân căng đầy theo nắng toả, -
Những cành xanh trong gió vẫn nhẹ đưa
Và vẫn dịu dàng cởi mở như xưa,
Đón lời chào của mặt trời rực rỡ.
1887
* * *
Люби меня, люби, холодная луна!
Пусть в небе обо мне твой рог жемчужный трубит,
Когда восходишь ты, ясна и холодна.
На этой злой земле никто меня не любит.
Да будет ночь твоя в мерцании светил!
Отверженец земли, тоскующий и кроткий,
О, сколько раз во тьме я за тобой следил,
Любуяся твоей стремительною лодкой!
Потом я шел опять в докучный рокот дня,—
И труд меня томил, и путь мой был бесцелен,
Твой свет в моей душе струился мглисто-зелен.
Холодная луна, люби, люби меня!
28 декабря 1909
* * *
Trăng lạnh, yêu tôi nhé, hãy yêu tôi!
Tên tôi tiêu ngọc gọi vang trời,
Khi trăng lên lạnh lẽo và trong sáng.
Thế gian này chẳng còn ai yêu tôi.
Đêm là của ngươi trong lấp lánh ánh ngời!
Buồn thảm và nhẫn chịu, trái đất này chối bỏ,
Biết bao lần trong đêm ta theo dõi,
Con thuyền trăng vùn vụt lên cao vời!
Rồi ta lại chìm trong rộn rã tiếng ngày sôi,-
Công việc làm ta mệt, đường ta đi vô định,
Trăng trong hồn ta chảy từng dòng mờ xám.
Yêu tôi nhé, hãy yêu tôi, trăng lạnh ơi!
28 -12 - 1909
****
Воля к жизни, воля к счастью, где же ты?
Иль навеки претворилась ты в мечты?
И в мечтах неясных, в тихом полусне,
Лишь о невозможном возвещаешь мне?
Путь один лишь знаю,-долог он и крут,
Здесь цветы печали бледные цветут,
Умирает без ответа чей-то крик,
За туманом солнце скрыто,-тусклый лик.
Утомленьем и могилой дышит путь,-
Воля к смерти убеждает отдохнуть
И от жизни обещает уберечь.
Холодна и однозвучна злая речь,
Но с отрадой и надеждой внемлю ей
В тишине, в томленьи неподвижных дней.
1901
*****
Ý chí sống còn, ý chí giành hạnh phúc,
Người ở đâu? hay chỉ là mộng ước
Không rõ ràng, khi ta ngủ lơ mơ,
Báo những điều ngoài khả năng ta có được.
Ta chỉ biết một con đường, - khó khăn và dài lâu
Nơi khoe sắc những đoá hoa buồn nhợt nhạt,
Lịm tắt không hồi âm tiếng ai đó thét
Và mặt trời sương phủ, - nhạt nắng ngày.
Mệt mỏi cùng hơi mộ trên đường phảng phất bay
Ước vọng chết thuyết phục ta ngừng nghỉ
Hứa sẽ bảo vệ ta khỏi cuộc sống này.
Lời tẻ nhạt và lạnh lùng khô khốc
Nhưng vui vẻ với lòng tin ta đón nhận,
Trong những ngày u buồn và trì trệ lặng thinh.
4 tháng 8 năm 1901
Гимны Родине
1
О Русь! в тоске изнемогая,
Тебе слагаю гимны я.
Милее нет на свете края,
О родина моя!
Твоих равнин немые дали
Полны томительной печали,
Тоскою дышат небеса,
Среди болот, в бессильи хилом,
Цветком поникшим и унылым,
Восходит бледная краса.
Твои суровые просторы
Томят тоскующие взоры
И души, полные тоской.
Но и в отчаяньи есть сладость.
Тебе, отчизна, стон и радость,
И безнадежность, и покой.
Милее нет на свете края,
О Русь, о родина моя.
Тебе, в тоске изнемогая,
Слагаю гимны я.
*******
Nước Nga ơi, kiệt sức trong nỗi buồn tê tái
Tôi viết dâng người những khúc ngợi ca.
Không xứ nào trên trái đất này sánh được
Với mảnh đất thân yêu, tổ quốc ta!
Những cánh đồng Nga bao đời câm lặng
Mênh mông nỗi buồn mệt mỏi triền miên,
Hơi thở đất trời cũng váng vất sầu vương,
Giữa đầm lầy, bất lực đến đáng thương,
Như đoá hoa buồn chưa nở đã chực tàn
Một nhan sắc héo hon chợt dậy.
Nghiệt ngã những không gian vô biên
Làm mệt mỏi những ánh nhìn chán nản
Làm kiệt sức những tâm hồn sầu thảm.
Thất vọng luôn mang vị ngọt ngào mơ ước.
Dành cho Người, tiếng rên với niềm vui
Cả bình yên, dù tuyệt vọng ngậm ngùi.
Không xứ nào trên trái đất này sánh được
Với mảnh đất thân yêu, tổ quốc ta!
Nước Nga ơi, kiệt sức trong nỗi buồn tê tái
Tôi viết dâng người những khúc ngợi ca.
2.
Люблю я грусть твоих просторов,
Мой милый край, святая Русь.
Судьбы унылых приговоров
Я не боюсь и не стыжусь.
И все твои пути мне милы,
И пусть грозит безумный путь
И тьмой, и холодом могилы,
Я не хочу с него свернуть.
Не заклинаю духа злого,
И, как молитву наизусть,
Твержу всё те ж четыре слова:
"Какой простор! Какая грусть!"
************
Tôi yêu không gian buồn phảng phất
Nước Nga thiêng liêng, yêu thương mảnh đất.
Số phận mình dù chán chường buộc chặt
Tôi chẳng sợ đâu, không xấu hổ chút nào.
Mọi nẻo đường với tôi thân thiết thế
Dẫu trắc trở đến không còn lý trí.
Mịt mùng bóng đêm hay cái lạnh trong mồ
Tôi đâu muốn một ngày nào rời bỏ.
Tôi chẳng xin, chẳng gọi linh hồn ác
Lời nguyện cầu với tôi thành thân thuộc,
Tôi vẫn nhắc với lòng mình như trước:
"Rộng vô cùng! Và buốn đến vô biên"
3
Печалью, бессмертной печалью
Родимая дышит страна.
За далью, за синею далью
Земля весела и красна.
Свобода победы ликует
В чужой лучезарной дали,
Но русское сердце тоскует
Вдали от родимой земли.
В безумных, напрасных томленьях
Томясь, как заклятая тень,
Тоскует о скудных селеньях,
О дыме родных деревень.
10 апреля 1903
3
Đất nước tôi thay vì khí trời
Thở bằng nỗi buồn, nỗi buồn muôn thuở
Sau màu xanh, màu xanh kia xa vời
Đẹp và vui sao miền đất lạ
Miền đất ấy tràn đầy ánh sáng
Tự do ngự trị muôn đời.
Nhưng trái tim Nga đau khổ
Ở nơi xa cách, nước Nga ơi.
Trong giày vò vô ích trái tim đau
Như cái bóng mang lời nguyền buồn nhớ
Những thôn làng quê ta nghèo khó
Và mùi khói quen thân trên mái tranh chiều.
10 tháng tư 1903
* * *
Туман не редеет
Молочною мглою закутана даль,
И на сердце веет
Печаль.
С заботой обычной,
Суровой нуждою влекомый к труду,
Дорогой привычной
Иду.
Бледна и сурова,
Столица гудит под туманною мглой,
Как моря седого
Прибой.
Из тьмы вырастая,
Мелькает и вновь уничтожиться в ней
Торопится стая
Теней.
6 ноября 1892
* * *
Sương mù mãi không tan,
Xa mờ màu trắng sữa,
Khiến nỗi buồn man mác
Trong tim ta khôn nguôi.
Mối quan tâm thường ngày
Cuốn ta vào công việc
Theo đường quen chân ta
Ngày lại ngày đều bước.
Ảm đạm và nghiêm khắc
Thành phố trong sương mù
Tiếng ồn ào vang dội
Nghe như sóng vỗ bờ.
Trên phố tối ảo mờ
Bao bóng người xuất hiện
Thấp thoáng trong màn sương
Khuất xa rồi tan biến…
6 tháng 11 năm 1892
***
День только к вечеру хорош,
Жизнь тем ясней, чем ближе к смерти.
Закону мудрому поверьте --
День только к вечеру хорош.
С утра уныние и лож
И копошащие черти,
День только к вечеру хорош,
Жизнь тем ясней, чем ближе к смерти...
****
Ngày tươi sáng khi hoàng hôn dần đến
Đời đẹp hơn khi cái chết cận kề.
Luật giản đơn thông tuệ bạn tin đi:
Ngày sáng tươi khi hoàng hôn dần đến.
Mới sáng ra thảm buồn và dối trá
Với tràn đầy những thế lực quỷ ma,
Hoàng hôn đến ngày mãi một sáng ra
Chết cận kề ta thấy đời đẹp lạ...
* * *
Влачится жизнь моя в кругу
Ничтожных дел и впечатлений,
И в море вольных вдохновений
Не смею плыть - и не могу.
Стою на звучном берегу,
Где ропщут волны песнопений,
Где веют ветры всех стремлений,
И все чего-то стерегу.
Быть может, станет предо мною,
Одетый пеною морскою,
Прекрасный гость из чудных стран,
И я услышу речь живую
Про все, о чем я здесь тоскую,
Про все, чем дивен океан.
* * *
Đời tôi quanh quẩn trong vòng hẹp
Ấn tượng nghèo nàn và sự việc cỏn con
Trong biển sóng dạt dào cảm hứng
Chẳng biết bơi nên tôi sợ chết chìm
Đứng chôn chân trên bờ vang vọng
Những bài ca của sóng biển rì rào
Những con gió khát khao tràn ngập
Tôi không hiểu mình có gì mà sợ mất.
Phải chăng lát nữa thôi hiển hiện
Trong xiêm y điểm trang bằng bọt biển
Vị khách nào đến từ bến bờ xa.
Kể cho tôi nghe giọng nói kia sống động,
Về những gì tôi buồn nhớ ở đây
Về những gì làm nên bí ẩn biển rộng này.
Россия
Еще играешь ты, еще невеста ты.
Ты, вся в предчувствии высокого удела,
Идешь стремительно от роковой черты,
И жажда подвига в душе твоей зардела.
Когда поля твои весна травой одела,
Ты в даль туманную стремишь свои мечты,
Спешишь, волнуешься, и мнешь, и мнешь цветы,
Таинственной рукой из горнего предела
Рассыпанные здесь, как дар благой тебе.
Вчера покорная медлительной судьбе,
Возмущена ты вдруг, как мощная стихия,
И чувствуешь, что вот пришла твоя пора,
И ты уже не та, какой была вчера,
Моя внезапная, нежданная Россия.
12 марта 1915
Nước Nga
Vẫn còn hồn nhiên, vẫn là vị hôn thê
Trong máu thịt, người đã hiểu sứ mệnh mình cao cả,
Người chuyển mình bứt khỏi miền tai hoạ,
Và khát vọng chiến công trong hồn người sáng rỡ.
Khi xuân phủ đầy trên những cánh đồng hoa cỏ,
Người hướng những ước mơ về phía sương mù,
Làm nát cỏ hoa trong xúc cảm lẫn cùng vội vã,
Bàn tay siêu nhiên nào ai biết không.
Rải đầy đất này quà thiên nhiên ban tặng.
Mới hôm qua trì trệ phụ thuộc vào số phận,
Như bão giông thét gào, đột ngột người nổi giận.
Dự cảm thấy thời của mình đã điểm,
Người không còn như trong quá khứ chưa xa.
Nước Nga đầy những bất ngờ, nước Nga của ta.
12 -3 - 1915
****
Каждый год я болен в декабре
Не умею я без солнца жить.
Я устал бессонно ворожить
И склоняюсь к смерти в декабре
Зрелый колос, в демонской игре
Дерзко брошенный среди межи.
Тьма меня погубит в декабре.
В декабре я перестану жить.
***
Tháng chạp hàng năm là tôi ốm
Tôi không sao sống nổi thiếu mặt trời.
Nằm mất ngủ tôi mệt mỏi lắm rồi
Vào tháng chạp tôi như người sắp chết.
Như bông lúa chín rã rời tan tác
Bàn tay nào vứt bỏ giữa ruộng khô.
Bóng tối giết tôi vào tháng chạp
Tháng mười hai - tôi không sống nữa rồi.
****
Забелелся туман за рекой,
Этот берег совсем не высок,
И деревья стоят над водой,
И теперь я совсем одинок.
Я в кустах поищу хворостин
И в костер их на берег сношу.
И под ними огонь воскрешу,
Посижу, помечтаю один.
И потом, по теченью реки,
Потихоньку пойду босиком, -
А завижу вдали огоньки
Буду знать, что близок мой дом.
****
Kìa màn sương bạc rơi bên sông vắng
Bờ hiền hoà thoai thoải khuất phía xa
Mặt nước làm gương nghiêng soi rặng cây già
Với một tôi đang cô đơn lẻ bóng.
Lần bờ bụi tôi tìm cành khô nỏ
Đem về nhen ngọn lửa chỗ bờ sông
Rồi chờ xem nhảy múa ngọn lửa hồng
Bó gối tôi một mình mơ mộng
Một chút thôi, rồi tôi xuôi dòng chảy
Để chân trần tôi sẽ cất bước đi
Thấy ánh đèn thấp thoáng phía xa kia
Tôi biết chắc nhà tôi gần đâu đó.
*****
Ты пришла ко мне с набором
Утомленно-сонных трав,
Сок их сладок и лукав.
Ты пришла ко мне с набором
Трав, с нашептом, с наговором,
С хитрой прелестью отрав.
Ты пришла ко мне с набором
Утомленно-сонных трав.
(1913)
Em đến bên anh mang theo cỏ dại
Hương cỏ nồng nàn, mệt mỏi, đê mê.
Vị cỏ ngọt ngào, quyến rũ dối lừa.
Em đến bên anh mang theo cỏ dại
Được niệm chú cỏ đã thành bùa ngải,
Thứ bùa yêu ai nỡ chối từ.
Em đến bên anh mang theo cỏ dại
Hương cỏ nồng nàn, mệt mỏi, đê mê.
******
Люби меня ясно, как любит заря
Жемчуг рассыпая и смехом горя.
Обрадуй надеждой и легкой мечтой
И тихо погасни за мглистой чертой.
Люби меня тихо, как любит луна
Сияя бесстрастно, ясно, холодна
Волшебством и тайной мой мир освети, -
Помедлим с тобою на темном пути.
Люби меня просто, как любит ручей,
Звеня и целуя, и мой и ничейю
Прильни и отдайся, и дальше беги,
Разлюбишь, забудешь - не бойся, не лги.
Bản dịch đầu tiên:
Yêu anh em nhé, như bình minh rạng rỡ,
Ngời ánh ngọc trai và giòn giã tiếng cười.
Mang ước mơ và hy vọng khiến anh vui,
Rồi lặng lẽ bóng em khuất trong sương phủ.
Yêu anh em nhé, êm đềm như trăng kia
Lạnh, trong veo, giữa màn đêm lấp lánh.
Rọi vào đời anh thần kỳ và bí mật
Đường vạn dặm chậm bước cùng anh đi.
Yêu anh em nhé, như suối nguồn giản dị,
Không thuộc về ai, vẫn như của anh rồi.
Lại bên anh, yêu hết mình và chạy biến.
Tình cạn rồi, em hãy quên, đừng ngại ngần em ơi!
(1904)
Yêu anh mãi nghe em,
Như bình minh ngời chiếu
Rắc ngọc trai cùng nắng
Và tiếng cười trong veo.
Tặng cho anh niềm vui
Bằng hy vọng, ước mơ
Và êm đềm vụt tắt
Nơi chân trời sương mờ.
Yêu anh mãi nghe em,
Như trăng kia trầm lắng
Lấp lánh soi bình thản
Lạnh trong veo trời khuya.
Rọi đời anh bí ẩn
Với pháp thuật diệu kỳ
Trên đường dài mờ tốI
Chậm bước cùng anh đi.
Yêu anh mãi nghe em
Như suối nguồn giản dị
Róc rách chảy êm đềm
Của ai – không biết nữa
Đến bên anh em nhé
Yêu và hôn đê mê
Tình cạn – em chảy tiếp
Đừng ngại ngần, dối lừa…
* * *
Под кустами
Снег лежит,
Весь истаял
И сквозит.
Вот подснежник
Под ольхой, -
Он в одежде
Голубой.
Для чего ж он
Так спешит?
Что тревожит?
Что томит?
19 июня 1898
Миракс
Trong bụi cây
Tuyết phủ dày
Dần tan hết
Hơi lạnh bay.
Dưới cây trăn
Hoa xuyên tuyết
Mặc áo xanh
Rụt rè nở
Cánh mong manh.
Sao hoa vội,
Sao bất yên?
Hoa mệt mỏi
Chờ nắng lên…
1898 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 24-Oct-2006 12:34 pm Tiêu đề: Vladimir Nabokov - Bác NguyenAnh đã tập trung lại hộ :) May quá
|
|
|
1. ЖУРАВЛИ
Шумела роща золотая,
ей море вторило вдали,
и всхлипывали, пролетая,
кочующие журавли
и в небе томном исчезали,
все тише, все нежней звеня.
Мне два последних рассказали,
что вспоминаешь ты меня...
24 октября 1918
Rừng thưa lấp lánh vàng xào xạc
Phía xa kia biển hoà giọng hát cùng
Và nghẹn ngào kêu những tiếng não nùng
Bay ngang trời những con sếu bạc.
Dần mất dạng trên bầu trời mệt mỏi
Vệt sếu bay và tiếng sếu trong ngân
Hai con sếu rốt đàn kể cho anh biết
Ngày ngày em vẫn nhớ tới anh.
2.
Есть в одиночестве свобода,
и сладость — в вымыслах благих.
Звезду, снежинку, каплю меда
я заключаю в стих.
И, еженочно умирая,
я рад воскреснуть в должный час,
и новый день — росянка рая,
а прошлый день — алмаз.
Trong cô đơn luôn sẵn có tự do,
Trong mộng ảo - vị ngọt ngào mơ ước.
Ánh sao, giọt mật và bông tuyết
Tôi giam vào chỉ một câu thơ.
Và mỗi đêm là một lần hấp hối,
Tôi vui mừng mỗi rạng sáng hồi sinh.
Sương thiên đường lấp lánh ngày mới đến
Khi ngày qua - thành kim cương long lanh.
3. ВЬЮГА
Тень за тенью бежит - не догонит,
вдоль по стенке... Лежи, не ворчи.
Стонет ветер? И пусть себе стонет.
Иль тебе не тепло на печи?
Ночь лихая... Тоска избяная...
Что ж не спится? Иль ветра боюсь?
Это - Русь, а не вьюга степная!
Это корчится черная Русь!
Ах, как воет, как бьется - кликуша!
Коли можешь - пойди и спаси!
А тебе-то что? Полно, не слушай...
Обойдемся и так, без Руси!
Стонет ветер все тише и тише...
Да как взвизгнет! Ах, жутко в степи...
Завтра будут сугробы до крыши...
То-то вьюга! Да ну ее! Спи.
Bão tuyết
Trên tường chập chờn bóng tối
Nằm yên đi, thôi đừng có càu nhàu.
Gió thét gào? Ừ thì kệ gió.
Nằm bên lò sưởi chẳng ấm sao?
Đêm tai hoạ... Buồn chán trong nhà gỗ...
Sao khó ngủ thế này? Ta sợ gió hay sao?
Nước Nga đấy, đâu phải là bão tuyết!
Là nước Nga đen tối chuyển mình thôi!
Chà, tiếng rú gào, tiếng gió rít rợn người!
Nếu có thể - hãy đi ra mà cứu lấy!
Ta á? Đủ rồi, thôi đừng nghe xui dại...
Ta lo được cho mình, dù chẳng có nước Nga!
Tiếng gió gào như đang dần lặng đấy...
Lại đột ngột rít lên! Ôi đáng sợ thảo nguyên...
Rồi sáng ra chất chồng từng đống tuyết...
Đến tận mái nhà! Thôi mặc bão! Cứ ngủ ngon.
4.
О чем я думаю? О падающих звездах...
Гляди, вон там одна, беззвучная, как дух,
алмазною стезей прорезывает воздух,
и вот уж путь ее -- потух...
Не спрашивай меня, куда звезда скатилась.
О, я тебя молю, безмолвствуй, не дыши!
Я чувствую -- она лучисто раздробилась
на глубине моей души.
26 августа 1918
Tôi nghĩ về gì nhỉ? Về những vì sao rơi...
Nhìn kìa, thêm một ngôi, như linh hồn lặng lẽ
Cắt qua không gian một vết ánh kim cương,
Rồi tắt ngấm vĩnh viễn trong đêm trường...
Xin đừng hỏi nhé em, điểm đến của vì sao.
Van em đấy, hãy lặng im và tạm ngừng hơi thở!
Tôi thấy như vì sao đang vụn vỡ
Thành ngàn tia sáng nơi thẳm sâu của hồn tôi.
(Quỳnh Hương dịch)
5. России
Не предаюсь пустому гневу,
не проклинаю, не молю;
как изменившую мне деву,
отчизну прежнюю люблю.
Но как я одинок, Россия!
Как далеко ты отошла!
А были дни ведь и другие:
ты сострадательной была.
Какою нежностью щемящей,
какою страстью молодой
звенел в светло-зеленой чаще
смех приближающийся твой!
Я целовал фиалки мая,--
глаза невинные твои,--
и лепестки, все понимая,
чуть искрились росой любви...
И потому, моя Россия,
не смею гневаться, грустить...
Я говорю: глаза такие
у грешницы не могут быть!
1921?
5. Gửi nước Nga
Ta không giận vẩn vơ
Không nguyền rủa cũng không van vỉ
Ta vẫn yêu Tổ quốc ta xưa cũ
Như cô nàng từng phụ tình ta.
Nhưng ta cô đơn, ôi nước Nga!
Giờ đây người đã xa ta quá!
Qua mất rồi những ngày ta vẫn nhớ:
Người với ta chung một niềm đau.
Tiếng người cười như vang vọng tới ta
Từ thẳm sâu cánh rừng Nga xanh mát!
Dịu dàng quá khiến tim ta đau thắt
Và tràn đầy đam mê trẻ trung.
Ta khẽ hôn đóa đồng thảo tháng năm,
Đôi mắt Nga thơ ngây trong vắt,-
Những cánh hoa dường như cũng hiểu,
Long lanh sương đáp lại tình ta...
Và vì thế, ơi nước Nga của ta,
Ta chẳng dám bao giờ buồn giận...
Ta luôn nói: Mắt trong veo đến vậy
Kẻ lỗi lầm chẳng có nổi đâu! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
rung_bach_duong Kvas Nga - Квас


Tham gia từ: 03 Aug 2005 Bài viết: 1498
|
Gửi: 24-Oct-2006 8:59 pm Tiêu đề: Re: Giàn Bí Đỏ
|
|
|
Trường ca " Mùa lá rụng" đã trĩu mất nửa giàn rồi bà Bí nhỉ. Hy vọng hôm nào tôi táy máy lại lôi ra một trường ca nữa, đúng là ác hơn cả Pôn pốt  |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|