| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
hungmgmi Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 20 Jun 2005 Bài viết: 2757 Đến từ: hanoi
|
Gửi: 09-Feb-2007 4:08 pm Tiêu đề: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
Tôi mới đọc được cái này trên trang Talawas, trên đó họ cầu kỳ gõ lại và giới thiệu cuốn "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" của Trần Dân Tiên.
Đoạn sau nói về những ngày ở Nga của cụ Hồ:
Thế là một lần nữa ông Nguyễn biệt tích.
Một lần nữa chúng tôi mất khâu chuyền.
Một câu châm ngôn Trung Quốc nói: "Một nhà hoạ sĩ vẽ giỏi không bao giờ vẽ nguyên cả một con rồng, mà vẽ con rồng khi ẩn khi hiện giữa những đám mây".
Chúng tôi không phải là những nhà hoạ sĩ có tài.
Chúng tôi không để những đám mây trong tiểu sử của Hồ Chủ tịch, nhưng đến đây thì chúng tôi phải thú thật rằng đã mất mối câu chuyện.
May thay lần này, khâu chuyền thiếu không lâu. Chỉ trong thời gian ngắn, một người bạn Pháp đã kể cho chúng tôi nghe như sau:
Tuyết xuống nhiều, phủ một lớp dày trên chiếc tàu Xô-viết tên là X…, chiếc tàu vừa thả neo trước cửa biển Lê–nin-gờ-rát. Vị thuyền trưởng đưa cho một người Á–đông trẻ tuổi một bộ áo quần lông và vừa nói vừa cười:
"Anh tạm dùng, sẽ trả lại tôi khi nào anh không cần đến nữa."
Người Á–đông trẻ tuổi cảm ơn, mặc áo quần ấm và đợi.
Hai người thuỷ thủ trẻ tiến đến và nói với người Á–đông:
"Nếu anh cho phép, chúng tôi đưa anh đến trụ sở." Người Á–đông bắt tay các cán bộ và thuỷ thủ trên tàu.
Đến trụ sở thì một cán bộ ra tiếp, mời ngồi, mời một điếu thuốc lá Nga, dài bằng hai ngón tay, và nói:
"Xin đồng chí cho biết tên."
"Tôi là Nguyễn."
"Đồng chí muốn đi đâu?"
"Tôi muốn đến đây, đến Nga."
"Đến có việc gì, đồng chí vui lòng cho biết?"
"Để gặp đồng chí Lê–nin."
"Rất đáng tiếc không thể gặp đồng chí Lê–nin, vì Người vừa mới mất hôm kia" – người cán bộ vừa nói vừa lau nước mắt.
"Trời ơi! Đồng chí Lê–nin mất rồi sao?"
Ông Nguyễn sửng sốt và vô cùng cảm động. Người cán bộ hỏi tiếp:
"Theo lời thuyền trưởng, đồng chí đi tàu… không có giấy phép?"
"Đúng, tôi bí mật."
"Và đồng chí cũng không có giấy tờ gì cả?"
"Không."
"Đồng chí có biết ai ở đây không?"
"Ở Pa–ri, tôi co biết những sinh viên người Nga Mi–kai-lốp–sky (Mikailovsky), Pê–tô–rô (Pétoro) v.v."
"Tôi muốn nói một người nào hiện nay ở Nga?"
"Tôi biết mấy đồng chí Pháp hiện nay ở Mạc–tư–khoa."
"Những đồng chí nào?"
"Đồng chí Ca–sanh và đồng chí Cu–tuya–ri–ê."
"Đồng chí quen hai đồng chí ấy không?"
"Có."
"Đồng chí muốn viết thư cho họ không?"
"Tôi rất muốn."
"Thế đồng chí viết thư đi, tôi sẽ chuyển."
Ông Nguyễn viết thư, và đưa cho người cán bộ. Người cán bộ nói:
"Cám ơn! Bây giờ tôi sẽ dẫn đồng chí đến khách sạn. Đồng chí sẽ ở đấy chờ thư trả lời."
*
Ông Nguyễn được dẫn đến khách sạn Quốc tế.
Ở đây ông Nguyễn được ăn ngủ tử tế, mặc dầu lúc bấy giờ nước Nga còn thiếu thốn mọi thứ.
Sau những ngày đi tàu sóng gió, ông Nguyễn rất bằng lòng được ở một căn phòng rộng rãi, ăn uống đầy đủ, sách báo không thiếu.
Ông Nguyễn bắt đầu học tiếng Nga.
Hai ngày sau, một người Pháp trẻ tuổi - Pôn - đến tìm ông Nguyễn. Đây là một người bạn thân của ông Nguyễn. Vừa thấy nhau, hai người ôm quàng lấy nhau và hôn nhau.
"Anh đấy ư?" – Pôn hỏi.
"Vâng tôi đây", ông Nguyễn trả lời.
"Anh làm thế nào mà đến đây được?"
"Như thường lệ thôi, bằng cách bí mật."
"Anh đến đây vào lúc đang buồn. Lê–nin vĩ đại vừa mới mất."
Hai người bạn im lặng một lát, buồn rầu. Rồi Pôn nói tiếp:
"Anh thấy xứ này thế nào?"
"Tôi thấy rất rét. Ngoài ra không biết chuyện gì khác, vì tôi hứa với người cán bộ là không ra khỏi khách sạn."
"À! Đúng thế, ở đây rất nghiêm ngặt, vì có nhiều do thám ngoại quốc tìm cách lọt vào nước này."
"Còn anh, Pôn, anh làm gì ở đây?"
"Suýt nữa tôi quên nói cho anh biết nhiệm vụ của tôi. Chính bác Ca–sanh đã bảo tôi đến đây xem có đúng anh không, và đưa anh đến Mạc–tư–khoa."
"Thế thì chúng ta đi ngay. Tôi không muốn mất nhiều thì giờ ở khách sạn này mặc dầu thịt rán và thuốc lá rất ngon."
"Gavaris po rutski?" (Anh biết nói tiếng Nga rồi sao?)
"Đa!" (Vâng)
Hai người cùng cười và vỗ đùi nhau. Pôn đứng dậy và nói:
"Được, tôi đi giải quyết việc anh. Nếu mọi việc xong xuôi, có thể ngay chiều nay chúng ta lên tàu."
Mạc–tư–khoa, được nhiều người yêu và cũng nhiều kẻ ghét, cách Lê–nin-gờ-rát sáu trăm cây số. Mạc–tư–khoa ở trên bờ sông Mátxcơva. Chính ở đây năm 1812, Napôlêông vừa là người thắng trận vừa là kẻ bại trận. Thắng trận vì Napôlêông đã chiếm được thành phố, bại trận vì nhân dân Mạc–tư–khoa đã quyết tâm hy sinh tất cả, tự tay đốt cháy thành phố, lửa đã đuổi Napôlêông; rét, đói và du kích đã tiêu diệt đại quân của Napôlêông.
Hy sinh thành phố lớn của mình, thực hiện chiến thuật tiêu thổ, nhân dân Mạc–tư–khoa đã quyết tâm hy sinh tất cả, tự tay đốt cháy thành phố, lửa đã đuổi Napôlêông; rét, đói và du kích đã tiêu diệt đại quân của Napôlêông.
Hy sinh thành phố lớn của mình, thực hiện chiến thuật tiêu thổ, nhân dân Mạc–tư–khoa đã thắng Napôlêông.
Đây là một thành phố theo kiểu Mông Cổ, hoàn toàn khác hẳn những thành phố ở châu Âu.
Kờ-rem–lanh ở trên một ngọn đồi, bên bờ sông Matxcơva, giữa thành phố Mạc–tư–khoa. Chung quanh có thành bao bọc, ở giữa những tháp chuông lóng lánh ánh mặt trời và điện Kờ-rem–lanh cửa mạ vàng, khảm ngọc. Trước kia vua chúa ở đây, Bây giờ những lãnh tụ nước Nga chỉ ở trong những nhà tầm thường. Còn Kờ-rem–lanh để làm phòng hội nghị.
Muốn đến thăm Kờ-rem–lanh, phải có giấy phép đặc biệt.
Mộ Lê–nin dựa vào thành Kờ-rem–lanh, quay mặt ra phía Hồng trường vĩ đại. Mộ xây bằng cẩm thạch đen. Lê–nin nằm trong một quan tài bằng pha–lê như một người đang ngủ; suốt ngày, từng đoàn nhân dân đến viếng mộ của vị lãnh tụ kính mến. Và khi bước ra, người nào cũng rưng rưng nước mắt.
Có những kẻ cho nước Nga là một địa ngục. Có những người thì bảo nước Nga là một thiên đường. Đối với ông Nguyễn, nước Nga nhất định không phải là một địa ngục, nhưng lúc bấy giờ cũng chưa phải là một thiên đường mà là một nước đang xây dựng có nhiều ưu điểm, nhưng tất nhiên chưa kịp sửa chữa hết những khuyết điểm. Đây đó, người ta còn thấy những vết thương do chiến tranh để lại như những cảnh trẻ mồ côi, thiếu nhà ở, thiếu lương thực, v.v. Song những vết thương đang được hàn gắn dần dần. Khắp nơi, người ta phấn khởi, hy sinh, hăng hái làm việc.
Vừa xem xét vừa nghiên cứu nước Nga, ông Nguyễn không quên đây là một nước đã trải bốn năm chiến tranh thế giới và một năm nội chiến, những cuộc chiến tranh đã làm tổn thương đến tận cơ sở. Ông Nguyễn cũng không quên so sánh nước Nga mà cuộc cách mạng đang tiến tới với nước Việt Nam bị nô lệ đã mấy mươi năm.
Ông chú ý nhất đến chế độ xã hội của nước Nga. Ở đây mọi người ra sức học tập, nghiên cứu để tiến bộ. Chính phủ thì giúp đỡ khuyến khích nhân dân học tập. Ở đâu cũng thấy trường học. Các nhà máy đều có lớp học, ở đây con em thợ thuyền có thể học nghề, thợ không lành nghề có thể học để trở thành lành nghề, thợ lành nghề có thể học để trở nên kỹ sư. Như thế nhà máy tự đào tạo lấy cán bộ chuyên môn của mình. Đây là mônt chế độ rất hay. Trong những nông trường tập thể, tính chất người nông dân Nga khác với nông dân các nước: về pháp luật ruộng đất là của nhà nước nhưng thực tế do nông dân sử dụng. Chính phủ cho những nông trường tập thể mượn máy cày. Trong nông trường tập thể, mọi làm chung và chia sản phẩm theo công làm của mỗi người.
Có một số nông trường tập thể rất giàu, mà người ta gọi là nông trường triệu phú. Những nông trường này có trường học sơ cấp và trung cấp, thư viện, nhà chiếu bóng, sân vận động, nhà thương, phòng nghiên cứu nông nghiệp, nơi chữa máy móc v.v. Những nông trường này đã biến thành những thành phố nhỏ.
Những người ốm đau được săn sóc không mất tiền, đây cũng là một điều ông Nguyễn hết sức phục. Và ông nghĩ đến những đồng bào đáng thương của mình, đau ốm không có tiền thuốc. Thực dân Pháp khoe khoang đã tổ chức những nhà thương. Thật ra mỗi tỉnh lỵ mới có một nhà thương, mà không bao giờ chữa cho những người không có tiền.
Ở Đông Dương, người ta tính hơn mười vạn người mới có một thầy thuốc.
Vì ông Nguyễn rất yêu trẻ con nên ông nghiên cứu kỹ vấn đề nhi đồng ở Nga.
Lúc mới đẻ, mỗi đứa trẻ được giúp tiền may quần áo, được uống sữa lọc trong chín tháng không mất tiền. Mỗi tuần thầy thuốc đến thăm nhiều lần. Người mẹ được nghỉ hai tháng trước và sau khi sinh đẻ, vẫn được lương. Mỗi nhà máy có một chỗ nuôi trẻ do những thầy thuốc và nữ y tá trông nom. Người mẹ làm thợ cứ vài giờ lại được nghỉ việc trong mười lăm phút để cho con bú. Những đứa trẻ ngoài chín tháng có thể gửi ở những vườn trẻ, có thấy thuốc chăm sóc.
Buổi sáng, khi đứa trẻ đến, thầy thuốc khám và cân. Rồi nữ y tá tắm cho nó và bận áo quần sạch sẽ của vườn trẻ. Khi mới đến và hai giờ chiều nó được uống sữa, mười giờ sáng và bốn giờ chiều được ăn cơm. Mỗi đứa trẻ có một cái giường nhỏ để nghỉ trưa từ mười một giờ đến một giờ chiều. Có những bàn ghế và đồ dùng nhỏ hợp với trẻ em. Trang hoàng thì có những chậu hoa và những bức tranh vui vẻ thú vật chim chóc, cây cối hoặc những chuyện trẻ em.
Tất cả đồ chơi đều do vườn trẻ cung cấp. Trẻ em ngoài bốn tuổi, bắt đầu học đếm và học những chữ cái với những đồ chơi. Ví dụ đếm bàn ăn, chúng vừa chia những nĩa nho nhỏ hoặc những cái bát nhỏ cho các bàn vừa đếm một, hai, ba, bốn v.v. Có những khối gỗ nho nhỏ sơn nhiều màu và có nhiều chữ vừa là đồ chơi vừa là sách học. Trẻ em lớn tuổi hơn có những đồ chơi khác. Chúng có đủ đồ để học vẽ, học nặn. Có một mảnh vườn con để tập trồng trọt.
Trẻ em được tự do làm theo ý thích của chúng. Chỉ khi nào đứa trẻ đã làm xong hoặc chơi xong, lúc bấy giờ các người phụ trách mới phê bình hoặc gợi ý.
Người ta khuyên bảo trẻ, không bao giờ mắng hoặc phạt và trẻ em luôn luôn ngoan.
Nhờ sự săn sóc như thế, trẻ em lớn lên tươi đẹp như hoa hồng mùa xuân.
Hết giờ làm việc, cha mẹ đến tìm con. Thường thường các em muốn ở lại vườn trẻ, không thích về nhà.
Có thể gửi trẻ vào vườn trẻ cho đến tám tuổi, trẻ em bắt đầu đi học. Học sinh mỗi buổi sáng được một bữa ăn uống không mất tiền.
Ngoài trường học, thì có đội thiếu nhi chăm sóc các em.
Các thành phố lớn đều có cung văn hoá của thiếu nhi. Đây là một lâu đài rộng lớn, có đủ các thứ để cho trẻ có thể vừa chơi vừa học. Ở đây có văn chương, nhạc, thiên văn, hoá học, nhà hát, trò chơi, v.v. cho đến cả tàu điện, ô–tô và xe lửa. Mỗi một thứ đó đều do một nhà chuyên môn giảng giả cho trẻ em.
Kết quả của lối giáo dục tự do này rất tốt.
Ví dụ: Một em mười hai tuổi đã tự mình làm được một máy vô tuyến điện tí xíu có thể để trong hộp diêm, em khác mười bảy tuổi đã giúp được việc cho đài thiên văn Mạc–tư–khoa.
Ở cửa biển Ô-đét–xa, có mấy chiếc tàu nhỏ mà nhân viên từ người chỉ huy cho đến người cầm lái đều là các em thiếu nhi.
Trong một thành phố khác, có một đường xe lửa dài năm cây số của thiếu nhi do thiếu nhi điều khiển.
Các thành phố đều có thư viện và hàng sách đặc biệt cho trẻ em.
Thiếu nhi có một tờ báo riêng. Tờ Sự thật thiếu nhi ở Mạc–tư–khoa có một số lớn biên tập viên và thông tin viên trẻ em với độ một triệu bạn đọc nhỏ.
Những trẻ em đặc biệt có thiên tài được chính phủ giúp đỡ. Ví dụ: Chính phủ đã giao cho những giáo sư âm nhạc phụ trách năm trẻ em có khiếu âm nhạc. Trong cuộc thi âm nhạc quốc tế ở thủ đô nước Bỉ, những em này đã được giải thưởng nhất, ba, tư, và hai giải khuyến khích.
Về mùa hè, thiếu nhi được nghỉ một tháng ở những nơi nghỉ mát ngoài biển hoặc trên rừng thông. Những nhà nghỉ mát đều như những cung điện rất sang. Bữa ăn ngon và nhiều. Sau một tháng chơi và nghỉ, các em nặng thêm từ hai đến bốn ki–lô.
Nói tóm lại, cái gì tốt nhất đều để dành cho trẻ em. Nếu nước Nga chưa phải là một thiên đường cho tất cả mọi người, thì nước Nga đã là một thiên đường của trẻ con. Vì vậy sự sinh đẻ tăng lên rất mau và nạn chết yểu giảm xuống rất thấp.
Thiên đường của trẻ em này không làm cho ông Nguyễn quên tổ quốc Việt Nam. Trái lại ông càng nghĩ nhiều hơn đến trẻ em nước nhà. Ông cũng muốn làm cho chúng sung sướng, mạnh khỏe như những trẻ em Nga. Ông nhớ lại một hôm. Xa–rô (Sarraut), bộ trưởng Bộ Thuộc địa Pháp đã nói với ông: "Nước Pháp rất khoan hồng. Nước Pháp rất muốn làm những việc cải cách. Nhưng nước Pháp sẽ không tha thứ những người nào từ Pa–ri đến Mạc–tư-khoa, từ Mạc–tư–khoa đến Quảng Châu và từ Quảng Châu đến Đông Dương (y vừa nói vừa lấy ngón tay vẽ một bản địa đồ trên mặt bàn) kiếm cách gây nên những sự rối loạn". _________________ hungmgmi@nuocnga.net |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
phuongnn Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 02 May 2005 Bài viết: 1349 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 09-Feb-2007 10:56 pm Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
| hungmgmi viết: |
| cuốn "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" của Trần Dân Tiên... |
Em nghe đồn Trần Dân Tiên đúng là cụ Nguyễn nhà ta phải không anh? Nếu thế thì cụ tự biên ngoong đấy chứ nhỉ??? _________________ Trong mỗi người đều có một mặt trời... |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
danngoc Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 50 Tham gia từ: 30 Apr 2005 Bài viết: 1336 Đến từ: Việt Nam
|
Gửi: 10-Feb-2007 2:52 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
| Bác Hồ đáng nể thêm một điểm nữa là đi hoạt động ngoài nước lâu như vậy mà tiếng Việt vẫn tốt. Đọc lại thấy cụ Phan Bội Châu tiếng Việt nhiều khi không rành rẽ chính xác lắm. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
virus Vodka Nga - Русская Водка

Tuổi: 41 Tham gia từ: 19 May 2005 Bài viết: 1849 Đến từ: МИТХТ
|
Gửi: 10-Feb-2007 4:44 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
Vậy trước giờ em cứ tưởng cụ Hồ biết tiếng Nga từ hồi còn hoạt động ở nhà. Đọc đến đoạn Cụ ở khách sạn mới ngớ ra là Cụ đến Mạc Tư Khoa mới bắt đầu học tiếng Nga. Quay trở lại mới không hiểu là lúc Cụ nói chuyện với viên công chức sau khi xuống tàu (một mình) bằng thứ tiếng gì. Em nghĩ sẽ không phải là tiếng Pháp đâu nhỉ! Hay là Cụ cũng như chúng ta những ngày đầu đến Nga, nói bằng tay chân nhưng người ta vẫn hiểu.
Và còn một điều thắc mắc nữa là : em nghe nói cụ Hồ biết rất nhiều ngôn ngữ, nói thành thạo đến 7 thứ tiếng, không biết điều này có phải sự thật không? Và chính thức thì cụ biết những ngoại ngữ nào ? _________________
hoangtung@nuocnga.net
banquantri@nuocnga.net
|
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
cyxovi Sủi cảo Nga - Пельмени

Tham gia từ: 19 Jan 2006 Bài viết: 92
|
Gửi: 10-Feb-2007 5:50 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
| phuongnn viết: |
| hungmgmi viết: |
| cuốn "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" của Trần Dân Tiên... |
Em nghe đồn Trần Dân Tiên đúng là cụ Nguyễn nhà ta phải không anh? Nếu thế thì cụ tự biên ngoong đấy chứ nhỉ??? |
Thì bác tính, nếu ai đó viết về Bác thì cũng lại nghe Bác kể lại thôi mà.
Điều cơ bản Bác viết có đúng hay không thôi. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
cyxovi Sủi cảo Nga - Пельмени

Tham gia từ: 19 Jan 2006 Bài viết: 92
|
Gửi: 10-Feb-2007 5:54 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
| virus viết: |
Và còn một điều thắc mắc nữa là : em nghe nói cụ Hồ biết rất nhiều ngôn ngữ, nói thành thạo đến 7 thứ tiếng, không biết điều này có phải sự thật không? Và chính thức thì cụ biết những ngoại ngữ nào ? |
Một lần xem TV, có một nhà báo người Italia phỏng vấn Bác. Nếu tớ nhớ không nhầm thì Bác biết những ngoại ngữ sau:
* Tiếng Italia (tương đối)
* Tiếng Pháp (thành thạo)
* Tiếng Nga (không biết Bác có thành thạo không?)
* Tiếng Trung ( )
Còn 3 nữa thì chưa biết.
Bác Hồ đã từng hoạt động tại Mỹ, không rõ có thành thạo tiếng Anh?? |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
TLV Kvas Nga - Квас


Tham gia từ: 23 Jun 2005 Bài viết: 774
|
Gửi: 10-Feb-2007 8:20 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
Khi dự Đại hội Quốc tế cộng sản lần thứ 7, Bác kê khai: Biết các thứ tiếng: Pháp, Anh, Trung Quốc, Ý, Đức, Nga".
Trên thực tế Bác còn có thể sử dụng thông thạo khá nhiều ngoại ngữ khác nữa như: tiếng Xiêm (Thái Lan bây giờ), tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ả Rập, tiếng của rất nhiều dân tộc thiểu số Việt Nam...
Ngày 12-10-1954, hai ngày sau khi giải phóng Thủ Đô Hà Nội, có cuộc họp báo ở Sơn Tây. Nhiều nhà báo nước ngoài đã được phép phỏng vấn Hồ Chủ Tịch. Khi đó, Người đã ra hiệu cho đồng chí phiên dịch không cần dịch, rồi sau khi nghe phóng viên báo "Sự Thật" (Liên Xô) hỏi, Hồ Chủ Tịch đã trả lời bằng tiếng Nga . Sau đó, Người nói chuyện bằng tiếng Ý với phóng viên của tạp chí "Đoàn Kết" (Ý). Hồ Chủ Tịch cũng đã nói bằng tiếng Anh với phóng viên báo "Công Nhân" ( Anh ). Người đã trả lời bằng tiếng Pháp cho phóng viên báo " Nhân Đạo" ( L' Humanité ) ( Pháp ) . Người rất giỏi tiếng Pháp. Trước đây, Người đã viết bằng tiếng Pháp cho các báo ở ngay tại Paris (Thủ đô nước Pháp ) như báo " Đời sống công nhân " (La vie des travailleurs), báo "Nhân dân" (Le peuple), báo "Người cùng khổ" Le' Paria ) và còn viết hẳn bằng tiếng Pháp các tác phẩm "Con rồng tre" để đả kích tên vua bù nhìn Khải Định . Nhất là người đã viết nên tác phẩm "Bản án chủ nghĩa thực dân Pháp" ( Le Procès de la Colonisation franỗaise ) làm xôn xao dư luận. Mà với tiếng Pháp, Bác Hồ kính yêu tự học là chính.
(Vì sao Bác Hồ giỏi nhiều tiếng nước ngoài - Phạm Văn Vĩnh) _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
phuongnn Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 02 May 2005 Bài viết: 1349 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 10-Feb-2007 6:16 pm Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
| cyxovi viết: |
* Tiếng Nga (không biết Bác có thành thạo không?)
* Tiếng Trung ( )
Còn 3 nữa thì chưa biết.
Bác Hồ đã từng hoạt động tại Mỹ, không rõ có thành thạo tiếng Anh?? |
Tiếng Hán thì ổng học từ bé, chắc chắn là ổn, cơ mà thằng ku Ngộ Nhỡ nó bảo, tiếng Nga của Cụ nhà mình là tiếng Nga bồi, như kiểu "I-a gơ-va-rít pa rút-xki" không thèm chia động từ, nhưng Tây nghe vẫn hiểu nên các chú phóng viên vưỡn khoái. Bác nào biết tường tận hơn cho anh em biết thêm đi. _________________ Trong mỗi người đều có một mặt trời... |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
virus Vodka Nga - Русская Водка

Tuổi: 41 Tham gia từ: 19 May 2005 Bài viết: 1849 Đến từ: МИТХТ
|
Gửi: 11-Feb-2007 3:31 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
| Trích dẫn: |
| Tiếng Hán thì ổng học từ bé, chắc chắn là ổn, cơ mà thằng ku Ngộ Nhỡ nó bảo, tiếng Nga của Cụ nhà mình là tiếng Nga bồi, như kiểu "I-a gơ-va-rít pa rút-xki" không thèm chia động từ, nhưng Tây nghe vẫn hiểu nên các chú phóng viên vưỡn khoái. Bác nào biết tường tận hơn cho anh em biết thêm đi. |
Hôm qua em cũng định viết như bác, nhưng lại rút lại sợ phạm úy. Tiếng Pháp thì em ko dám nói, vì nghe rất nhiều rằng bác còn viết báo bằng tiếng Pháp. Nhưng tiếng Nga, Anh, Ý em cũng nghi nghi các bác ạ. Biết ngoại ngữ kiểu bồi thì ... cũng được đó, nhưng hơi ... Mà ko nhớ trước em đọc ở đâu 1 tài liệu rằng con người có thể biết thông thạo được tối đa 9 ngoại ngữ. Và tất nhiên người đó phải làm chuyên về ngôn ngữ mới có khả năng như vậy, còn người bình thường thì căng lắm 4 cái. Đằng này Bác Hồ nhà ta lại vừa giỏi ngoại ngữ lại vừa kiệt xuất trong chính trị. Khâm phục quá
Bác nào có tài liệu về vấn đề này nữa, đăng lên cho anh em biết với ạ. Em cám ơn! _________________
hoangtung@nuocnga.net
banquantri@nuocnga.net
|
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
cyxovi Sủi cảo Nga - Пельмени

Tham gia từ: 19 Jan 2006 Bài viết: 92
|
Gửi: 11-Feb-2007 5:56 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
Trên thế giới, có khá nhiều người biết nhiều ngoại ngữ, đặc biệt (không biết có thổi phồng không) như ông Giáo hoàng tiền nhiệm biết đến gần trăm thứ tiếng, còn nhiều người nữa biết đến chục đến vài chục, lâu cũng không nhớ tên.
Còn nói về Bác Hồ, theo chủ quan của em, việc Bác đi đó đây thì chắc chắn là không thể học theo kiểu "học viện" được rồi, không thể mang giấy bút đến một trường học 5 năm được. Phải không các bác.
Ngay cả những người học các trường Ngoại ngữ, (những điều em biết nhé) khi học trong trường thì học ở mức cơ bản thôi, còn tự thân phải trau dồi văn hóa, giao tiếp vvv... thì mới giỏi ngoại ngữ được.
Với những người sống nhiều năm ở nước ngoài thì việc giao tiếp ban đầu từ tiếng "bồi" (như trẻ em vậy), sau chuẩn dần, đó là một trong những cách học ngoại ngữ (như chương trình Roseta Stone, hay Pimsleur). Còn trình độ có đạt đến mức độ thành thạo, và cao hơn là trau chuốt hay không lại còn phụ thuộc mức độ tiếp thu văn hóa nước sở tại.
Bác Hồ đã sống nhiều năm ở nhiều nước, và cũng tìm tòi khá nhiều (để hiểu cuộc sống của người dân nước đó, tìm con đường cứu nước thì chắc không làm chơi đâu), vì vậy người ta đánh giá Bác am hiểu văn hóa nhiều nước chắc không ngoa. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
cyxovi Sủi cảo Nga - Пельмени

Tham gia từ: 19 Jan 2006 Bài viết: 92
|
Gửi: 11-Feb-2007 6:00 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
Chẳng hạn như mấy chú Tây hay lên TV đó.
Có đồng chí đang học khoa Tiếng Việt, có người thì không. Nhưng các bác thấy đồng chí nào hay la cà vỉa hè, tích cực "buôn dưa lê" là trình độ tiếng Việt khác ngay rồi. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
tieuboingoan Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 09 Nov 2005 Bài viết: 490 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 12-Feb-2007 10:24 am Tiêu đề: Các bạn vào bảo tàng Hồ Chí Minh
|
|
|
Các bạn vào bảo tàng Hồ Chí Minh, có phần giới thiệu về Bác Hồ hồi học ở trường đại học phương Đông của Quốc tế Cộng sản, có cả quyển зачётка của Bác trong thời gian học ở trường nữa đó.
Bạn nào ở Hà nội đến bảo tàng HCM xem đi _________________ http://www.cafesangtao.com
Đam mê sáng tạo - chắc chắn thành công!
http://my.opera.com/tieuboingoan/blog/ |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Phanhoamay Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tham gia từ: 16 Aug 2005 Bài viết: 757 Đến từ: Hà nội
|
Gửi: 12-Feb-2007 11:10 am Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
Đã có lần tôi được nghe băng ghi âm bài phát biểu bằng tiếng Nga của Bác Hồ, không phải là như ai đó nói ông cụ không thèm chia động từ đâu! Tiếng Nga của Cụ khá tốt, tất nhiên không thể tốt như đám con cháu sau này ăn học dăm bảy năm bên Nga, nhưng so với người đã lớn tuổi mới học tiếng Nga, trong bối cảnh không có giáo trình cho người Việt như hiện nay thì đã là quá tốt.
Không nên thần thánh hoá Cụ Hồ, nhưng cũng nên đánh giá đúng tài năng và khả năng của Cụ.
Tôi còn nghe một ông từng là phiên dịch tiếng Nga nổi tiếng kể lại rằng sau một buổi ông ấy dịch cho Cụ làm việc với phía Nga (khi làm việc chính thức thì vẫn dùng phiên dịch, mặc dù hai bên có thể nói/nghe trực tiếp), Cụ cười và trêu ông này: "Sao chú hay dùng который thế?".
Đúng là khi bí từ, người dịch hay phải dùng который để diễn giải dài dòng. Chứng tỏ tiếng Nga của Cụ không phải tồi? _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
hungmgmi Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 20 Jun 2005 Bài viết: 2757 Đến từ: hanoi
|
Gửi: 12-Feb-2007 3:32 pm Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
Các bác bàn tán sôi nổi quá. Tôi thì thán phục cụ Hồ vì cụ viết báo Người cùng khổ, viết cả cuốn Bản án chế độ thực dân Pháp bằng tiếng Pháp, quá siêu. Tôi và một số ông bạn mang tiếng sang LX học 5-6 năm, nhưng bây giờ bảo viết một vấn đề nào đó bằng tiếng Nga thì có mà giơ tay đầu hàng... Nhân tiện nhắc đến viết bằng ngoại ngữ, hungmgmi chợt nhớ đến một bác Tàu khựa tên là Đới Tư Kiệt sang Pháp học khi đã 30 tuổi(1984), rồi bác này ở lại nghĩ ngợi thế nào lại viết cuốn tiểu thuyết Ban dắc và cô thợ may Trung Hoabằng tiếng Pháp, được trao mấy giải ở Pháp, chính xác là 5 giải và trở thành best seller năm 2000 khi bác này 46 tuổi. Sau đó, năm 2003, bác này lại đoạt giải tiếp với cuốn Phức cảm của Di. Thán phục quá, viết văn bằng tiếng ngoại quốc, ngon lành cành đào đến độ đoạt giải thì phải nói là trình độ ngoại ngữ đã đạt đến thượng thặng. Trong khi dân ta mấy chục năm qua có mấy chục ngàn người học ở Nga về, thử hỏi có anh nào viết ra được cái gì bằng tiếng Nga được nhiều người biết đến?
Ủng hộ ý kiến của bác Phan cái. Hungmgmi lại vừa được đọc tiếp trên trang Talawas một đoạn trong cuốn Vừa đi đường vừa kể chuyện của tác giả T.Lan (không hiểu đây là ai?)-nghe có người bảo cuốn này cũng do cụ Hồ tự viết . Trong cuốn này có đoạn kể là:
"Ở Quảng Châu, Bác vừa làm phiên dịch cho đồng chí Bô–rô–đin, cố vấn Liên Xô bên cạnh chính phủ cách mạng Quốc dân Đảng, vừa phụ trách mục tuyên truyền trong tờ báo Canton Gazette – báo bằng chữ Anh của Trung ương Quốc dân Đảng."
Chứng tỏ trình độ tiếng độ tiếng Nga và tiếng Anh của Bác cũng siêu đấy chứ:
Các bác đọc tiếp những đoạn sau trong cuốn Vừa đi đường vừa kể chuyện-một thời đã in ở VN ta. Cũng là về chuyện bác Hồ sang Nga. Trong cuốn này tác giả gọi Mâtxcơv là Mốt-cu, nghe rất ngộ :
Cách mạng Tháng Mười vĩ đại có một sức lôi cuốn kỳ diệu vô cùng. Từ khi nghe tin cách mạng xã hội chủ nghĩa thành công, Bác liền có ý định đi Nga mặc dù lúc đó chưa hiểu hết ý nghĩa cực kỳ to lớn của cuộc cách mạng ấy.
Hồi đó, đi Nga là một việc rất khó khăn và nguy hiểm. Sau khi Hồng quân đã đánh lui bộ đội của 14 nước đế quốc và dẹp xong bọn phản động trong nước, thì Nga lại bị các nước đế quốc bao vây chặt chẽ. Có những người như nhà thơ Pháp là đồng chí Ray–mông Lơ–pho–vơ–rơ cùng mấy anh em công nhân đã mạo hiểm bí mật đi Nga, thì bị bọn phản động quốc tế bắt và thủ tiêu…
Nguy hiểm thì không sợ. Nhưng làm thế nào để giải quyết các khó khăn. Trước hết, làm thế nào để vượt được đoạn đường từ Pa–ri đến biên giới cho khỏi bị mật thám Pháp bắt lại? Làm thế nào để xuyên qua nước Đức và nước Ba Lan.
Ngày thường gần gũi anh em công nhân, Bác biết họ rất khảng khái. Vài thí dụ:
Trong một cuộc mít tinh ở Pa–ri, nhằm quyên góp giúp Nga đang bị đói kém và bệnh hoạn, người diễn thuyết là bà Sơ–vơ–rin, đồng chí Ca–sanh và đồng chí V. Cu–tuya–ri–ê. Khi nghe nói đến lạc quyên, thì trăm người như một, trong túi có bao nhiêu trút ra quyên hết, không ai đến xem mình quyên ít hay là nhiều. Đó là một biểu hiện đồng tình vô sản quốc tế rất cao quý.
Một đồng chí thợ già tên là N. làm ở nhà máy điện thường cùng Bác đi dự các cuộc mít tinh. Một hôm, khi cùng nhau từ cuộc hội họp di về, đồng chí N. thủ thỉ nói với Bác: “Chú mày! Mình suốt đời đi lao động, có dành dụm được chút ít tiền. Mình không vợ không con, bao giờ mình ‘nhắm mắt’ mình để số tiến đó giúp chú làm cách mạng…”
Nay muốn đi Nga, thì chỉ có một cách là nhờ anh em công nhân giúp. Ý định như vậy rồi, Bác tìm làm quen với anh em công nhân xe lửa. Sau nhiều ngày tìm kiếm, thăm dò, Bác đến gặp đồng chí X, làm ở đầu máy xe lửa đi Pa–ri – Bá Linh. Nghe nói Bác muốn đi Nga, đồng chí X vui vẻ nhận giúp ngay. Đồng chí X nói: “Được, chúng tôi sẽ giấu đồng chí ở một chỗ trên xe, bọn mật thám cũng chẳng tìm ra được! Nhưng xe chúng tôi chỉ đi lên Bá Linh thôi…”. Nheo mắt lại nghĩ ngợi một lát rồi đồng chí X nói tiếp: “Không sao! Tôi sẽ bàn với anh em xe lửa Đức giúp cho đồng chí…”
Thế là bước đầu đã thành công. Nhưng khó khăn vẫn còn không ít. Làm thế nào để bỏ rơi bọn mật thám ngày đêm theo mình như bóng theo hình? Anh em công nhân Đức có thể giúp, nhưng công nhân Ba Lan sẽ sẵn sàng giúp mình chăng? Và ai sẽ phụ trách tờ báo Paria [2] ?. Các đồng chí Á – Phi người thì giúp bài, kẻ thì giúp tiền làm báo, nhưng cần có gia đình bận bịu như mình để phụ trách mọi việc: như đi góp tiền, đi giục bài, bí mật gửi báo đến các thuộc địa, bán báo để tuyên truyền ngay ở Pa-ri… Thật là “ngổn ngang trăm mối bên lòng!”.
Quanh quẩn mấy tháng, kế hoạch chưa xong, thì một hôm được Trung ương Đảng Cộng sản Pháp gọi đến và bảo: “Đồng chí sẽ được đi dự đại hội lần thứ năm của Quốc tế Cộng sản với danh nghĩa là đại biểu dân tộc thuộc địa”.
Tin mừng đó làm cho Bác sung sướng ngất trời!
Bọn mật thám nắm vững “quy luật” hoạt động của Bác: Sáng đi làm công. Chiều đến thư viện. Tối dự mít tinh. Khuya về nhà ngủ…
Bác cũng nắm vững quy luật “hoạt động” của chúng: Chúng chỉ theo Bác từ nhà trọ đến chỗ làm việc, đến chỗ xem sách, đến nơi hội họp. Sau đó tin chắc rằng Bác chẳng đi đâu mất, chúng về nhà chúng để vui thú gia đình.
Hôm đó, hai tay đút túi, Bác ung dung lên xe buýt đi tham gia cuộc mít tinh ở ngoại ô Pa–ri. Độ nửa giờ sau, Bác lặng lẽ đi quành về ga xe lửa. Một đồng chí tin cẩn đã chờ sẵn ở đó, trao cho Bác một vé xe lửa hạng nhất (vì hạng nhất chỉ có những khách sang trọng, ít bị tình nghi), và một cái va ly con. Bác cố trấn tĩnh, nhưng đến khi xe lửa qua khỏi biên giới Pháp – Đức, trống ngực mới hết phập phồng.
Chắc chắn là bọn mật thám phụ trách gác Bác sẽ được quan thượng thư thuộc địa “thưởng” cho một mẻ nên thân. Mà chính quan thượng thư cũng tức mình đến “ung thư phát bối”.
Khi đi qua địa phận Đức bị quân Pháp chiếm đóng, thì thấy lại những cảnh tượng thực dân. Đối với người Đức, bọn quân phiệt Pháp ở đây cũng vênh váo lên mặt, làm mưa làm gió, y như bọn Pháp ở nước ta… Có mấy người thương binh Pháp lên nhầm toa xe hạng nhất, liền bị một tên quan sáu Pháp khua ba–toong đuổi xuống xe…
Tuy sau chiến tranh đã sáu năm, ở Bá Linh vẫn đói kém dữ (có lẽ ở các nơi khác cũng vậy). Người nào cũng có vẻ xanh xao, vàng vọt! Nạn lạm phát giấy bạc thật là kinh khủng, sớm một giá khác, chiều một giá khác. Đưa giấy bạc mua một tờ báo thì số giấy bạc chắp nhau lại, rộng hơn tờ báo. Cả gia tài bác chỉ vẻn vẹn hơn 1.000 quan Phơ–răng, vậy mà tính ra tiền Đức, Bác đã trở thành người giàu bạc triệu!
Tổ quốc cách mạng
Bác đến Nga vào mùa đông. Mọi vật đều bị tuyết phủ trắng xoá như một thế giới bằng bạc. Có ngày rét đến 42 độ dưới 0.
Đại hội Quốc tế Cộng sản hoãn chưa khai, vì Lê–nin còn ốm nặng.
Hôm 21-1-1924, một cơn gió thảm mưa sầu đã chấn động toàn thể nhân dân Nga, cũng như nhân dân lao động và dân tộc bị áp bức cả thế giới: Lê–nin, người thầy, người bạn, người đồng chí kính yêu của chúng ta mất rồi!
Cuối tháng 8–1918, trong lúc đến nói chuyện ở một cuộc mít tinh của công nhân nhà máy tại thành phố Pe–tec–bua (nay là Lê–nin–gờ-rát) Lê–nin bị một tên phản động bắn bị thương nặng. Từ đó về sau, Lê–nin thường bị yếu, nhưng vẫn cố gắng làm việc đến hơi thở cuối cùng.
Nghe tin buồn đó, nhiều người oà lên khoác. Bác cũng khóc. Kể sao cho xiết tình thương tiếc không bờ bến của những người lao động đối với người thầy cách mạng vĩ đại ấy. Biến thương xót thành hành động! Lê–nin mất, nhưng ngọn cờ chủ nghĩa Lê–nin có Đảng Bônsêvích anh hùng nắm vững lá cờ và có hàng triệu người cộng sản khắp thế giới giương cao. Để tỏ tình đoàn kết chặt chẽ và nhiệt liệt ủng hộ Đảng của Lê–nin, hơn 24 vạn công nhân Nga lúc đó đã xin vào Đảng.
Bốn năm chiến tranh thế giới lần thứ nhất và năm năm nổi loạn, ngoại xâm đã phá hoại nền kinh tế Nga một cách cực kỳ nặng nề. Như so với năm 1913 (tức là năm trước chiến tranh), thì năm 1920:
Công nghiệp nặng nói chung bảy phần chỉ còn một:
Nghề đúc sắt chỉ còn 3% (116.000 tấn);
Than chỉ bằng 1/3;
Dầu lửa chỉ bằng 2/5;
Nghề dệt vải chỉ còn 5%, phần mỗi người không đầy một thước.
Cuối năm 1924, đầu năm 1925, tuy kinh tế đã bước đầu khôi phục, nhưng mức sản xuất vẫn còn kém. So với năm 1913 thì:
Tổng sản lượng công nghiệp mới đạt ba phần tư,
Sắt mới đạt một phần ba,
Gang mới đạt một phần hai,
Giao thông vận tại mới đạt bốn phần năm.
Trong nước vẫn còn hơn mười vạn người thất nghiệp.
Từ năm 1928 bắt đầu kế hoạch năm năm lần thứ nhất, rồi bắt đầu hợp tác hoá nông nghiệp. Nhờ sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng Cộng sản và tinh thần hăng hái thi đua của nhân dân trong khoảng mươi năm, kinh tế Liên Xô đang tiến lên vùn vụt thì năm 1940, phát xít Đức lại gây ra cuộc Chiến tranh Thế giới lần thứ hai. Giữa năm 1941 chúng tiến công Liên Xô. Trong gần năm năm, chúng đã tàn phá của Liên Xô;
1.710 thành thị,
32.000 xí nghiệp
70.000 nông thôn…
Nhắc lại những khó khăn trong thời kỳ trước, để so sánh với những thành tích ngày nay, càng thấy rõ sự cố gắng và sự thắng lợi của Liên Xô vô cùng vĩ đại.
Ngày Bác đến Mốt–cu lần đầu tiên, điều kiện đời sống ở Liên Xô cũng đang rất khó khăn. Những thứ cần dùng hàng ngày như: bánh mì, bơ, thịt, đường, vải, v.v. đều bị hạn chế. Một thí dụ: Người Liên Xô quen uống nước chè với đường, nhưng lúc đó đường rất khan hiếm. Năm thì mười hoạ mỗi gia đình mới được mua chút ít. Người ta phải dùng Xa–kha–rin (một chất hoá học hơi ngòn ngọt) thay thế cho đường. Nhân dân phải nhịn những thứ của ngon vật quý để đưa ra nước ngoài đổi lấy máy móc cho công việc xây dựng. Nhà ở cũng thiếu thốn… Tuy vậy không ai than phiền oán trách; trái lại mọi người đều cố gắng để vượt qua khó khăn để ra sức xây dựng.
Có thể nói: Hồi đó mức sống của người lao động Liên Xô và của người lao động Đức cũng kham khổ như nhau. Nhưng có những điều tuyệt đối khác nhau, giữa nhân dân hai nước:
Người Đức phải tự nhận mình là kẻ thua trận trong cuộc chiến tranh, người Liên Xô thì tự hào mình đã thắng lợi trong cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa. Người Đức thì buồn rầu. Người Liên Xô thì phấn khởi.
Nhân dân Đức rất cực khổ, nhưng bên cạnh họ thì bọn thống trị Đức và bọn tư sản nước ngoài sống một cách cực kỳ xa hoa. Nhân dân Liên Xô thì từ trên xuống dưới đều đồng cam cộng khổ, thắt lưng buộc bụng, đoàn kết phấn đấu, để xây dựng nước nhà, xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Do đó, người Đức sống trong một bầu không khí ảm đạm mịt mù. Người Liên Xô thì hăng say lao động và trông thấy trước mắt một tương lai hạnh phục rực rỡ.
Còn bản thân Bác cũng có sự thay đổi lớn. Từ một công nhân nghèo ở Pa–ri sang đến Đức thoắt trở nên một người “triệu phú”. Từ một người có bạc triệu ở Đức sang đến Liên Xô lại trở nên một thành viên chân chính, một người anh em ruột thịt trong đại gia đình vô sản quốc tế. Bác nói: “Từ bé đến lớn chưa bao giờ thấy trong mình tự do, khoan khoái và sung sướng như lúc bấy giờ. Tuy vậy, chỉ mong đại hội quốc tế sớm họp, để sau đại hội thì được đi hoạt động”. Trong khi chờ đợi, Bác cố gắng học hỏi và xem xét.
Một hôm Bác cùng mấy đồng chí người châu Phi đi thăm một trại nhi đồng có độ 300 em. Mặc dù trong hoàn cảnh thiếu thốn, nhi đồng được đặc biệt săn sóc về mặt vật chất. Về mặt tinh thần, các em cũng rất khôn. Cùng sáng hôm đó có mấy người viết báo Anh và Pháp đến thăm trại. Đối với họ các em giữ đúng lễ độ. Họ hỏi câu gì, các em trả lời câu ấy thế thôi. Các em không thích chuyện trò thân mật với những người “buốc dôi” (tư bản).
Nhưng khi thấy Bác và các đồng chí châu Phi đến, thì các em vui vẻ chạy ùa ra như một đàn chim để hoan nghênh nhiệt liệt các chú, các bác cộng sản.
Một em gái độ sáu bảy tuổi, đẹp và ngoan khẽ hỏi Bác: “Chú ơi chú, mặt mũi bọn đế quốc ra thế nào? Chắc nó xấu lắm nhỉ? Cháu nghe các anh chị nói: Chúng hành hạ cả trẻ con Việt Nam, cháu ghét chúng nó lắm!... Bao giờ về nước, nhờ chú chuyển những cái hôn của các cháu cho các bạn Việt Nam nhé!". Nói xong em ôm choàng hôn Bác và mắt em hơi ướt vì cảm động.
Tháng 6–1924, Đại hội lần thứ năm của Quốc tế Cộng sản họp ở Mốt–cu có đại biểu của 49 đảng cộng sản đến dự.
Trong đại hội, vấn đề quan trọng nhất là phân tích tình hình thế giới: Hồi đó, chủ nghĩa tư bản đang đi vào thời kỳ ổn định tương đối và tạm thời. Các đảng xã hội thuộc Quốc tế thứ hai đi đầu hàng giai cấp tư sản. Có đảng cộng sản đã phạm một số sai lầm trong phương pháp hoạt động… Vì vậy, đại hội đặc biệt nhấn mạnh vấn đề Mặt trận thống nhất giữa hàng ngũ công nhân, và yêu cầu các đảng cộng sản theo đúng chủ nghĩa bônsêvích về các mặt tư tưởng, tổ chức và sách lược…
Phát biểu ý kiến, Bác trình bày trước đại hội tình hình chung của các nước đế quốc và các nước thuộc địa, cùng tình hình riêng của Đông Dương; nêu những việc các đảng cộng sản đã làm được và những điều thiếu sót đối với phong trào cách mạng ở các thuộc địa. Kết luận, Bác đề ra năm yêu cầu đối với Đảng Cộng sản Pháp.
Báo Đảng thường xuyên đăng những bài về vấn đề thuộc địa;
Tăng cường tuyên truyền và kết nạp vào Đảng những phần tử cốt ở những thuộc địa có chi bộ Đảng;
Gửi một số đảng viên ở các thuộc địa đến Mốt–cu học;
Tổng công hội (thống nhất) Pháp kết nạp những công nhân thuộc địa ở Pháp vào hội, để giáo dục họ;
Đặt nhiệm vụ cho các đảng viên phải quan tâm hơn nữa đến vấn đề thuộc địa.
Sau đại hội, những vấn đề đó đều được thực hiện dần dần.
Câu chuyện đến đó, thì trời vừa trưa, bụng cũng đói, Bác bảo: “Phía tay phải đường kia có hang đá. Các chú xem thử có đúng không?”. Chúng tôi chạy đến xem, quả nhiên có một cái hang khá rộng, trông ra xung quanh thì “sơn thuỷ hữu tình”. Vào hang tạm nghỉ, chúng tôi hỏi sao mà Bác đoán biết ở đây có hang? Bác nói: “Những ngày hoạt động bí mật ở vùng Pác Bó, thường đi tìm hang làm địa điểm, cho nên trông thấy ở đâu có rặng cây và mỏm đá hơi khang khác thì đoán biết ở đó có hang."
Chúng tôi dọn cơm nắm ra ăn. Vừa ăn được nửa chừng, bỗng nghe tiếng máy bay địch từ phía xuôi lên. Chúng tôi trèo lên núi xem, thấy cả ba chiếc. Chúng lượn quanh mấy vòng, rồi thay phiên nhau thả bom và bắn liên thanh xuống đường cái. Vì chung quanh nhiều rừng núi, tiếng động cơ tiếng bom và tiếng súng dội lên ầm ầm, long trời chuyển đất. Mười phút sau, thả hết bom, bắn hết đạn, chúng lại chuồn về xuôi.
Trận bắn phá ấy có vẻ hung tợn lắm, nhưng không có kết quả gì. Khi nghe máy bay địch đến, đồng bào dân công kéo nhau đi tạt vào rừng, ngồi nghỉ chờ máy bay địch đi rồi, đồng bào lại ra đường, không chút sợ hãi. Có người còn rủa địch: “Bố tiên sư nó! Nếu ngày nào chúng cũng lên, thì càng tốt, chúng sẽ tốn nhiều đạn, nhiều bom, nhiều xăng”…
Chúng tôi đi một đoạn thì gặp một đội thanh niên đang lấp hố bom, sửa lại đường. Bác hỏi: “Các cháu có sợ máy bay?”. Một cô thanh niên vừa cuốc đất vừa nhanh nhảu trả lời: “Thưa không ạ, các cháu quen rồi, cuốc xẻng của chúng cháu đã nhiều lần thắng máy bay của giặc…”
Trước khi Bác tiếp tục kể chuyện, anh Thành đề nghị: “Nếu Bác kể cho nghe những hoạt động bí mật của Bác thì chắc là thú vị lắm”.
Không đồng ý với anh Thành, bác sĩ Chân nói: “Đã là bí mật thì không nên nói công khai. Anh em cách mạng ở các nước khác có thể còn dùng những cách bí mật đó. Nói ra không lợi”.
Bác bảo: “Chú Chân nói đúng. Thôi, để Bác kể những chuyện không bí mật vậy”.
Sau Đại hội lần thứ năm của Quốc tế Cộng sản, Bác còn dự các cuộc Đại hội Quốc tế Công hội đỏ, Quốc tế Nông dân, Quốc tế Phụ nữ, Quốc tế Thanh niên, Quốc tế Cứu tế đỏ.
Ở Đại hội Quốc tế Phụ nữ, Bác đã gặp nhiều nữ đồng chí Bônsêvich, trong đó có đồng chí Cơ–rúp–scai–a (vợ Lê-nin). Đồng chí Cờ-rúp–scai–a rất chất phác, hiền lành, khiêm tốn và nói tiếng Pháp rất thành thạo. Đồng chí ân cần hỏi Bác về phong trào phụ nữ Việt Nam và nói cho Bác nghe về một số kinh nghiệm về việc hoạt động phụ nữ. Hồi đó đồng chí làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục.
Sau các cuộc Đại hội đó, Bác bí mật sang Trung Quốc. Lúc đó, Trung Quốc đang ở trong tình trạng lộn xộn. Ở miền Bắc bọn quân Phiệt Ngô Bội Phu, Đoàn Kỳ Thuỵ, Trương Tác Lâm… do các nước đế quốc giật dây – đang đánh nhau lung tung. Ở miền Nam Quốc dân Đảng của cụ Tôn Trung Sơn và Đảng Cộng sản đang hợp tác chặt chẽ, do đó mà phong trào cách mạng đang lên cao. Chính phủ cách mạng (Quốc dân Đảng) đóng ở Quảng Châu đang chuẩn bị tiến quân về phía Bắc.
Bác về đến Quảng Châu thì may lại gặp các đồng chí Chu Ân Lai, Lý Phú Xuân, Thái Xướng (vợ đồng chí Lý), và nhiều đồng chí khác mà Bác đã quen biết lúc ở Pháp. Đồng chí Mao Trạch Đông hồi đó phụ trách trường huấn luyện nông dân. Đồng chí Lưu Thiếu Kỳ phụ trách phong trào công nhân. Đồng chí Bành Bái phụ trách tổ chức nông dân.
Thiên hạ đều biết rõ hoạt động cách mạng của các đồng chí lãnh đạo Trung Quốc. Đây Bác chỉ tóm tắt kể chuyện đồng chí Bành Bái. Tuy xuất thân từ một nhà địa chủ phong kiến kếch xù, đồng chí Bành là một trong những người lập nên Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trước đó đồng chí đã vận động và tổ chức nông dân ở vùng Hải Lục Phong. Đầu tiên đồng chí vận động những tá điền của bố mình đòi giảm tô, giảm tức, vì vậy mà bị ông cụ ghét bỏ thậm tệ. May nhờ bà cụ cưng con và cô em gái thương anh, mà đồng chí Bành tiếp tục hoạt động được.
Trong thời kỳ đầu, đồng chí Bành đã gặp nhiều thất bại như: mặc áo Tây đến nhà nông dân, họ tránh không chịu gặp vì họ nghĩ “cậu ấm” đến đòi nợ cho bố. Vì hay nói chữ, nông dân nghe không hiểu. Vì gặp phụ nữ cũng nói chuyện, bị nông dân ghen, v.v… Mỗi lần thất bại, đồng chí đều có tìm ra nguyên nhân và sửa chữa ngay. Nhờ có quyết tâm và chịu khó, chẳng bao lâu đồng chí đã tổ chức được nông hội khắp hai huyện đã dùng súng ống đánh nhau với những địa chủ ngoan cố… Khi Quốc dân Đảng phản bội cách mạng, nông hội Hải Lục Phong vẫn đứng vững và đã che chở được nhiều cán bộ bí mật. Công xã Quảng Châu thất bại, đồng chí Bành vâng lệnh Đảng lên hoạt động bí mật ở Thượng Hải, bị bắt và đã oanh liệt hy sinh.
Ở Quảng Châu, Bác vừa làm phiên dịch cho đồng chí Bô–rô–đin, cố vấn Liên Xô bên cạnh chính phủ cách mạng Quốc dân Đảng, vừa phụ trách mục tuyên truyền trong tờ báo Canton Gazette – báo bằng chữ Anh của Trung ương Quốc dân Đảng. _________________ hungmgmi@nuocnga.net |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Phanhoamay Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tham gia từ: 16 Aug 2005 Bài viết: 757 Đến từ: Hà nội
|
Gửi: 12-Feb-2007 4:16 pm Tiêu đề: Re: Những ngày đầu Bác Hồ đến Nga
|
|
|
Gọi Matxcơva là Motxcu là theo kiểu Pháp. T.Lan cũng vẫn là Cụ thôi. _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|