| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
Len90 Bánh mì đen - Черный хлеб

Tham gia từ: 08 Aug 2006 Bài viết: 70
|
Gửi: 23-Jun-2007 7:05 am Tiêu đề: Re: Ti-mua và đồng đội.
|
|
|
Thật bực mình, không sao chợp mắt ngủ được nữa. Tự nhiên, Giê-nhi-a muốn ăn bánh phết mứt. Em nhỏm dậy, bước lại tủ, bật đèn. Và mãi tới lúc này em mới chợt trông thấy hai bức điện trên bậu cửa sổ.
Em hoảng hốt. Đôi tay run run bóc điện ra đọc.
Bức thứ nhất viết:
“Sẽ qua nhà đêm nay từ mười hai giờ đến ba giờ sáng, đợi ở nhà trong thành phố. Ba”.
Bức điện thứ hai :
“Có mặt ở Moskva ngay đêm nay, ba về. Olga”.
Giê-nhi-a hoảng hốt nhìn đồng hồ. Đã mười một giờ mười lăm . Em mặc vội áo vào, bế xốc đứa bé đang ngủ lên, chạy thốc ra cửa như người mất trí. Sực tỉnh, em lại đặt em bé trở lại giường. Em lao ra phố và chạy thẳng tới nhà bà lão bán sữa. Em đấm tay, đạp chân vào cửa, mãi cho tới khi bà hàng xóm ló đầu ra cửa sổ:
- Đập cái gì thế? – Bà ta hỏi, giọng ngái ngủ - Làm gì mà hét lên thế?
- Cháu không hét đâu. – Giê-nh-a khẩn khoản – Cháu cần gặp bác bán sữa, bác Masha ấy mà. Cháu nhờ bác ấy trông giúp cháu đứa bé.
- Nói năng gì mà vớ vẩn thế? – Bà hàng xóm vừa trả lời vừa đóng sập cửa lại – Bà ấy sang thăm người em ở thôn bên từ sáng sớm rồi.
Có tiếng còi tàu vọng lại từ phía ga. Giê-nhi-a vừa chạy ra đường thì va ngay phải ông già lịch thiệp tóc hoa râm. Đó là ông bác sĩ.
- Cháu xin lỗi cụ ạ! – Em lúng túng nói - Cụ có biết đó là tiếng còi tàu nào không ?
Ông già lịch thiệp rút đồng hồ túi ra xem.
- Hai mươi ba giờ năm lăm phút – Ông cụ trả lời – đó là chuyến tàu cuối cùng đi Moskva trong ngày.
- Sao lại cuối cùng ạ? – Giê-nhi-a nuốt nước mắt nói không ra lời - Thế chuyến sau thì vào lúc mấy giờ ạ?
- Chuyến sau vào buổi sáng, ba giờ bốn mươi . Cô bé có chuyện gì thế? – Ông nắm lấy đôi vai đang run lên của Giê-nhi-a lo lắng hỏi – Cháu khóc à? Liệu lão có thể giúp được cháu việc gì không?
- Khong đâu ạ. – Giê-nhi-a cố kiềm chế để không bật lên tiếng khóc rồi vừa bỏ chạy, vừa trả lời – Bây giờ thì chẳng một ai trên đời này có thể giúp cháu được nữa rồi!
Về nhà em gục đầu xuống gối, nhưng lại bật dậy, chạy đến chỗ đứa bé đang ngủ, nhìn nó đầy căm tức. Sực tỉnh ra em bèn sửa lại chăn cho em bé, đẩy con mèo sắc hung ra khỏi gối.
Em bật đèn hành lang, trong bếp, trong phòng rồi ngồi xuống đi-văng lắc đầu lia lịa. Em cứ ngồi như thế một lúc lâu, nhưng có lẽ đầu óc không nghĩ nổi một việc gì. Bất giác em khoác cây đàn phong cầm lên một cách máy móc và đưa tay lần phím đàn. Một điệu nhạc khe khẽ vang lên trang nghiêm và buồn buồn. Giê-nhi-a đặt đàn xuống, bước lại gần cửa sổ. Đôi vai em rung lên.
Không! Em không tài nào có đủ sức để chịu đựng nổi sự đau khổ một mình như thế này. Em đốt nến rồi chạy qua vườn đến nhà kho.
Đây là gác xép. Dây, bản đồ, bao tải, cờ. Em bật đèn hiệu, bước lại gần buồng lái, tìm sợi dây cần thiết mắc vào tay quay quay thật mạnh.
…Timua đang ngủ ngon thì con chó Rita chạy đến lấy chân đạp nhẹ vào vai cậu. Câu chẳng hề hay biết gì. Rita thấy vậy bèn lấy răng cắn mép chăn lôi tụt xuống sàn.
Timua choàng dậy.
- Mày đấy à, Rita – Timua sửng sốt hỏi – Có chuyện gì thế?
Con chó nhìn thẳng vào mặt cậu, ve vẩy đuôi, mấp máy cái mõm. Timua chợt nghe tiếng chuông đồng rung lên ở phía ngoài.
Cậu chạy ra hàng lang, chưa thể hiểu là ai lại cần đến mình giữa đêm hôm khuya khoắt này. Timua nhắc ống nghe lên.
- Phải rồi, tôi Timua đang đứng bên máy đây. Ai đấy ? Bạn…bạn đấy à, Giê-nhi-a đấy à ?
Thoạt đầu Timua còn nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng sau bỗng môi cậu run lên. Trên mặt cậu những vết đỏ mỗi lúc một hằn rõ. Cậu thở gấp không đều nhịp.
- Chỉ có ba tiếng đồng hồ thôi à? – Timua lo lắng hỏi Giê-nhi-a - Giê-nhi-a ơi, bạn khóc đấy à? Mình nghe thấy tiếng nấc của bạn đấy. Không được thế! Không nên đâu! Mình sẽ đến ngay bây giờ đây.
Timua mắc ống nghe trở lại, giật vội bảng giờ tàu ở trên giá xuống.
- Phải rồi, chuyến tàu cuối cùng chạy vào lúc hai mươi ba giờ năm mươi lăm. Chuyến sau sẽ chạy vào lúc ba giờ bốn mươi phút sáng - Cậu cắn môi đứng im - Muộn rồi! Chẳng lẽ không còn cách nào khác nữa hay sao? Không! Chậm mất rồi!
Nhưng ngôi sao đỏ ngày và đêm vẫn đang rực cháy trên cánh cổng nhà Giê-nh-a. Chính cậu đã đốt lên ngôi sao ấy bằng đôi tay mình. Và những ánh sao vừa thẳng thắn, vừa nhọn ấy vẫn sáng rực, nhấp nháy trước mắt Timua.
Con gái của vị chỉ huy gặp chuyện không may. Con gái của vị chỉ huy bất ngờ bị rơi vào vòng phong tỏa. Đó là trách nhiệm mà cậu và đội của cậu đặt ra cho mình bấy lâu nay. Vị chỉ huy đang chiến đấu ngoài mặt trận không có điều kiện chăm sóc cho con gái thì chính cậu và các bạn sẽ thay ông chăm sóc cho cô. Nhất là bây giờ ông cần gặp con gái của mình thì bằng mọi cách cậu sẽ phải làm được điều đó.Bằng mọi cách.
Vừa nghĩ, Timua vừa mặc quần áo chạy và ra đường. Chỉ vài phút sau cậu đã có mặt trên thềm nhà của con người lịch thiệp có mái tóc hoa râm. Trong phòng làm việc của bác sĩ vẫn còn ánh đèn. Timua gõ cửa. Có tiếng mở cửa và bác sĩ ló đầu ra.
- Cậu cần gặp ai? – Con người lịch thiệp hỏi, giọng khô khan.
- Cháu xin gặp ông ạ - Ti mua trả lời.
- Gặp lão à? – Ông già suy nghĩ rồi đưa tay đẩy rộng cửa ra, nói - Nếu vậy thì…xin mời vào!
Hai người gặp nhau chóng vánh.
- Đó là tất cả những việc mà chúng cháu đã làm - mắt Timua long lanh, em kết thúc câu chuyện – chúng cháy đã làm như một trò chơi và đó là lý do vì sao cháu lại cần được gặp Cô-li-a của ông lúc này.
Ông lão im lặng đứng dậy. Cụ đưa tay nhanh nhẹn nắm lấy cằm Timau, nâng mặt cậu lên mà nhìn thẳng vào tận mắt, rồi đi ra.
Cụ vào phòng Cô-li-a lay vai cháu:
- Dậy, cháu ơi! – Ông cụ nói – Có người đến tìm cháu đấy.
- Nhưng cháu có biết gì đâu ạ. – Cô-li-a hoảng hốt mở mắt ra, nói với ông – Ông ơi, cháu chẳng biết chuyện gì đâu. Thật đấy, ông ạ.
- Dậy đi cháu – Con người lịch thiệp nhắc lại với giọng khô khan, bạn cháu nó đến tìm cháu đấy.
Giê-nhi-a ngồi bó gối trên đống rơm ở gác xép nhà kho. Em đang đợi Timua đến. Nhưng bỗng em lại thấy cái đầu bù của Cô-li-a thò vào qua khe hở tren cửa sổ, chứ khong phải là Ti-mua.
- Cậu đấy à, Cô-li-a – Giê-nhi-a ngạc nhiên - Cậu cần gì thế?
- Tớ cũng chẳng biết nữa. – Cô-li-a khẽ trả lời - Tớ đã đi ngủ rồi. Thấy cậu ấy đến gọi. Tớ tỉnh dậy. Cậu ấy bảo tớ đến gặp cậu và dẫn cậu đi ra cổng.
- Để làm gì?
- Tớ cũng chẳng biết nữa. Đầu tớ đang kêu o o lên đây này. Giê-nhi-a à, tớ chả biết quái gì đâu.
Không có ai ở nhà để xin phép. Chú Ghê-oóc-ghi đêm này về Moskva và ngủ lại đó. Timua bèn đốt đèn lên, lấy rìu và gọi con chó Rita cùng đi ra vườn. Cậu hết nhìn cái rìu trên tay lại nhìn cái khóa treo trên cửa. Gay go thật! Timua hiểu rằng làm như thế là không nên, nhưng không còn cách nào khác. Cậu vung mạnh tay chặt băng cái khóa, dắt chiếc xe môtô ra.
- Rita! – Timua quỳ xuống hôn vào mõm con chó và đau khổ nói với nó – Mày đừng giận tao nhé! Tao không còn cách nào khác cả.
Giê-nhi-a và Cô-li-a đứng bên cổng vườn. Xa xa có ánh đèn đang lao vun vút. Ánh đèn phóng thẳng tới cho hai em cùng với tiếng môtô nổ giòn. Hai em bị lóa mắt vội lùi lại sts hàng rào. Vừa lúc đó ánh đèn phụt tắt, tiếng máy nổ cũng bặt đi. Timua hiện ngay ra trước mắt hai đứa.
- Cô-li-a – Timua không chào không hỏi, đi ngay vào việc - Cậu sẽ ở lại đây trông đứa bé con đang ngủ. Cậu phải chịu trách nhiệm về em bé ấy trước toàn đội ta. Giê-nhi-a, ngồi lên xe! Thẳng hướng Moskva. Tiến lên!
Giê-nhi-a sung sướng kêu lên. Em lấy hết sức ôm chặt lấy Timua mà hôn lên má bạn.
- Ngồi lên, Giê-nhi-a, ngồi lên – Timua hét to, cố tỏ ra minh vốn là một con người nghiêm khắc – Bám cho chặt vào! Nào, tiến lên! Tiến lên thôi!
Môtô nổ máy, tiếng còi vang lên. Và chẳng mấy chốc ánh đèn đỏ sau xe đã biến đi trước đôi mắt còn ngơ ngác của Cô-li-a.
Cậu ta đứng đó, đưa cây gậy lên ngang thắt lưng, như thể cầm súng, rồi bước đi chung quanh ngôi nhà nghỉ rực sáng ánh đèn.
- Đúng thế đấy - vừa bước những bước ra vẻ quan trọng, cậu ta vừa lẩm bẩm – công việc của người chiến sĩ mới vất vả làm sao! Ngày , đêm chẳng lúc nào được yên tĩnh. _________________ Len95 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
TLV Kvas Nga - Квас


Tham gia từ: 23 Jun 2005 Bài viết: 774
|
Gửi: 26-Jun-2007 7:07 pm Tiêu đề: Re: Ti-mua và đồng đội.
|
|
|
Sắp ba giờ sáng rồi. Đại tá A-léc-xan-đơ-rốp ngồi bên bàn. Ấm trà để bên những mẩu xúc xích, phó mát và những lát bánh mì trên mặt bàn đã nguội từ lâu.
- Nửa tiếng nữa ba sẽ đi, - ông nói với Ôn-ga, - rất tiếc là ba không được gặp em Giê-nhi-a. Ôn-ga, con khóc đấy à?
- Con chả biết tại sao em ấy lại không về. Con thương nó lắm. Em ấy đợi ba suốt ngày. Thế này thì khéo em ấy phát điên lên mất. Cứ nguyên như hiện nay nó cũng đã điên rồi.
- Ôn-ga, - người cha đứng dậy, - ba không rõ lắm, nhưng ba không tin là em Giê-nhi-a lại có thể rơi vào một nhóm trẻ xấu, lại có thể bị chúng làm cho hư hỏng, hoặc có thể bị chúng điều khiển. Không, tính tình của nó không phải vậy đâu!
- Đấy! - Ôn-ga giận hơn. - Ba cứ nói thử với em ấy câu đó xem. Xưa nay nó vẫn tự hào rằng tính nó giống hệt tính ba. Giống cái gì? Nó leo lên mái nhà, ròng dây qua ông khói. Con định lấy bàn là ra là thì tự nhiên cái bàn là bị rút nhảy bật lên. Ba ạ, lúc ba đi ở nhà em ấy có tất cả bốn cái áo. Bây giờ có hai cái đã biến thành giẻ rách rồi. Còn cái thứ ba nó lớn quá, mặc không vừa, cái thứ tư thì con chưa cho mặc. Con đã khâu cho nó ba cái mới. Nhưng nó mặc như phá ấy. Suốt ngày, con chỉ thấy em ấy bị xước, bị bầm tím. Lúc nào bị gọi về môi em ấy cũng bặm im thin thít như cái nơ hồng vậy. Còn đôi mắt xanh biếc thì cứ trố ra. Thật, ai cũng bảo rằng em ấy là hoa chứ không phải là đứa con gái nữa. Cứ đợi đấy rồi xem! Gớm thật! Hoa! Động vào là sầy tay ra cho mà xem. Ba ạ. Ba đừng nghĩ là tính em ấy giống tính ba nữa. Ba cứ thử nói câu ấy với em mà xem! Em ấy sẽ múa suốt ba ngày liền trên ống khói đấy chứ chẳng đùa đâu.
- Thôi được rồi, - người cha ôm lấy Ôn-ga, đồng tình, - ba sẽ bảo em. Ba sẽ viết thư cho em ấy. Còn con, Ôn-ga ạ, con cũng đừng quá khắt khe với em làm gì. Con bảo với em là ba rất yêu và nhớ nó, ba sẽ sớm trở về và đừng có khóc khi nhớ ba, vì em ấy là con gái của một người chỉ huy.
Chị Ôn-ga ôm chặt lấy bố, nói:
- Thế nào em ấy cũng khóc. Con cũng là con gái của người chỉ huy. Nhưng rồi cả con cũng sẽ phải khóc.
Người cha xem đồng hồ, bước lại trước gương, thắt dây lưng và sửa lại áo. Bỗng cánh cửa phía ngoài mở toang, làm chiếc rèm cửa tung lên và Giê-nhi-a xuất hiện với đôi vai nhô cao lên như chuẩn bị lao tới.
Lẽ ra thì em đã kêu ầm lên mà chạy ùa tới gặp bố, nhưng lần này em lại nhẹ nhàng bước đến, im lặng nép đầu vào ngực ông. Trán em nhọ nhem. Chiếc váy liền áo nhàu nát và đầy những vết bẩn. Ôn-ga sợ hãi hỏi em:
- Giê-nhi-a, em ở đâu đến đây? Em làm cách nào mà về đây được?
Giê-nhi-a không ngoái cổ lại, chỉ đưa cánh tay ra khẽ hất hàm làm hiệu như muốn nói rằng: "Khoan đã!... Để yên!... Đừng hỏi gì vội!..."
Người cha cầm lấy tay Giê-nhi-a, ngồi xuống đi-văng và đặt con lên lòng. Ông nhìn thẳng vào mặt con và lấy lòng bàn tay mình lau vết bẩn trên trán con.
- Tốt lắm, thật đấy! Giê-nhi-a! Con là một con người cừ lắm.
- Nhưng người em bẩn thỉu quá, mặt mũi nhem nhuốc đến thế kia kìa! Em về đây bằng cách nào vậy? - Chị Ôn-ga lại hỏi gặng.
Giê-nhi-a chỉ cho chị ra phía rèm cửa. Và thế là chị Ôn-ga nhận ra được ngay người đứng đó là Ti-mua.
Em đang tháo đôi găng da đi mô tô. Trên thái dương em còn vương một vết dầu máy mầu vàng. Mặt em ướt và mệt mỏi như một người công nhân vừa hoàn thành tích cực công việc của mình. Em cúi đầu chào mọi người.
- Ba à! - Giê-nhi-a nhảy ra khỏi lòng bố, chạy lại gần Ti-mua. - Ba đừng có vội tin ai! Họ chẳng biết tí gì đâu. Đây là Ti-mua - người bạn rất tốt của con!
Ông bố đứng dậy và không nghĩ ngơi, nắm chặt tay Ti-mua. Một nụ cười chiến thắng thoáng hiện trên khuôn mặt Giê-nhi-a. Em đưa mắt nhìn sang chị Ôn-ga như thách thức. Chị Ôn-ga bước lại gần Ti-mua mà trong lòng vẫn còn bỡ ngỡ và nghi ngờ:
- Nào... nếu vậy thì chào em...
*
Lát sau đồng hồ điểm ba tiếng.
- Ba ơi! - Giê-nhi-a hoảng hốt, - ba đã đứng dậy rồi đấy à? Đồng hồ nhà mình chạy nhanh đấy, ba ạ!
- Không, con ạ, nó chạy chính xác đấy!
- Ba ơi, cả đồng hồ của ba cũng nhanh đấy. - Em chạy lại máy điện thoại, quay số hỏi giờ và trong ống nghe vang lên một giọng nói như máy:
- Ba giờ bốn phút!
Giê-nhi-a nhìn lên tường, thở dài nói:
- Đồng hồ nhà mình chạy nhanh, nhưng chỉ có một phút thôi. Ba ơi, ba cho chúng con ra ga với. Chúng con sẽ tiễn ba ra tận tàu.
- Không, Giê-nhi-a ạ. Không cần. Ở ngoài đó ba bận nhiều việc lắm!
- Tại sao thế ạ? Ba ơi, chắc ba đã có vé rồi đấy chứ?
- Có rồi.
- Toa mềm hả ba?
- Toa mềm, con ạ.
- Úi trời ơi, sao con muốn được đi toa mềm với ba đến tận nơi nào xa, thật xa thế không biết!...
* _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
TLV Kvas Nga - Квас


Tham gia từ: 23 Jun 2005 Bài viết: 774
|
Gửi: 01-Jul-2007 8:30 pm Tiêu đề: Re: Ti-mua và đồng đội.
|
|
|
Và đây đâu phải là một nhà ga. Nó chỉ là một trạm phụ mới làm để bốc dỡ hàng ở ngoại ô Mát-xco-va. Ở đây chỉ có đường tàu, cột ghi, mũi tên chỉ đường, toa hàng và đầu máy. Không có lấy một bóng người đi lại. Trên đường ray có một đoàn xe bọc thép. Cánh cửa sắt toa đầu hé mở làm rạng lên khuôn mặt hồng ánh lửa của người thợ máy lúc ẩn, lúc hiện. Bố Giê-nhi-a, đại tá A-léc-xan-đơ-rốp, mặc áo da đứng trên bậc thềm trong sân ga. Một thiếu úy quân đội bước tới chào và đề nghị:
- Đồng chí chỉ huy! Xin đồng chí cho lệnh xuất phát.
- Đồng ý! - Đại tá nhìn đồng hồ: ba giờ năm mươi ba phút. - Lệnh xuất phát vào đúng ba giờ năm mươi ba phút.
Đại tá A-léc-xan-đơ-rốp đến toa và thấy trời bắt đầu hửng sáng, nhưng nhiều mây đen. Ông nắm lấy tay vịn ướt sương nơi cửa toa. Cánh cửa từ từ mở ra. Ông đặt chân lên bậc, mỉm cười, và tự hỏi:
- Toa mềm hả ba?
- Ừ, toa mềm!
Cánh cửa sắt lại rầm rầm đóng vào. Cả đoàn tàu bọc thép khổng lồ chuyển bánh. Tàu từ từ tăng tốc độ. Đầu máy lướt qua. Những đại bác lướt qua. Mát-xco-va lùi dần lại phía sau. Sương mù. Những ngôi sao vụt tắt. Trời sáng.
*
Sáng hôm sau, khi đi làm trở về anh Ghê-Oóc-ghi không thấy cả Ti-mua lẫn mô tô đâu cả. Anh nhất định gửi trả Ti-mua về cho mẹ em. Anh đang ngồi viết thư thì thấy có một chiến sĩ Hồng quân đi tới.
Đồng chí Hồng quân rút một phong thư ra đưa cho anh và hỏi:
- Đồng chí là Ga-ra-ép Ghê-oóc-ghi phải không?
- Vâng.
- Xin đồng chí nhận thư này và ký giùm vào đây.
Đồng chí Hồng quân đi khỏi.
Anh Ghê-oóc-ghi nhìn phong bì rồi huýt gió rõ to như một người thành thạo.
Phải rồi! Đây chính là điều mà từ lâu anh vẫn hằng mong đợi. Anh bóc thư ra đọc và vò nhàu bức thư anh vừa viết được mấy dòng kia đi. Bây giờ không phải là trả Ti-mua về cho mẹ nó nữa mà là gửi điện gọi mẹ nó đến đây, đến khu trại nghỉ mát này.
Ti-mua bước vào phòng, lập tức chú Ghê-oóc-ghi nổi giận, đập tay xuống bàn. Nhưng tiếp ngay sau đó Ôn-ga và Giê-nhi-a cũng bước vào.
- Khẽ chứ! - Ôn-ga nói. - Không nên quát mắng và đập bàn. Ti-mua không có lỗi gì cả. Người có lỗi là anh và cả tôi nữa.
- Đúng đấy, - Giê-nhi-a tiếp vào ngay. - Anh đừng quát bạn ấy. Chị Ôn-ga, chị đừng động vào bàn. Khẩu súng lục ở đây nổ to lắm đấy.
Anh Ghê-oóc-ghi nhìn Giê-nhi-a, rồi nhìn khẩu súng rồi lại nhìn cái quai gạt tàn thuốc lá bằng đất nung bị gãy. Anh hình như đã bắt đầu hiểu ra được một điều gì, anh thầm đoán và hỏi:
- Thế ra đêm hôm đó em đã ở lại đây đấy à, Giê-nhi-a?
- Vâng, chính em. Chị Ôn-ga, chị hãy kể lại đầu đuôi cho anh ấy nghe để chúng em đi lấy dầu hỏa và giẻ lau lau lại cái xe đã.
*
Hôm sau, khi Ôn-ga đang ngồi ngoài hành lang thì có một người chỉ huy bước qua cổng vườn vào nhà chị. Anh ta bước những bước chắc nịch và quả quyết tựa như đi về nhà mình vậy. Ôn-ga ngạc nhiên chạy ra đón. Trước mặt chị lúc này chính là anh Ghê-oóc-ghi. Anh bận bộ đồ đại úy binh chủng xe tăng.
- Thế này là thế nào? - chị Ôn-ga khẽ hỏi. - Lại... một vai mới trong vở ca kịch à?
- Không, - anh Ghê-oóc-ghi đáp, - tôi đến đây để chia tay với chị trong giây lát. Đây không phải là một vai kịch mới mà là một bộ đồ mới.
- Thế còn cái này? - chị Ôn-ga chỉ vào phù hiệu. Mặt chị ửng đỏ. - Có phải là... "chúng tôi xuyên qua bê-tông và cốt sắt đánh thẳng vào tim" đấy phải không?
- Phải, chính thế đấy. Chị Ôn-ga, chị hãy hát và đệm đàn cho tôi nghe một bài gì để tiễn tôi lên đường xa đi.
Anh ngồi xuống. Ôn-ga đi lấy đàn:
...Chàng phi công! Súng đạn
Tung cánh bay xa vời
Đến khi nào trở lại?
Biết làm sao anh ơi,
Miễn là anh trở lại
Một lần thôi... đủ rồi.
Ôi! Dù anh ở nơi nao
Bầu trời hay mặt đất
Dù anh ở nước nào
Đôi cánh
Đôi cánh bay cao ngất
Sao đỏ - yêu tuyệt vời
Vẫn như xưa, anh ơi
Em vẫn đợi.
- Thế đó, -chị Ôn-ga nói, - nhưng đây lại là những lời hát về các chàng lái máy bay, còn bài hát hay như vậy về các chàng lái xe tăng thì tôi còn chưa được biết.
- Không sao! - anh Ghê-oóc-ghi nói. - Chị sẽ tìm cho tôi những lời nói hay mà không cần điệu hát cũng được.
Chị Ôn-ga suy nghĩ và khi tìm ra được lời nói hay cần thiết rồi thì chị im bặt nhìn vào đôi mắt màu xám đã thôi cười của anh.
*
Giê-nhi-a, Ti-mua và Ta-nhi-a đang ở trong vườn.
Giê-nhi-a đề nghị:
-Các cậu này. Anh Ghê-oóc-ghi sắp đi rồi. Chúng mình triệu tập cả đội lại rồi cùng đi tiễn anh lên đường đi. Ta ra lệnh tập trung khẩn cấp đi. Tất cả rồi sẽ huyên náo cả lên cho mà xem.
- Không nên đâu, - Ti-mua phản đối.
- Tại sao?
- Không nên! Chúng ta từ trước đến nay chưa tiễn ai đi như thế cả.
- Thì thôi, không nên thì không nên, - Giê-nhi-a đồng ý như vậy, - các cậu ngồi đây, mình đi uống nước một cái đã.
Em bỏ đi, còn Ta-nhi-a thì tự nhiên phá lên cười.
- Cậu làm sao thế? - Ti-mua không hiểu.
Ta-nhi-a lại càng cười to hơn.
- Giỏi thật đấy! Giê-nhi-a khôn thật! "Mình đi uống nước một cái đã".
- Chú ý! - giọng của Giê-nhi-a trong vắt và nghiêm trang vang lên trên gác xép ngôi nhà kho. - Tôi phát lệnh tập trung khẩn cấp.
- Cậu điên à? - Ti-mua đứng chồm ngay dậy. - Hàng trăm người sẽ kéo đến đây bây giờ. Cậu làm trò gì thế?
Song cái guồng lái nặng nề đã quay tít và kêu ken két lên. Những đường dây tỏa đi khắp nơi đã rung lên! Và thế là tất cả những chuông, những hộp kẽm, những chai lọ, ống bơ dưới các mái nhà kho, nhà ngang, trong các chuồng gà đều rung lên. Trăm thì chả đủ trăm nhưng ít nhất phải có tới năm chục em lao vội đến nơi đã phát ra cái hiệu lệnh quen thuộc ấy.
- Chị Ôn-ga ơi! -Giê-nhi-a chạy vào hành lang. -Chúng em cũng đi tiễn đây! Bọn em đông lắm, chị nhìn ra cửa sổ mà xem.
- Ái chà! - anh Ghê-oóc-ghi vén rèm cửa sổ lên, ngạc nhiên. - Ồ, đội của các em đông thật. Có thể chật một toa tàu ra mặt trận đấy.
- Không nên! - Giê-nhi-a thở dài nhắc lại lời Ti-mua... - Tất cả các thủ trưởng và các chỉ huy đã được lệnh là phải nghiêm ngặt tống cổ những người anh em đó ra khỏi mặt trận rồi. Tiếc thật! Nếu không thì chính em cũng sẽ có mặt ở nơi đó rồi... Xung phong! Tiến lên! Các loại súng máy hãy vượt lên tuyến đầu!... Có tôi lên đầu tiên đây!
-Em là con bé thủ lĩnh ba hoa đầu tiên trên thế giới này thì có! - chị Ôn-ga nhại lại em rồi mắc dây đeo đàn phong cầm qua vai, nói: - Thôi được, đã là tiễn thì phải có nhạc cử lên hẳn hoi.
*
Tất cả đổ ra đường. Chị Ôn-ga chơi đàn. Còn các em người thì gõ vào lọ, vào chai, người thì gõ ống bơ, hoặc cầm những thanh gỗ gõ vào nhau. Đội âm nhạc nghiệp dư tiến lên hàng đầu, cất cao tiếng hát.
Mọi người đi dọc theo những đường rợp bóng cây xanh. Họ thu hút mỗi lúc mỗi thêm nhiều người đi tiễn.
Thoạt đầu người ta chẳng hiểu làm sao lại có chuyện ồn ào, huyên náo như vậy. Có chuyện gì mà lại hát vang lên như thế? Nhưng khi biết chuyện thì ai nấy đều mỉm cười. Có người thầm thì, có người nói to chúc anh Ghê-oóc-ghi lên đường may mắn.
Khi đã tiến đến sân ga thì có một đoàn tàu quân sự lao qua. Tàu không dừng lại ở ga này.
Ở những toa đầu cũng có các chiến sĩ Hồng quân. Những người đi tiễn ở ga đều giơ tay vẫy chào. Tiếp đến những toa trống chở xe ngựa kéo pháo với cả một rừng càng màu xanh chổng lên. Sau nữa đến toa chở ngựa. Đàn ngựa chiến đang nhai cỏ. Chúng cũng được mọi người ở dưới ga "hoan hô". Cuối cùng là những toa chở những gói gì vừa vuông lại vừa to, có bọc loại vải bạt màu xám rất cẩn thận. Cuối đoàn tàu có một chiến sĩ đứng gác đang lắc lư theo nhịp chuyển động của tàu.
Tàu hành khách đã đến. Ti-mua từ biệt người chú thân yêu.
Rồi đến lượt Ôn-ga bước lại bên anh Ghê-oóc-ghi.
- Thôi, tạm biệt anh! - chị nói. - Có lẽ sẽ còn lâu đấy nhỉ?
Anh lắc đầu và nắm lấy tay chị:
- Cũng chẳng biết được... còn tùy theo số phận!
Tiếng còi tàu, tiếng ồn ào, tiếng nhạc váng tai. Đoàn tàu chuyển bánh.
Chị Ôn-ga bỗng trở nên trầm lặng hẳn đi. Trước mắt Giê-nhi-a vụt hiện ra một niềm hạnh phúc lớn lao mà bản thân em chưa thể nào hiểu nổi.
Ti-mua rất xúc động, nhưng em cố ghìm lại.
- Thế đấy, - em hơi đổi giọng nói, - thế là từ nay tôi chỉ còn lại có một mình thôi. - Nhưng ngay sau đó em vươn người thẳng lên, nói thêm: - Nhưng ngày mai mẹ tôi sẽ đến.
- Thế tôi? - Giê-nhi-a nói to, - thế các bạn còn cả đấy thì sao? - Em chỉ tay vào các bạn. - Còn cái này nữa? - Em đưa ngón tay nhẹ đặt lên ngôi sao đỏ.
- Cứ yên tâm! - chị Ôn-ga ngừng suy nghĩ, nói với Ti-mua. - Em vẫn thường hay nghĩ đến mọi người thì mọi người cũng sẽ trả ơn em như vậy.
Ti-mua ngẩng cao đầu.
Phải rồi, ngay cả ở đây em cũng không thể trả lời thế nào khác được. Em là một chú bé thật giản dị và đáng yêu!
Em đưa mắt nhìn các bạn, mỉm cười và nói:
- Tôi đứng đây... Tôi nhìn. Mọi người đều tốt đẹp! Tất cả đều yên tâm. Như thế nghĩa là tôi cũng yên tâm.
1940
-------
Chuyện Ti-mua và đồng đội đã kết thúc.
Cảm ơn mọi người đã theo dõi.
Cảm ơn bạn Len90 đã tiếp sức. _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 01-Jul-2007 9:28 pm Tiêu đề: Re: Ti-mua và đồng đội.
|
|
|
| Vâng, và em thay mặt các độc giả cám ơn bác TLV và bạn Len90 đã giúp mọi người được trở về thời xa xưa qua những trang sách của A.Gaidar! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Len90 Bánh mì đen - Черный хлеб

Tham gia từ: 08 Aug 2006 Bài viết: 70
|
Gửi: 02-Jul-2007 9:22 pm Tiêu đề: Re: Ti-mua và đồng đội.
|
|
|
| Nina viết: |
| Vâng, và em thay mặt các độc giả cám ơn bác TLV và bạn Len90 đã giúp mọi người được trở về thời xa xưa qua những trang sách của A.Gaidar! |
Ôi, hai bác lôi em vào cảm ơn làm em ngại quá. Em chỉ là " Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình " thôi ạ.
Chả hiểu sao em cứ tưởng tượng bác Putin hồi bé chắc cũng điềm đạm, thủ lĩnh giống bạn / bác Timua này. _________________ Len95 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|