| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 12-Oct-2006 7:53 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
| Nina viết: |
| ..Từ скудельница thì có nghĩa là cái nghĩa địa, hoặc nấm mộ chung chôn những người tội nghiệp... |
Nghĩa trang làm phúc ấy mà, bác Geo ạ  |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Geobic Thịt nướng Nga - Шашлык

Tuổi: 76 Tham gia từ: 17 May 2006 Bài viết: 257 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 18-Oct-2006 7:52 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
| Nina viết: |
Về bài Tâm hồn thì theo em cũng khá dễ hiểu đấy chứ. Chỉ xin góp ý chút xíu với bác Geobic, từ скудельница thì có nghĩa là cái nghĩa địa, hoặc nấm mộ chung chôn những người tội nghiệp... |
Cảm ơn Bí và Nina đã chỉ ra một chỗ sai của Geo trong bài Tâm hồn. Geo vẫn coi
“Tâm hồn” là bài có nhiều chỗ khó hiểu. Vất vả lắm, và với sự giúp sức của mọi người, nay Geo xin trình làng phương án cuối cùng của mình về hai bài: "Hồn" và "Những vì sao mùa hè". Có thể Geo sẽ dừng việc dịch tác giả này ở đây. Nhưng "có thể" cũng có nghĩa là "chưa chắc" đấy
HỒN
Hồn ta - kẻ bảo vệ
Những người thân quanh ta,
Biến thành mộ chở che
Bao đọa đày kiếp sống.
Hồn ướp thơm xác họ,
Dâng họ những vần thơ,
Tiếng đàn lia nức nở -
Hồn khóc họ não nề.
Giữa một thời biến động,
Vì lương tâm, âu lo,
Hồn làm chiếc bình táng
Giữ giùm họ nắm tro.
Những khổ đau của họ
Đè trĩu nặng trên lưng,
Hồn bốc mùi tro bụi
Của mộ phần tối bưng.
Tâm hồn ta - nghĩa địa,
Như một chiếc cối xay,
Những gì thấy nơi đây
Nghiền vụn thành hỗn chất.
Vậy, hồn cứ nghiền tiếp
Những gì gắn cùng ta,
Ngót bốn chục năm qua
Thành đất mùn mộ địa.
NHỮNG VÌ SAO MÙA HÈ
Kể những điều khủng khiếp,
Chỉ rõ ở nơi đâu.
Ra vào, chào hỏi nhau,
Nhộn nhịp như trong rạp.
Tĩnh lặng - điều tuyệt nhất
Trong những gì ta nghe.
Một số thấy đau khổ
Chỉ vì dơi bay qua.
Xóm làng đêm tháng bảy
Óng vàng đến diệu huyền.
Bầu trời đầy nguyên cớ
Để không làm sao yên.
Lấp lánh, rạo rực vui,
Tỏa hào quang rực rỡ,
Thấp thoáng trên bầu trời
Giữa những kinh vĩ độ.
Theo thỉnh cầu kín đáo
Của giày, tóc, môi mềm
Của tục danh, xiêm áo
Gió nâng cánh hồng lên.
Sao nóng bỏng, ảo mờ,
Rắc lên tầng đá sỏi
Mọi dấu tích đọng lại,
Mọi thứ từng được trao. _________________ Cảm ơn đã đọc bài của tôi! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 09-Dec-2006 6:12 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
| rung_bach_duong viết: |
| Trích dẫn: |
| Bản gốc tiếng Nga hay là bản dịch của đồng chí Lê Khánh Trường đấy Rừng? |
Bản dịch của bác Lê Khánh Trường chị ạ, bản tiếng Nga em chưa tìm. Chị thử tìm giúp em bản original tiếng Nga hai bài này của bác sĩ Zhivago gửi tặng người tình Lara nhé.
Bài này em chép tặng những bác cựu sinh viên ở Len trong forum:
Đêm trắng
Anh như thấy lại thời xa vắng,
Ngôi nhà ở phía Pêtecbua
Người con gái của bà điền chủ không giàu
Em từ Cuôcscơ đến đây theo học.
Em xinh xắn, có nhiều chàng ngưỡng mộ.
Đêm trắng ấy hai chúng mình
Ngồi trên bệ cử sổ phòng em,
Ngó xuống đường từ tầng nhà cao ngất.
Ánh ban mai bắt đầu run rẩy.
Chạm các ngọn đèn đường như lũ bướm hơi.
Điều anh thấp giọng kể anh nghe,
Giống như chốn xa say ngủ
Hai chúng mình đồng lòng giữ kín
Bí mật kia mới khó giữu làm sao,
Như Pêtecbua phơi mình trước toàn cảnh
Bên kia dòng Neva mênh mông.
Giữa đêm trắng mùa xuân này
Trogn cánh rừng rậm rạp đằng xa
Bầy sơn ca cất lên điệu hót
Vang vang khắp cánh rừng
Tiếng hót dập dờn cứ lan mãi
Giong con chim nhỏ bé, mảnh mai
Đánh thức nỗi hoan hỉ và cảnh nhộn nhịp
Trong chốn rừng sâu đầy quyến rũ.
Đêm men hàng rào đến nơi ấy
Như một nàng lữ hành chân đất
Và dấu vết câu chuyện nghe trộm
Từ bên cửa sổ bò theo gót đêm
Trong tiếng vọng của câu chuyện vừa nghe
Lan khắp các vườn cây có hàng rào che chắn
Những cành táo và anh đào nở hoa
Choàng bộ áo màu hồng nhạt.
Và cây lá như những bóng ma màu trắng
Đổ ra đường như một đám đông
Hệt như làm hiệu giã từ đêm trắng.
Cái đêm chứng kiến biết bao điều.
Còn bài này cho tất cả mọi người
Hẹn hò
Tuyết sẽ phủ kín đường,
Sẽ đè nặng các mái nhà
Anh sẽ khởi động đôi chân:
Em đang đứng sau cánh cửa.
Một mình em khoác măng tô thu,
Đầu không mũ, chân không giày,
Em đang nén hồi hộp,
Và đang nhai tuyết ướt.
Cây cối và hàng rào
Lùi về phía xa, vào sương mù.
Một mình em giưũa cảnh tuyết rơi
Em đứng nơi góc phố.
Nước nhỏ giọt từ chiếc khăn quàng đầu
Chảy xuống tay áo, cổ tay,
Và long lanh như các giọt sương
Trên mái tóc em.
Và một món tóc vàng
Làm rạng khuôn mặt
Làm sang chiếc khăn và thân hình
Cùng chiếc măng - tô mỏng.
Tuyết ướt trên mi mắt
Nỗi buồn trong mắt em,
Và toàn bộ diện mạo của em hợp thành
Từ một miếng.
Tựa hồ thỏi sắt
Được nhúng vào antimon
Hình em được khắc
Vào trái tim anh.
Và sự khuất phục đối với đường nét đó.
Đọng mãi trong tim anh,
Và chẳng còn gì đáng kể,
Bởi thê gian này nhẫn tâm.
Và cũng bởi thế, trong tuyết
Cả đêm dài gấp đôi
Nên anh không thể
Vạch đường ngăn cách giữa anh và em.
Nhưng đôi ta là ai và từ đâu tới,
Khi từ tất cả những năm kia,
Chỉ còn lại toàn chuyện nhảm nhí
Lúc đôi ta vắng mặt trên đời.
Hình như bác Lê Khánh Trường mới dịch nghĩa thôi thì phải. |
Em thấy là thơ thì có lẽ nên cho sang box Thơ nhỉ
Này thì Đêm trắng
Белая ночь
Борис Пастернак.
Мне далекое время мерещится,
Дом на Стороне Петербургской.
Дочь степной небогатой помещицы,
Ты - на курсах, ты родом из Курска.
Ты - мила, у тебя есть поклонники.
Этой белой ночью мы оба,
Примостимся на твоем подоконнике,
Смотрим вниз с твоего небоскреба.
Фонари, точно бабочки газовые,
Утро тронуло первою дрожью.
То, что тихо тебе я рассказываю,
Так на спящие дали похоже.
Мы охвачены тою же самою
Оробелою верностью тайне,
Как раскинувшийся панорамою
Петербург за Невою бескрайней.
Там, вдали, под дремучим урочищам,
Этой ночью весеннею белой,
Соловьи славословьем грохочущим
Оглашают лесные пределы.
Ошалелое щелканье катится,
Голос маленькой птички летящей
Пробуждает восторг и сумятицу
В глубине очарованной чащи.
В те места босоногою странницей
Пробирается ночь вдоль забора,
И за ней с подоконника тянется
След подслушанного разговора.
В отголосках беседы услышанной
По садам, огороженным тесом,
Ветви яблоневые и вишневые
Одеваются цветом белесым.
И деревья, как призраки, белые
Высыпают толпой на дорогу,
Точно знаки прощальные делая
Белой ночи, видавшей так много. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 09-Dec-2006 6:20 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
Bài Hẹn hò thì em đoán là bài này
Свидание
Засыплет снег дороги,
Завалит скаты крыш,
Пойду размять я ноги:
За дверью ты стоишь.
Одна, в пальто осеннем,
Без шляпы, без калош,
Ты борешься с волненьем
И мокрый снег жуешь.
Деревья и ограды
Уходят вдаль, во мглу.
Одна средь снегопада
Стоишь ты на углу.
Течет вода с косынки
За рукава в обшлаг,
И каплями росинки
Сверкают в волосах.
И прядью белокурой
Озарены: лицо,
Косынки и фигура
И это пальтецо.
Снег на ресницах влажен,
В твоих глазах тоска,
И весь твой облик слажен
Из одного куска.
Как будто бы железом,
Обмакнутым в сурьму,
Тебя вели нарезом
По сердцу моему.
И в нем навек засело
Смиренье этих черт,
И оттого нет дела,
Что свет жестокосерд.
И оттого двоится
Вся эта ночь в снегу,
И провести границы
Меж нас я не могу.
Но кто мы и откуда,
Когда от всех тех лет
Остались пересуды,
А нас на свете нет?
Sao mà dài thế nhỉ? Mời các bác ra tay nhé  |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 09-Dec-2006 10:00 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
Tớ phải thừa nhận là lâu nay không dịch Pasternak vì ...lười biếng Nhân em Nina đã có công tìm bản gốc thì tớ cũng bon chen một cái cho nó đỡ trì trệ đầu óc nào...
| Trích dẫn: |
Свидание
Засыплет снег дороги,
Завалит скаты крыш,
Пойду размять я ноги:
За дверью ты стоишь.
Одна, в пальто осеннем,
Без шляпы, без калош,
Ты борешься с волненьем
И мокрый снег жуешь.
Деревья и ограды
Уходят вдаль, во мглу.
Одна средь снегопада
Стоишь ты на углу.
Течет вода с косынки
За рукава в обшлаг,
И каплями росинки
Сверкают в волосах.
И прядью белокурой
Озарены: лицо,
Косынки и фигура
И это пальтецо.
Снег на ресницах влажен,
В твоих глазах тоска,
И весь твой облик слажен
Из одного куска.
Как будто бы железом,
Обмакнутым в сурьму,
Тебя вели нарезом
По сердцу моему.
И в нем навек засело
Смиренье этих черт,
И оттого нет дела,
Что свет жестокосерд.
И оттого двоится
Вся эта ночь в снегу,
И провести границы
Меж нас я не могу.
Но кто мы и откуда,
Когда от всех тех лет
Остались пересуды,
А нас на свете нет? |
Hẹn hò
Tuyết sắp đầy những con đường nhỏ
Sắp làm oằn nặng các mái nhà.
Anh những muốn ra ngoài đi dạo,
Em chôn chân sau cửa tự bao giờ.
Cô đơn trong áo mùa thu mỏng,
Đầu để trần, giày ấm chẳng mang,
Tuyết ướt em cầm đưa lên miệng,
Gắng giữ cơn xúc động trào dâng.
Hàng cây với bờ rào bất tận
Chập chờn phía xa trong tối mờ.
Một mình em đứng trong mưa tuyết,
Góc phố quạnh hưu chẳng ai qua.
Nước chảy từ chiếc khăn quàng mỏng
Ướt đầm tay áo với bờ vai.
Và như những hạt sương buổi sớm,
Sáng long lanh trong mái tóc dài.
Một lọn tóc vàng hoe chiếu sáng
Cả gương mặt em với chiếc khăn
Thân hình em yêu kiều mỏng mảnh
Áo nhẹ mùa thu khoác trên mình.
Tuyết đọng trên đôi mi ẩm ướt
Nỗi sầu trong mắt biếc đầy tràn,
Cả dáng vẻ em như được tạc
Từ một khối yêu, một khối hờn.
Ai kẻ dùng em như thỏi thép
Bên ngoài được mạ antimoan
Cứa vào trái tim anh đau nhói
Mà vết thương còn mãi không tan.
Và muôn thuở tim anh còn đọng
Dáng vẻ em nhu thuận, phục tùng.
Và chẳng còn gì là đáng kể,
Dù thế gian này đầy nhẫn tâm.
Và cái đêm hẹn hò trong tuyết
Nhân đôi trong ký ức hai ta
Giữa anh với em đâu giới hạn
Anh không bao giờ có thể vạch ra.
Nhưng ta là ai, từ đâu tới,
Khi từ bao nhiêu năm tháng qua
Rặt chuyện tầm phào còn sót lại.
Bản thân ta từ lâu khuất xa? |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Geobic Thịt nướng Nga - Шашлык

Tuổi: 76 Tham gia từ: 17 May 2006 Bài viết: 257 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 10-Dec-2006 9:57 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
Cảm ơn Bí đã cho một phương án dịch đầu tiên, làm tiền đề để “thân già” Geo bước tiếp… Geo cố gắng kiệm lời, dùng thể ngũ ngôn thôi, cảm thấy thế là đủ, và xem ra bản original cũng rất gọn gàng.
Pasternak
Cuộc hẹn hò
Tuyết phủ kín mặt đường,
Trên mái nhà - đọng trắng,
Anh muốn bước ra ngoài:
Sau cửa em lặng đứng.
Trong áo khoác mùa thu,
Không mũ, không đi bốt,
Nén chặt nỗi buồn lo
Em - miệng nhai tuyết ướt.
Cây cỏ và rào chắn
Trôi về xa, mịt mờ.
Một mình em giữa tuyết
Bên góc phố, ngẩn ngơ.
Nước từ khăn quàng nhỏ
Qua vai áo xuống lưng,
Và từng giọt sương ngưng
Lấp lánh trong mái tóc.
Và mái tóc óng vàng
Làm ánh lên rạng rỡ:
Gương mặt, dáng hình em,
Áo khoác và khăn nữa.
Tuyết trên mi ẩm ướt,
Tuyết trong mắt u sầu,
Cả dáng hình em tạc
Từ một khối buồn đau.
Tựa hồ một lưỡi thép,
Được nhúng antimoan,
Người ta đã dùng em
Cứa tim anh đau xót.
Và muôn thuở tim anh
Lưu dịu lành vết đó,
Còn có gì đáng nữa -
Thế gian đầy nhẫn tâm.
Và vì thế nhân đôi
Đêm hẹn này trong tuyết,
Ranh giới giữa hai ta
Anh không sao vạch được.
Mình là ai, từ đâu,
Những năm này sẽ hết
Điều ong tiếng ve còn,
Khi hai ta xa khuất? _________________ Cảm ơn đã đọc bài của tôi!
Chỉnh sửa lần cuối bởi Geobic vào lúc 17-Dec-2006 5:59 am, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Geobic Thịt nướng Nga - Шашлык

Tuổi: 76 Tham gia từ: 17 May 2006 Bài viết: 257 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 17-Dec-2006 8:02 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
Co nguoi doc khen bai dich tren cua Geo, song cung co mot ban doc noi thang thung: bai do hoan toan chua dat yeu cau. Geo tin o y kien thu 2. Mong moi nguoi tiep tuc dich bai Hen Ho cua Pasternak. Ban than minh, Geo cung se dich lai mot lan nua. _________________ Cảm ơn đã đọc bài của tôi! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 18-Dec-2006 9:48 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
Em thì ... em không thích bài "hẹn hò" của Pasternak lắm, nó cứ thế nào ấy . Chắc tại em không hiểu, nên dịch thấy nó cứ ngang phè phè. Nhưng để ủng hộ chị Bí với bác Geo thì chắc cũng được
Hẹn hò
Tuyết trắng phủ đầy đường
Những mái nhà nặng trĩu
Tôi đi dạo một xíu:
Em đứng bên cửa nhà
Cố gắng giữ hồi hộp
Không mũ, ủng cao su
Em nhai nắm tuyết ẩm
Một mình, áo khoác thu
Hàng rào và cây cối
Ẩn vào chốn màn sương
Một mình trong mưa tuyết
Em đứng ở góc đường.
Chiếc khăn choàng ướt đầm
Tay áo nhỏ giọt nước
Từng giọt sương gượng gạo
Lấp lánh trong tóc em.
Và mái tóc vàng óng
Làm rực sáng khuôn trăng
Dáng hình và chiếc khăn
Và áo choàng này nữa
Tuyết trên mi ẩm ướt
Đôi mắt đượm buồn đau
Dường như em được tạc
Từ nguyên một khối hờn.
Em như một thỏi thép
Nhúng vào an ti mon
Rồi người ta dùng em
Chạm khắc tim tôi đó.
Và tim tôi từ đó
Nhớ mãi bóng hình em
Dẫu đời này nghiệt ngã
Trái tim chẳng hề quên
Và đêm nay trong tuyết
Bỗng từ một thành đôi
không thể vạch ranh giới
Giữa hai ta mất rồi.
Nhưng chúng ta là ai,
Mà không để lại vết.
Chỉ còn chuyện tầm phào
Khi tháng năm qua hết? |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Geobic Thịt nướng Nga - Шашлык

Tuổi: 76 Tham gia từ: 17 May 2006 Bài viết: 257 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 24-Dec-2006 12:05 am Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
| Nina viết: |
Em thì ... em không thích bài "hẹn hò" của Pasternak lắm, nó cứ thế nào ấy . Chắc tại em không hiểu, nên dịch thấy nó cứ ngang phè phè. Nhưng để ủng hộ chị Bí với bác Geo thì chắc cũng được
|
@ Nina:
Rất cảm ơn lòng nhiệt tình của Nina, vì Bí và Geo mà dịch cả một bài mình không thích. Cũng có lẽ vì thế mà bản dịch của Nina còn nhiều chỗ ... sao sao ... ấy.
Thực tình Geo thích bài này nhất trong số những bài Geo đã dịch của Pasternak. Đây đúng là bài thơ ông gửi cho "Lara" ngoài đời. Có thể hiểu gọn thế này:
Vào một ngày đông, nhìn qua cửa sổ thấy cảnh tuyết rơi đẹp quá, Zhivago muốn ra ngoài thư giãn. Vừa đẩy cửa bước ra, bỗng anh nhìn thấy 1 cô gái đứng ngoài, bên rào vườn nhà (đây là nhà nông thôn, vùng Sibir, mái nghiêng, nên không thể là "góc phố" được). Cô gái một mình, bối rối, trong trang phục mỏng manh không đủ ấm. Từ cô toát lên một vẻ đẹp thuần khiết, nhu mì, cam chịu. Zhivago cảm nhận từ toàn bộ con người cô toát lên một nỗi buồn sâu thẳm… Người con gái đó, do Trời xui khiến, đã đến với anh, và từ giờ khắc ấy gắn với anh như máu thịt, cuộc đời. Nhưng “khối buồn đau” – sản phẩm của thời đại ấy – tựa hồ một lưỡi thép, được mạ lớp antimoan (một thứ men) lộng lẫy. "Người ta" (những kẻ như Comaropxki trong tiểu thuyết “Bác sỹ Zhivago") đã dùng thứ “vũ khí” ấy cứa đau vào trái tim anh. Nhưng dẫu sao, anh cũng hài lòng chung sống với vết thương đó, như một thứ dấu ấn do Lara để lại trong tim…
Cuộc gặp gỡ định mệnh ấy đã để lại cho nhân loại một tác phẩm bất hủ: cuốn tiểu thuyết "Bác sỹ Zhivago". Trong đó Lara là linh hồn. Khi mất cô, mất cảm hứng sáng tạo, cuộc sống không còn ý nghĩa gì đối với Zhivago nữa. Nếu xem phim, ta sẽ thấy trường đoạn này thật bi thương, thật cảm động.
Chúng ta biết. Lara là hình mẫu có thật trong cuộc đời Pasternak - đó chính là Ônga Ivinskaia. Sau này vì tiểu thuyết "Bác sỹ Zhivago" và quan hệ với Pasternak mà cô bị vào tù 5 năm. Cô đã chịu đựng tất cả, vì tình yêu lớn đối với nhà thơ. Và mãi sau này, khi không còn Pasternak trên đời nữa, cô vẫn tự hào về mối tình thiên định đó. Không bao giờ cô ta thán, dù một lời, về những khổ đau, đầy đọa mà mình từng chịu đựng trong cái thời buổi khắc nghiệt đó.
Pasternak từng kể lại, ngày 7/5/58 như sau: “Sau chiến tranh thế giới lần thứ hai tôi đã gặp một phụ nữ trẻ, tên là Ônga Ivinskaia Nàng chính là Lara trong cuốn tiểu thuyết mà tôi bắt đầu viết chính vào thời kỳ đó… Nàng hiện thân của niềm yêu đời và đức tính hy sinh…Nàng biết rõ đời sống tinh thần của tôi và công việc văn chương của tôi”. Và một năm sau, khi trả lời phỏng vấn của nhà báo Anh Pasternak nói: “Nàng là người bạn rất lớn của tôi. Nàng đã giúp đỡ tôi trong thời gian tôi viết sách, trong cuộc đời tôi…Nàng bị tù năm năm vì kết thân với tôi. Thời trẻ của tôi không có một nàng Lara độc nhất… Nàng Lara của tôi thời trẻ - ấy là vốn sống chung. Còn nàng Lara của tôi thời già thì đã được ghi khắc vào trái tim tôi bằng máu của nàng và cảnh tù đày của nàng…”.
Đoạn cuối bài thơ, giống như những thi sỹ kiệt xuất khác (Nguyễn Du, Akhmatova, Brodsky), Pasternak cũng trăn trở với một câu hỏi, tựa như: "Ba trăm năm nữa ta đâu biết - Thiên hạ ai người khóc Tố Như?"
Pasternak
CUỘC HẸN HÒ
Tuyết rắc khắp nẻo đường,
Trên mái nghiêng phủ trắng,
Tôi đẩy cửa bước ra:
Thấy dáng em lặng đứng.
Một mình - áo khoác mỏng,
Mũ không, giày ấm không,
Em cố nén nỗi lòng -
Miệng nhai bông tuyết ướt.
Hàng cây và rào chắn
Trôi về xa, mịt mờ.
Mình em trong trời tuyết
Bên góc vườn, bơ vơ.
Nước từ khăn quàng nhỏ
Qua vai áo xuống tay,
Từng giọt sương lấp lay
Ánh lên trong mái tóc.
Và mái tóc óng vàng
Làm sáng bừng: gương mặt,
Khăn quàng, dáng hình em
Cùng áo choàng mỏng mảnh.
Trên mi em tuyết ẩm,
Trong mắt em nỗi sầu,
Cả dáng hình em tạc
Từ một khối buồn đau.
Tựa hồ như lưỡi thép,
Được tráng một lớp men,
Người ta lệnh cho em
Cứa tim tôi đau buốt.
Và muôn thuở tim tôi
Sống cùng vết cứa đó,
Có còn gì đáng nữa
Trong thế gian bạo tàn.
Và vì thế nhân đôi
Cả đêm nay trong tuyết,
Ranh giới giữa hai ta
Tôi chẳng còn nhận biết.
Mình là ai, từ đâu,
Khi từ năm tháng ấy
Còn rặt chuyện tào lao,
Lúc chúng ta khuất núi ? _________________ Cảm ơn đã đọc bài của tôi!
Chỉnh sửa lần cuối bởi Geobic vào lúc 31-Dec-2006 7:01 am, trong tổng số 5 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 20-Jul-2007 10:44 am Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
Nhân bác TrungDN post lời mấy bài hát trong phim "Số phận trớ trêu", em thấy một bài phổ lời thơ của Pasternak. Theo ý em thì cũng chẳng hay lắm, nhưng cứ dịch thử
Никого не будет в доме
Борис Пастернак
Никого не будет в доме,
Кроме сумерек. Один
Зимний день в сквозном проеме
Незадернутых гардин.
Только белых мокрых комьев
Быстрый промельк моховой,
Только крыши, снег, и, кроме
Крыш и снега, никого.
И опять зачертит иней,
И опять завертит мной
Прошлогоднее унынье
И дела зимы иной.
И опять кольнут доныне
Неотпущенной виной,
И окно по крестовине
Сдавит голод дровяной.
Но нежданно по портьере
Пробежит сомненья дрожь,-
Тишину шагами меря.
Ты, как будущность, войдешь.
Ты появишься из двери
В чем-то белом, без причуд,
В чем-то, впрямь из тех материй,
Из которых хлопья шьют.
1931
Sẽ không ai trong nhà
Sẽ không ai trong nhà
Ngoại trừ hoàng hôn cả
Chỉ độc ngày mùa đông
Lách qua rèm chưa khép
Chỉ những nắm tuyết trắng
Thoáng qua nhanh thật nhanh
Chỉ mái nhà và tuyết
Không còn ai xung quanh
Và sương muối lại vẽ
Nỗi sầu từ năm qua
Quay tôi như chong chóng
Những chuyện mùa đông xa
Chúng lại đâm vào tim -
Lỗi lầm chưa tha thứ
Và những song cửa sổ
Cơn đói gỗ nghẹn ngào
Nhưng bỗng dưng nghi vấn
Làm rèm cửa nhẹ rung
Từng bước đo yên lặng
Tương lai bước vào phòng
Em hiện ra bên cửa
Trang phục trắng đơn sơ
Hẳn dệt từ loại tơ
Trời đem may bông tuyết |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 21-Jul-2007 8:45 pm Tiêu đề: Re: Thơ Boris Pasternak
|
|
|
Em cũng xin được đua đòi à quên, ở đây gọi là bon chen, em xin được bon chen theo Nina và bác TrungDN một bản dịch, nhân dịp đang có hứng. Dạo này chả mấy khi em có hứng, các bác thông cảm. Nhân tiện em cũng xin được ngả mũ khâm phục cách Nina dịch khổ thơ cuối cùng. Tuyệt vời quá!
Trong nhà sẽ chẳng còn ai…
Boris Pasternak
Trong nhà sẽ chẳng còn ai,
Ngoài ánh hoàng hôn vương vất.
Một ngày đông luồn qua khe
Lá rèm buông hờ phơ phất.
Tuyết ẩm trắng bay từng cụm
Cứ lấp lánh lấp lánh hoài.
Ngoài tuyết với bao mái ngói,
Thế gian này chẳng còn ai.
Thêm một lần băng giá đọng,
Thêm một lần tôi sống qua
Nỗi buồn chán từ năm trước
Và nỗi niềm mùa đông xưa.
Thêm một lần đau trở lại
Canh cánh lỗi lầm trong tim
Và khung cửa hình thánh giá
Gợi cơn thiếu củi triền miên.
Nhưng đột nhiên theo rèm cửa
Nghi ngờ run cả cõi lòng,-
Bằng bước chân đo im lặng,
Em, như tương lai, vào phòng.
Em xuất hiện từ khung cửa
Giản đơn xiêm áo trắng ngần.
Cùng loại vải may bông tuyết
Giản đơn xiêm áo thiên thần.
1931
| Trích dẫn: |
Никого не будет в доме
Борис Пастернак
Никого не будет в доме,
Кроме сумерек. Один
Зимний день в сквозном проеме
Незадернутых гардин.
Только белых мокрых комьев
Быстрый промельк моховой,
Только крыши, снег, и, кроме
Крыш и снега, никого.
И опять зачертит иней,
И опять завертит мной
Прошлогоднее унынье
И дела зимы иной.
И опять кольнут доныне
Неотпущенной виной,
И окно по крестовине
Сдавит голод дровяной.
Но нежданно по портьере
Пробежит сомненья дрожь,-
Тишину шагами меря.
Ты, как будущность, войдешь.
Ты появишься из двери
В чем-то белом, без причуд,
В чем-то, впрямь из тех материй,
Из которых хлопья шьют.
1931 |
|
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|