NuocNga.Net

Page Loading... please wait!



This page still doesn't show? Click here
 
Trang chủTrang chủ    Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Danh sách thành viênDanh sách thành viên   Nhóm làm việcNhóm làm việc Ban quản trịBan quản trị   Đăng kýĐăng ký 
 Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắnTin nhắn   Đăng nhậpĐăng nhập 
Nhớ về nước Nga
Tới trang 1, 2, 3, 4, 5, 6  tiếp
 
Gửi bài mới   Trả lời cho chủ đề   printer-friendly view    NuocNga.Net -> Cảm xúc nước Nga
Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp  
Tác giả Nội dung bài viết
camasa
Bánh blin nóng - Горячий блин
Bánh blin nóng - Горячий блин



Tham gia từ: 14 May 2005
Bài viết: 34

GửiGửi: 14-May-2005 3:50 pm    Tiêu đề:  Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn



Tôi chưa bao giờ đén nước Nga,nhưng tôi đã yêu nước Nga qua nhưng bài hát Nga mà bố tôi mang về Việt Nam từ năm 1972 sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh tại đại học kinh tế quốc dân PLÊKHANỐP MATCƠVA Liên xô. Tôi còn nhớ là được nghe nhưng bài hát Nga qua chiếc đài quay đĩa chay điện hiệu RIGONDA .Chiếc đĩa hát 33v/phút hiệu Mêlô đia. Rồi sau đó thời sinh viên, tôi học tiếng Nga, hát nhũng bài hát Nga như :Đôi bờ , Ca Chiu XA , Dỉnh núi Lê Nin , Cây thùy dưong vv...Những bài hát ca ngợi nước Nga, ca ngợi Lê nin vĩ đại , sao chẳng thấy ai hát , chẳng thấy phát thanh, phát hình vv... Ngày hôm nay đựoc biết có trang web này, tôi mừng lắm . Kỉ niệm thời sinh viên lại quay về làm tôi rất xúc động khi tôi nghe lại nhưng bài hát được lấy về từ trang web này . Nhưng tôi tiếc quá vì có một số là những bài được dựng lại trong thời gian gần đây, tôi mong có bạn nào yêu nhạc Nga có nhưng đĩa hát Nga cũ, cung cấp cho trang web này thêm nhiều bài hát Nga, để tất cả chúng ta có thể thưởng thúc nền văn hóa tuyệt vời của một đất nước một thời đựoc nhiều người Việt Nam ta coi như tổ quốc thứ hai của mình
Trở về đầu trang
camasa is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
[ IP : Logged ]
anhthu
Bánh blin nóng - Горячий блин
Bánh blin nóng - Горячий блин


Tuổi: 57
Tham gia từ: 20 May 2005
Bài viết: 4
Đến từ: thanh pho ho chi minh

GửiGửi: 20-May-2005 4:21 pm    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Tôi có một ít bài hát Nga,nhưng tôi phải làm sao để gửi những bài hát đó lên trang web này
_________________
Nước Nga luôn trong trái tim tôi.
Trở về đầu trang
anhthu is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
[ IP : Logged ]
ландыш
Bánh blin nóng - Горячий блин
Bánh blin nóng - Горячий блин


Tuổi: 52
Tham gia từ: 16 May 2005
Bài viết: 12
Đến từ: Vietnam

GửiGửi: 21-May-2005 9:48 am    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Nhớ về nước Nga, hay là những kỷ niệm về Nga cũng được nhỉ. Vì mình cũng chưa được đến nước Nga bao giờ. Chỉ có "thời tuổi trẻ" học tiếng Nga thôi, cũng phải chục năm trời ấy. Bây giờ không dùng đến, chẳng nhớ gì cả. Lời một số bài hát thì vẫn nhớ, truyện thì vẫn đọc lại. Vẫn mơ ước có một ngày được đặt chân đến nước Nga... Nước Nga, nói đến nước Nga là lại nhớ đến cái lớp học nhỏ của mình, 18 đứa học cùng nhau từ bé đến lúc vào đại học. Mỗi ngày, ai trực nhật phải đứng lên kể một câu chuyện cười bằng tiếng Nga, không được lặp lại, k được giống nhau...Nhớ đến một ngày cuối năm, giờ Đất nước học, thầy giáo già buồn bã thông báo rằng CCCP đã tan rã rồi... cả lũ thấy buồn rơi rụng... mắt thầy ướt ướt, thương ghê. Ngày xưa thầy hay nói câu này: время летйт птйцей (em sori thầy nếu bây giờ em viết sai chính tả Smile )

To Anhthu: Bài hát Nga mọi người post ở đây này:
http://nuocnga.net/forum/viewforum.php?f=22&sid=bb7d2bb3bd53604dd09e7e3aff5accc3

_________________
Трудно высказать и не высказать
Все: что на сердце у меня.
Trở về đầu trang
ландыш is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
[ IP : Logged ]
anhthu
Bánh blin nóng - Горячий блин
Bánh blin nóng - Горячий блин


Tuổi: 57
Tham gia từ: 20 May 2005
Bài viết: 4
Đến từ: thanh pho ho chi minh

GửiGửi: 23-May-2005 10:42 am    Tiêu đề:  Những ki niệm khó quên
Trả lời kèm trích dẫn

Củ chi là một huyện nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Anh tôi 22 tuổi đã hy sinh trên chiến trường campuchia, nhà chỉ còn tôi với mẹ. Gia đình tôi rất nghèo, nhà tranh vách đất, trong 1đợt tuyển hợp tác lao động ở Liên Xô, tôi được ưu tiên vì gia đình chính sách. Khi đến Matxcova, chúng tôi mới biết nơi đến cuối cùng là xibêri, thất vọng đó ý nghĩ của tất cả chúng tôi lúc đó. Nhưng khi đến nơi chúng tôi đươc ổn định chỗ ở, được đi học 3 tháng tiếng Nga và học nghề. Những ngày đi học tiếng Nga là những thật hạnh phúc, cô giáo già Valentina đã 76 tuổi to béo phốp pháp, luôn tận tình chỉ dẫn chúng tôi, khi tôi than "lạnh quá cô ơi", cô ôm tôi trong vòng tay ấm áp của mình.
Rồi công việc cuốn hút chúng tôi, cảm giác hụt hẫng thất vọng đã được thay bằng cảm giác mới, tôi yêu mến nơi này, đất nước này cùng những con người Nga giản dị, chân thành.Trước ký túc xá tôi có cửa hàng bán kem và rạp chiếu phim, những ngày nghĩ tôi thường ra rạp chiếu phim từ 9 giờ sáng để xem phim thiếu nhi,phim rất hay, sau đó ăn kem, chắc ai từng đi Nga sẽ không bao giờ quên được hương vị tuyệt vời của kem Nga nếu thích có thể bỏ thêm mứt cánh hoa hồng, phúc bồn tử, hạt dẻ....Trời lạnh cóng nhưng ăn kem rất ngon. Những ngày hội chợ, sẽ được ăn thịt nướng kiểu Nga với 1 miếng bánh mì đen khoảng 80 kop. Giờ tôi đi khắp sài gòn, đến tất cả những quán ăn mang phong cách Nga nhưng chưa thể tìm lại được những món ăn yêu thích, đặc trưng. Khi ở Nga, tất cả mọi thứ đều bình thường, chỉ trừ khí hậu khắc nghiệt- âm 41 độ C năm đầu tiên.Nhưng khi về nước trở lại với cuộc sống bình thường, tôi mới thấy mình yêu đất nước Nga vô cùng. Tháng sáu hằng năm, chúng tôi - những người đi lao động hợp tác cùng đợt thường tụ tập nhau lại tại nhà đội trưởng để ôn lại những kỉ niệm năm nào...
Bây giờ, dù Liên xô đã tan rã, nước Nga bây giờ đã khác trước, nhưng chúng tôi vẫn tin rằng, người Nga vẫn là những người chân thật như thuở nào...

_________________
Nước Nga luôn trong trái tim tôi.
Trở về đầu trang
anhthu is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
[ IP : Logged ]
ngahangoc
Bánh blin nóng - Горячий блин
Bánh blin nóng - Горячий блин


Tuổi: 63
Tham gia từ: 23 May 2005
Bài viết: 1
Đến từ: Công ty Hà Ngọc

GửiGửi: 23-May-2005 2:33 pm    Tiêu đề:  Lời chào của Thành viên mới
Trả lời kèm trích dẫn

Chào các Bạn Thành viên trang web nuocnga.net!
Tôi là người vừa mới gia nhập cộng đồng "Những người yêu nước Nga" trên trang web này. Tôi nói vậy vì tôi chắc rằng đã là Thành viên của trang web này cũng đồng nghĩa với việc Bạn yêu nước Nga. Cho dù tình cảm đó của Bạn được hình thành, vun đắp từ Bố Mẹ, anh chị, người thân, hay từ chính những năm tháng Bạn sống và học tập ở nước Nga, thì nó vẫn luôn thiêng liêng và đáng được trân trọng, gìn giữ và bồi đắp.
Tôi có may mắn được sống và học tập ở Nga nhiều năm. Vì vậy tôi rất vui và thực sự cảm động khi đọc những bài viết trên trang web này.
Mong rằng trang web sẽ ngày càng phong phú và luôn là cầu nối tin cậy cho tất cả chúng ta - những người yêu nước Nga.
Xin gửi tới tất cả các Bạn lời chào làm quen.
Thân,
Nguyễn Thúy Nga
Trung tâm Nghiên cứu Năng lượng
Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam
Email: ngahangoc@yahoo.com
Đt: 0903224448
Trở về đầu trang
ngahangoc is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
[ IP : Logged ]
Nina
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 10 May 2005
Bài viết: 3618

GửiGửi: 03-Aug-2005 1:13 pm    Tiêu đề:  Tuyết trắng
Trả lời kèm trích dẫn

http://sacmauvanhoa.vdcmedia.com/VanXuoi-C.asp?PostID=5551
Tác giả: Trịnh Quốc Thắng

Tuyết trắng
(Để tưởng nhớ người thầy kính mến của tôi Giáo sư – Viện sĩ. Trôphim Nhicôlaiêvic Tsai )


Tôi yêu nước Nga từ thuở ngồi trên ghế nhà trường phổ thông qua những câu chuyện tuyệt vời của Pautốpxki. Tôi yêu những cánh rừng Nga vàng rực nắng mùa thu, yêu những bông tuyết trắng bay bời bời như trong chuyện cổ tích. Tôi yêu những đêm trắng ở thành Lêningrát và bài hát Chiều Mátxcơva… và cũng đã bao nhiêu lần, tôi mơ về nước Nga xa xôi ấy. Tôi đã xây dựng cho mình một nước Nga riêng, một nước Nga trong tưởng tượng: ngọt ngào và bình dị. Tôi yêu những người Nga đôn hậu, thông minh và dũng cảm qua các bộ phim Khi đàn sếu bay qua, Thép đã tôi thế đấy… và chính họ là những người bạn, những người anh hùng đã cổ vũ cho những lớp người thuộc thế hệ chúng tôi dũng cảm vượt qua mọi gian khổ trong sản xuất và chiến đấu.

Tôi đã lớn lên trong nghèo khó và gian khổ, khi mà cuộc sống không còn hoàn toàn là những ngọt ngào, khi mà tuổi thanh xuân tươi đẹp phải cầm súng để bảo vệ Tổ quốc, khi mà tôi đã biết khóc những giọt nước mắt không phải vì hạnh phúc. Trong bom đạn của kẻ thù, tôi vẫn mơ về nước Nga, vẫn mơ đến một ngày nào đó tôi sẽ đến nước Nga, đi trong những cánh rừng Taiga vi vút gió, dòng suối róc rách chảy và làn khói vương vấn bên kia đồi. Nhưng chiến tranh thật là tàn khốc, trong một trận chiến đấu với kẻ thù, tôi đã bị thương. Từ chiến trường tôi được chuyển về miền Bắc để điều dưỡng. Sức khoẻ của tôi đã dần dần hồi phục, nhưng không còn đủ sức để tiếp tục chiến đấu được nữa. Tôi được Nhà nước cho đi học đại học và tôi đã thi đỗ vào Trường Đại học Xây dựng. Sau khi tốt nghiệp tôi được giữ lại làm cán bộ giảng dạy. Trường Đại học Xây dựng là một trường có quan hệ với nhiều trường đại học, của nhiều nước trên thế giới, đặc biệt là Trường Đại học Xây dựng Mátxcơva. Số phận may mắn đã đến với tôi, sau nhiều năm giảng dạy, tôi đã được nhà trường cho đi làm nghiên cứu sinh ở nước Nga. Và thế là tôi đã đến nước Nga, được sống ở Mátxcơva những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời. Khi đó tôi không còn trẻ nữa, nhưng tình yêu nước Nga trong tôi vẫn còn nguyên vẹn. Tôi được sống, làm việc và gặp gỡ với những người Nga tốt bụng, những người mà trước kia tôi chỉ gặp trên phim ảnh và trong tiểu thuyết. Những ngày nghỉ hè, tôi có dịp lang thang khắp nước Nga. Tôi đã đến Krưm, đi dưới những hàng cây tiêu huyền cổ thụ ở công viên Livađia nơi có câu chuyện tình nổi tiếng trong truyện Tuyết của Pautốpxki. Tôi đã đi lang thang bên dòng sông Nêva vào những đêm trắng ở thành Lêningrát. Tôi đã đến Xôchi, bãi biển tràn đầy ánh nắng mặt trời và hát vang bài ca Chiều hải cảng. Tôi đã lên núi Cápcadơ để tưởng nhớ những vần thơ của Lécmôngtốp. Và Mátxcơva với Viện bảo tàng Puskin, viện bảo tàng tranh có bức Mùa thu vàng của Lêvitan.

http://www.agniart.ru/imgoods/H/012617/rylov-086.jpg


Белая ночь. Ночная заря. Рылов Аркадий Александрович. 1915
Đêm trắng.

Bây giờ dẫu đã 10 năm xa cách nhưng tôi vẫn luôn nhớ về nước Nga, Tổ quốc thứ hai của tôi. ở đấy gia đình tôi đã sống những ngày tháng thật là tươi đẹp. ở đấy tôi có những người bạn Nga, có gia đình giáo sư kính mến. Tôi nhớ như in từng ga xe điện ngầm tôi đã qua, nhớ căn phòng 317 ở toà nhà 11 tầng dành cho nghiên cứu sinh nước ngoài trong trường đại học.

Biết bao câu chuyện đáng nhớ, nhưng bây giờ ngồi viết lại một kỷ niệm đáng ghi nhớ nhất về nước Nga, tôi nhớ lại cái đêm tuyết trắng ấy. Đã lâu lắm nước Nga mới lại có một trận rét như vậy, nhiệt độ –30oC. Chúng tôi đã tích trữ lương thực để không phải ra khỏi nhà trong một tuần. Căn phòng ấm áp thơm mùi thịt nướng. Qua hai lớp kính dầy, những bông tuyết không còn bay bay như những bông hoa trắng, mà tuyết ném xuống ào ào như mưa. Đường vào khu trường tôi ở từ bến xe buýt phải đi bộ đến hơn 1km phủ đầy tuyết đã đóng thành băng trơn nhẵn, rất ít người đi lại. Thật khổ cho những ai phải đi bộ trong cái lạnh thấu xương thế này. Đã 10 giờ đêm, kênh truyền hình đang diễn vở ba lê Hồ thiên nga nổi tiếng. Được nhấm nháp một ly vốtca với cá khô vùng sông Vônga, một chú vịt hun khói, một món ăn đậm chất quê Nga thật là thú vị.

Có tiếng gõ cửa, không biết ông bạn nào đến chơi vào đêm rét mướt này. Tôi mở cửa, một người tôi không quen biết, một gương mặt Nga như mọi người tôi đã gặp, áo măng tô, mũ lông, ủng da, không có gì đặc biệt, anh ta nói một hồi dài, một thứ tiếng Nga nhanh như gió đầy diễn cảm. Đại loại anh ta hỏi rằng tôi có phải họ tên như vậy không, đang làm nghiên cứu sinh với giáo sư Trôphim Nhicôlaiêvích Tsai phải không? Tôi trả lời đúng và hoàn toàn không hiểu anh ta hỏi vậy để làm gì? Anh ta rút từ chiếc cặp da to của anh ra quyển luận án viết tay của tôi, trao cho tôi và nói, đại ý anh ta làm việc ở một Viện nghiên cứu mà tôi cũng không kịp nhớ, phụ trách bàn ghế phông màn cho các cuộc hội họp. Tuần vừa rồi khi dọn dẹp phòng họp sau một hội nghị lớn, anh có nhặt được quyển luận án này, chắc là giáo sư đã bỏ quên trên ghế ngồi. Anh ta cũng đang học tại chức bên trường điện, nên anh ta hiểu rõ quyển này quan trọng như thế nào đối với tôi. Rất may trên tờ bìa tôi ghi rõ tên và địa chỉ nơi ở Trường Đại học Xây dựng Mátxcơva, viết tắt là MIXI, là một trường nổi tiếng nhiều người biết. Nhưng trường lại quá xa trung tâm, trên đường Iarôxlap, từ bến Mêtrô gần nhất Vêđenkha phải đi 7 bến xe buýt mới tới nơi. Vì vậy mãi đến hôm nay, sau khi đi học ban đêm về anh mới đến để trả lại cho tôi được.

Tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Tôi mời anh vào phòng để cám ơn anh ta và muốn tặng anh ta một thứ gì đó: Chiếc đồng hồ điện tử, chiếc áo kimônô cho vợ anh ta chẳng hạn. Khi biết được ý định của tôi, anh từ chối và nói đó là nhiệm vụ của anh ta, không cần cảm ơn, rằng anh ta rất vội. Tôi nói để tôi đưa tiền cho anh đi taxi nhưng anh ta nói taxi giờ này đắt lắm, Mêtrô thì vẫn mở cửa đến 1 giờ đêm. Rồi anh ta đi ngay sau một cái bắt tay thật chặt, một lời chúc ngủ ngon… Phải đến vài phút sau khi đã ở trong căn phòng ấm áp với chai rượu còn đầy trên bàn, tôi cứ tự trách mình sao không kéo bằng được anh ta vào phòng rồi hãy nói lời cám ơn, sao không để anh uống một ly vốtca rồi hãy hỏi điện thoại và địa chỉ, để một dịp khác đến thăm và cảm ơn. Nhưng câu chuyện diễn ra nhanh quá. Anh ta vụt đến, vụt đi như làn gió, khiến tôi không đủ bình tĩnh để làm các việc như sau này tôi nghĩ.

Câu chuyện như thế này: Sau bao lần sửa chữa, bản luận án viết tay của tôi đã hoàn tất. Hồi ấy máy phôtôcopy rất hiếm, nên tôi chỉ có một bản chính để đưa cho giáo sư đọc lại trước khi đi đánh máy. Giáo sư hẹn tôi một tuần sau sẽ trả lại. Mặc dù đã gần 70 tuổi nhưng ông làm việc rất nghiêm túc và chính xác, chưa bao giờ lỡ hẹn. Nhưng lần này, khi tôi gọi điện cho ông đến lấy luận án để đánh máy thì ông ngập ngừng rồi ông giải thích rằng tuần vừa rồi ông rất bận, rằng ngày nghỉ ông lại phải đi thăm đứa cháu… Ông hẹn tôi một vài ngày nữa sẽ gọi điện lại. Một lần hẹn không chắc chắn nhưng tôi không nghi ngờ gì ông. Mãi đến khi người thanh niên Nga đến trả lại tôi quyển luận án, tôi mới hiểu ông đang ở trong một tình thế khó xử. Có lẽ gần 12 giờ đêm tôi mới gọi điện cho ông, báo tin rằng tôi đã nhận lại được quyển luận án. Ông hẹn sáng mai mang đến cho ông.

Tôi đã đi trong cái lạnh –30oC của mùa đông Nga cả thành phố chìm trong mênh mông tuyết trắng, lạnh đến thấu xương mà gió vẫn không ngừng rít lên qua những hàng bạch dương tê cóng. Ban ngày mà trời vẫn xám, 10 giờ rồi mà đèn đường vẫn còn bật sáng. Tôi thầm cảm phục người bạn Nga không quen biết đã trả lại tôi quyển luận án, mà nếu như mất nó không biết số phận tôi sẽ ra sao.

Khi kể lại câu chuyện hết sức cảm động trên cho giáo sư nghe trong căn phòng ấm áp của ông, ông không có gì ngạc nhiên. Ông nói một cách bình thản:

- Nếu không phải anh ta thì sẽ có một người khác làm việc đó, một cô gái phục vụ nước hay một bà già dọn phòng chẳng hạn. Ai cũng sẽ xử sự như vậy vì họ là người Nga.

Ông xin lỗi đã làm tôi phải lo lắng và chờ đợi. Ông hứa chỉ đọc luận án của tôi ở nhà và hẹn tôi thứ 7 đến lấy. Được sự giúp đỡ của ông và nhiều giáo sư khác tôi đã hoàn thành và bảo vệ thành công luận án tiến sĩ.

Tôi trở về nước, tiếp tục công việc dạy học của mình. Thời gian trôi đi nhanh quá và cuộc sống biết bao đổi thay. Con cái tôi dọn dẹp nhà. Chúng bỏ tất cả các cuốn sách Nga lại cho vào một chiếc thùng giấy, rồi cho lên gác xép. Tôi đi công tác về thấy căn phòng như rộng ra, nhưng một cái gì đó thật trống trải. Khi các con tôi khoe với tôi sáng kiến dọn dẹp và bố trí lại phòng ở, tôi không nói gì, một nỗi buồn dâng lên tràn ngập lòng mình. Tôi nhớ nước Nga xa xôi với biết bao câu chuyện vĩ đại và cảm động. Tôi nhớ giáo sư của tôi, một ông già tốt bụng và đáng kính, nhớ cả vợ của ông, một bà già Nga hiền hậu và đẹp, vẻ đẹp trìu mến dịu dàng, đẹp như tính cách người Nga mà tôi không tả được. Tôi nhớ cả những người tôi không biết tên và không còn nhớ mặt, nhớ chàng trai vượt qua bão tuyết và giá lạnh đem trả tôi quyển luận án để tôi thành đạt như ngày hôm nay, cùng biết bao nhiêu người Nga tuyệt vời khác đã giúp đỡ tôi. Nước Nga như chú gấu Misa đang ngủ trong mùa đông tuyết trắng. Rồi mùa xuân sẽ đến, băng giá sẽ tan, ánh mặt trời sẽ tràn đầy những cánh đồng mênh mông lúa mỳ và hoa chiupan đỏ thắm như trái tim chàng trai đang yêu. Nước Nga của Lômônôxốp, của Puskin, của Lênin vĩ đại, của những người dân Nga thông minh, đôn hậu và tốt bụng sẽ vượt qua cái giá lạnh của mùa đông phủ đầy tuyết trắng. Dù thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn vô cùng yêu quý nước Nga, vẫn mơ về nước Nga như một giấc mơ trong trẻo và tươi đẹp nhất.



(Báo Văn Nghệ)
Trở về đầu trang
Nina is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
[ IP : Logged ]
rung_bach_duong
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 03 Aug 2005
Bài viết: 1498

GửiGửi: 05-Aug-2005 11:33 am    Tiêu đề:  Nhớ về Nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Mỗi một đất nước đều có những thời gian thăng trầm của nó. Nếu ai được hân hạnh vừa được ở nước Nga, chứng kiến Nước Nga thời Xô Viết, vừa được chứng kiến Nước Nga thời hiện tại sẽ có một cái nhìn về Nước Nga toàn diện hơn, sẽ hiểu nước Nga hơn và sẽ yêu nước Nga hơn nữa. Nếu bây giờ ai hỏi mình có ước mơ lớn gì nhất hiện tại, mình sẽ trả lời ngay ước ao trong đời được quay trở lại nước Nga, dù chỉ một lần thôi. Sẽ về thăm Len, thăm đại lộ Nhepxki, thăm sông Neva và thăm lại mái trường xưa...Bây giờ đi du lịch Nga có khó không nhỉ, trọn gói khoảng bao nhiêu nhỉ Very Happy Ui, nhớ Len quá, nhớ hoa Xiren đến nao lòng, mình vẫn nhớ hoa này thường nở vào đầu hè, lúc đó đang ôn thi cuối năm...hu hu hu ....nhất định sẽ quay trở lại Laughing Laughing Laughing
Trở về đầu trang
rung_bach_duong is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
Nina
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 10 May 2005
Bài viết: 3618

GửiGửi: 05-Aug-2005 5:23 pm    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Chị rung_bach_duong ơi, chị nói nữa coi chừng dai_dien_truong_Nga sẽ khóc vì nhớ nhà đó, còn ai đó thì cũng rưng rưng mất
Trở về đầu trang
Nina is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
[ IP : Logged ]
virus
Vodka Nga - Русская Водка
Vodka Nga - Русская Водка


Tuổi: 41
Tham gia từ: 19 May 2005
Bài viết: 1849
Đến từ: МИТХТ

GửiGửi: 06-Aug-2005 5:57 pm    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Trích dẫn:
Bây giờ đi du lịch Nga có khó không nhỉ, trọn gói khoảng bao nhiêu nhỉ


Bây giờ làm du lịch sang Nga trọn gọi mất khoảng 1200$-1500$ tùy từng dịch vụ . Trong đó bao gồm : tiền làm giấy tờ , xin visa sang Nga , vé máy bay 2 chiều trong 3 tháng , khẩu du lịch trong vòng 3 tháng và một số cái nhỏ nữa như tiền đưa đón . Tiền đi du lịch có lẽ là riêng và em ko biết giá vì chưa đi bao giờ cả . Tiền tàu xe đi xuống Saint dao động khoảng 300-400 rúp tùy thời gian .
PS : em thực sự thấy tâm huyết với nhữgn bài trên . Em rất thích đọc những hồi kí kiểu này của những người đi trước . Anh chị nào tìm đc tiếp xin post lên , em rất cám ơn

_________________

hoangtung@nuocnga.net
banquantri@nuocnga.net
Trở về đầu trang
virus is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Tới website của người gửi AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
[ IP : Logged ]
danngoc
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tuổi: 50
Tham gia từ: 30 Apr 2005
Bài viết: 1336
Đến từ: Việt Nam

GửiGửi: 06-Aug-2005 6:34 pm    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Virus cho thêm chi tiết về du lịch Nga đi.
Trở về đầu trang
danngoc is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
[ IP : Logged ]
virus
Vodka Nga - Русская Водка
Vodka Nga - Русская Водка


Tuổi: 41
Tham gia từ: 19 May 2005
Bài viết: 1849
Đến từ: МИТХТ

GửiGửi: 06-Aug-2005 7:07 pm    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Anh muốn biết thêm gì nữa ạ , về mặt dịch vụ giá cả có thể em sẽ cung cấp đc nhiều , còn về phần danh lam thắng cảnh chắc nhờ các anh chị . Em cũng ko hiểu dịch vụ du lịch thì họ đưa sang Nga này sẽ sắp xếp cho mình sống và ăn uống thế nào . Nhưng theo em biết thì giá phòng khách sạn bên này khoảng 50 - 70 đô /đêm , khách sạn khoảng 3 sao . Nhưng cũng có thể người ta đưa về các ốp dân cộng . Ăn uống thì mọi người có thể tự túc hoặc là có nấu ăn , cũng ko đắt lắm . Hàng hóa bên Nga này thì cũng rẻ , tương đương với giá VN . Tất nhiên ko ai sang Nga mua quần áo cả , trừ những đồ đông , rét . Và nếu muốn mua hàng xịn thì các bác có thể vào những siêu thị ở Nga , mua chắc chắn rẻ hơn ở VN . À các bác có thể đi thăm quan các siêu thị bên này như ASAN , IKEA , rộng như 1 thành phố , Tràng Tiền plaza , hay Metro gọi bằng cụ .
_________________

hoangtung@nuocnga.net
banquantri@nuocnga.net
Trở về đầu trang
virus is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Tới website của người gửi AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
[ IP : Logged ]
rung_bach_duong
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 03 Aug 2005
Bài viết: 1498

GửiGửi: 08-Aug-2005 12:54 pm    Tiêu đề:  Nho ve Nuoc Nga
Trả lời kèm trích dẫn

To: @Nina Qua 2 ngày weekend, đến Công ty làm việc, mở trang Nuocnga.net ra lại nhớ nước Nga, hu hu hu....Chị nhờ Nina lấy giùm cho chị 2 cái chậu thau Liên Xô (2.7 rup) để đựng nước mắt đi kẻo lụt forum Very Happy

To: @Virut Nhất định chị sẽ thu xếp 1 chuyến quay trở lại Nga. Với tiền tua như virut nói thì chị sẽ cố gắng. Mà có gì đâu, chị sẽ sang khi virut vẫn chưa kịp về nước và chị sẽ "đánh giậm" Virut mỗi ngày 1 bữa (cái từ mà khi xưa sinh viên bọn chị ám chỉ ăn chực nhau khi cuối tháng hết tiền ấy mà). Còn một bữa ăn theo kiểu Tây balô vô tư. Chỉ cần một lát bánh mỳ đen +quết tý trứng cá hồi.+ cốc trà Limon nóng...rẻ mà, rẻ mà Laughing Laughing Laughing
Trở về đầu trang
rung_bach_duong is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
Nina
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 10 May 2005
Bài viết: 3618

GửiGửi: 08-Aug-2005 1:36 pm    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Ý, chị rung_bach_duong nhớ là phải đòi trứng cá đen nhá, không chơi trứng cá đỏ đâu Smile, với lại phải có phô mai nữa cơ
Trở về đầu trang
Nina is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
[ IP : Logged ]
virus
Vodka Nga - Русская Водка
Vodka Nga - Русская Водка


Tuổi: 41
Tham gia từ: 19 May 2005
Bài viết: 1849
Đến từ: МИТХТ

GửiGửi: 09-Aug-2005 2:49 am    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Trích dẫn:
Nhất định chị sẽ thu xếp 1 chuyến quay trở lại Nga. Với tiền tua như virut nói thì chị sẽ cố gắng.

càng ngày càng rẻ chị à .Chị yên tâm , khi nào cần thông tin báo em nhá

Trích dẫn:
Mà có gì đâu, chị sẽ sang khi virut vẫn chưa kịp về nước và chị sẽ "đánh giậm" Virut mỗi ngày 1 bữa (cái từ mà khi xưa sinh viên bọn chị ám chỉ ăn chực nhau khi cuối tháng hết tiền ấy mà).


há há , sang đây đi rồi em với chị đi đánh giậm thằng bạn, con bạn em ,em thì cả tháng thế chứ ko cứ cuối tháng đâu à

Trích dẫn:
Chỉ cần một lát bánh mỳ đen +quết tý trứng cá hồi.+ cốc trà Limon nóng...rẻ mà, rẻ mà

chắc xa Nga lâu quá ko biết giá cả ,em thông cảm cho chị Laughing Cool Confused Shocked Razz

Trích dẫn:
Ý, chị rung_bach_duong nhớ là phải đòi trứng cá đen nhá, không chơi trứng cá đỏ đâu , với lại phải có phô mai nữa cơ

cái này em có thể tiếp đc , bác yên tâm

_________________

hoangtung@nuocnga.net
banquantri@nuocnga.net
Trở về đầu trang
virus is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Tới website của người gửi AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
[ IP : Logged ]
rung_bach_duong
Kvas Nga - Квас
Kvas Nga - Квас



Tham gia từ: 03 Aug 2005
Bài viết: 1498

GửiGửi: 09-Aug-2005 12:37 pm    Tiêu đề:  Re: Nhớ về nước Nga
Trả lời kèm trích dẫn

Tưởng cho chị đánh giậm, ai dè dắt tay chị cùng đi đánh giậm Very Happy Thôi, chị tha, chị chỉ cần mấu bánh mỳ đen + súp củ cải đỏ là sống về VN rồi. Hôm qua bọn chị ngồi ở quán Nga HN (a little dream - 9 Phạm Sư Mạnh) nó chém bọn chị mỗi lát bánh mỳ đen = cái bao diêm là 9.000 VND, chua ơi là chua. ..Hỏi nhà hàng họ mới trả lời: Bánh này chúng iem nhập mới có một tuần nay thôi, ăn tốt mà Sad Sad Sad . May mà vừa ăn vừa được thưởng thức thêm tý du dương của Nhạc Nga nên ko bị chú Tào tháo hỏi tội Laughing

Ngày xưa sinh viên VN mỗi tháng được lĩnh đều đều 90 rup. Kể ra cũng ko đến nỗi ít ỏi quá, nhưng sinh viên mà, càng nhiều càng ít. Chưa hết tháng tôi đã hết tiền. Những lúc lâm nguy đấy có 2 cách xử lý:

1. Đánh giậm quanh đâu đấy. Nếu cách này không ổn thì =======> cách sau
2. Nằm rạp xuống nền nhà, 2 chân kều khoai tây trong gầm giường, gọt vỏ, thái mỏng, cho ít muối, ít margarin, đảo xém cạnh, thế là sống rồi, đủ sức để oánh tá lả (oánh Bốc Kê, đập Đomino... thâu đêm. Sáng hôm sau vẫn cắp sách lên giảng đường bt. (hì hì sao ngày ấy lại thức đêm khỏe thế)

Không biết bây giờ SV mình có thế không nhỉ. A``, mà Virut đừng có mà học cái thói xấu của bọn chị ngày xưa. Chịu khó học nhé, lúc nào buồn thì vào nuocnga.net thôi Very Happy Very Happy Very Happy
Trở về đầu trang
rung_bach_duong is offline  Xem thông tin cá nhân của thành viên Gửi tin nhắn
[ IP : Logged ]
Xem các bài viết từ:   
Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp

Gửi bài mới   Trả lời cho chủ đề   printer-friendly view    NuocNga.Net -> Cảm xúc nước Nga Thời gian: [GMT + 7 Giờ]
Tới trang 1, 2, 3, 4, 5, 6  tiếp
Trang 1 trong tổng số 6 trang

 
Chuyển nhanh tới:  
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể trả lời các chủ đề
Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình
Bạn không thể xoá bài viết của mình
Bạn không thể tham gia các bình chọn
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum

Designed by TekCIZ Co., Ltd
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group