| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 25-Jun-2005 10:12 am Tiêu đề: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
Đem bài này vào đây thì hình như không đúng lắm, mà chả biết đem vào đâu, danngoc xem nhé
Đoạn bôi xanh là sửa theo ý kiến bác Vũ khí Nga và danngoc, rất cám ơn các bác!
http://sacmauvanhoa.vdcmedia.com/QuocTe-c.asp?PostID=5418
Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
(2005-06-24T14:17:13)
Nhà văn Nga Grigori Baklanov sinh ngày 11-9-1923. Khi ông đến tuổi nhập ngũ, trong nước tiếng súng chiến tranh đã vang lên được hơn hai tháng, cuốn theo gần như cả thế hệ của ông. Baklanov xung phong ra mặt trận, lúc đầu là một người lính, và sau khi tốt nghiệp trường quân sự là một trung đội trưởng pháo cao xạ. Mười hai năm sau chiến tranh ông in truyện vừa đầu tiên Hướng nam mũi đột kích chính, tiếp theo là Tấc đất đã được độc giả đón nhận nhiệt liệt. Ngay lập tức giới phê bình chính thống xếp chúng vào loại “sự thật chiến hào”. Hoạt động văn học của Baklanov, tác giả các truyện vừa, tiểu thuyết, kịch bản phim, hồi ký chiến tranh, vẫn gặt hái được nhiều kết quả cho đến ngày hôm nay. Sau đây chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài trả lời phỏng vấn của nhà văn.
- Sự kiện nào trong cuộc đời mình được ông coi là đặc sắc nhất?
- Có lẽ, đó là sự ra đời của những đứa con. Nhưng đó là sự kiện cá nhân, mang tính chất gia đình. Còn nếu xét về sự kiện đáng kể nhất, không dám nói là đặc sắc nhất, thì tất nhiên, đó là chiến tranh. Người ta kể lại rằng vào những ngày cuối đời, trên giường bệnh, Vasin Bưcôv hay nhắc tới chiến tranh.
- Một lần ông nói rằng khi chiến tranh kết thúc, ông có cảm giác công việc chủ yếu trong cuộc đời đã hoàn thành.
- Đến tận bây giờ tôi vẫn có cảm giác như vậy.
- Và tôi còn nhớ lời ông nói về những người lính bị thương xếp hàng ở trạm cấp cứu: một con người có lương tâm, ngay cả khi máu đang chảy vẫn không chen ngang.
- Đúng như vậy.
- Chiến tranh đã qua đi từ lâu, và ký ức cũng trôi đi cùng với nó. Liệu có cần níu giữ ký ức này không hay cứ để cho nó vận hành theo quy luật?
- Điều này không phụ thuộc vào chúng ta lẫn thời gian. Cho dù hiện nay chúng ta có viết gì về cuộc chiến tranh năm 1812, có làm những bộ phim mới đi chăng nữa, thì trong ký ức mọi người nó sẽ mãi mãi như Lev Tolstoy đã mô tả. Chúng ta chưa có một “Chiến tranh và hoà bình” về cuộc chiến tranh này. Nhưng rõ ràng nó vẫn tiếp tục lay động con tim và khối óc của hàng triệu người. Đạo diễn tài năng Nikita Mikhalcov vừa làm một bộ phim về chiến tranh. Mới đây ông tuyên bố rằng bộ phim này sẽ không dành cho các cựu chiến binh. Một lời tuyên bố rất thú vị. Nhưng chính điều tương tự đã xảy ra. Sau chiến tranh xuất hiện rất nhiều cuốn sách viết về một cuộc chiến tranh chưa hề có, mà lẽ ra cần phải có. Văn học chiến tranh đích thực đến muộn hơn... Nếu như bộ phim của N. Mikhalcov không dành cho các cựu binh đã kinh qua chiến tranh, thì rõ ràng nhà đạo diễn vốn rất nhạy cảm này muốn khẳng định một cách hiểu chiến tranh mới nào đó. Nhưng chiến tranh muôn đời vẫn thế: nó vừa là bi kịch vĩ đại, vừa là chiến công vĩ đại của nhân dân.
- Ông bắt đầu viết về chiến tranh sau một số năm. Có lẽ, cái độ lùi thời gian đó là cần thiết, nhưng dù sao tôi vẫn có cảm giác, điều quan trọng là tác giả vẫn sống với những xúc cảm như khi ông ta đang trực tiếp cầm súng chiến đấu.
- Anh nói đúng. Ví dụ, cuốn “Tấc đất” xuất bản năm 1959, được viết từ ngôi thứ nhất, mặc dù điều đó không có nghĩa là tôi viết về bản thân. Thủ pháp đó làm cho độc giả tin cậy hơn; họ nghĩ, đã ngôi thứ nhất thì nghĩa là sự thật. Tất cả vẫn sống động như là tôi viết trong chiến tranh. Còn cuốn “Mãi mãi là tuổi mười chín” đề cập tới thời gian khi con trai tôi đến cái tuổi mà tôi đang chiến đấu ngoài mặt trận. Đây là cái nhìn của một người cha đối với những chàng trai mãi mãi trẻ trung.
- Một trong những điều tốt đẹp nhất của những cuốn sách hay nhất về chiến tranh là lòng trắc ẩn. Khi ông nhận xét rằng trên đôi ủng của một người lính đã hy sinh vẫn còn dính đầy bùn đát, điều đó nói lên tính chất của cuộc chiến tranh nhiều hơn là một trận chiến đấu quy mô...
- Trong chiến tranh con người hiện lên như họ vốn có. Có cả những kẻ hèn nhát, những tên đê tiện, nhưng đồng thời cũng bộc lộ những phẩm chất phi thường của con người. Đầu những năm 80 tôi nhận được một lá thư của người trưởng ban liên lạc cũ của trung đội tôi, trung sĩ Dzhundzgia. Cuối cùng, anh ta biết được địa chỉ của tôi và viết: “Tớ phát điên lên vì vui mừng”. Một bức thư hết sức cảm động mang âm hưởng của thời đại đó. Tôi vẫn còn nhớ những con người tuyệt vời đã từng chiến đấu với tôi. Tôi có một người bạn là chỉ huy khẩu đội 2, Sasha Belichenco. Sau chiến tranh anh ấy làm trưởng phòng quản trị ở một trường phổ thông. Sasha chiến đấu rất dũng cảm.
- Ông viết rằng điều tệ hại nhất là khi trong chiến tranh con người tiếc thân mình, và những người khác phải trả giá vì họ bằng máu. Còn điều tốt nhất thì thế nào, thưa ông?
- Là anh ta không tiếc thân mình và thương những người lính của mình... Nhưng thương những người lính trên mặt trận thì... Ví dụ, sau khi tốt nghiệp trường quân sự tôi trở thành trung đội trưởng. Gần như cả trung đội ai cũng lớn tuổi hơn tôi. Một lần, ban đêm tôi ra lệnh đào một cái hầm quan sát và ngụy trang cẩn thận. Sau đó tôi được điều động đi làm việc gì đấy và trở về lúc rạng đông. Mọi người mới chỉ đào được một cái hố nông choèn, có thể nằm nhưng không đứng được. Mà ngày mai người lính có thể bị bắn chết bởi điều đó. Anh thấy người lính đã hoàn toàn kiệt sức, dường như không làm được gì, mà anh vẫn bắt anh ta đào công sự đúng kích thước, và điều đó sẽ cứu sống anh ta. Tôi rất ngạc nhiên khi gần đây được đọc một bài báo về nhà văn Solzhenítsưn, nguyên là đội trưởng đội quân nhạc trong chiến tranh, nghĩa là ở xa tuyến đầu. Và tại đấy ông ta được nấu ăn riêng. Anh hãy hình dung rằng những người lính nhìn thấy anh ăn riêng, rằng anh ghê tởm những gì họ ăn. Thật không thể tưởng tượng nổi.
- Ông có nhắc tới tinh thần chiến đấu của quân đội, cái làm nên mọi chiến thắng. Mặc dù trong chiến tranh những người lính của chúng ta gặp vô vàn khó khăn, gian khổ...
- Tất cả có căn nguyên rõ ràng. Ví dụ, trong cuốn Đấu súng Kuprin mô tả các sĩ quan nghèo xuất thân từ tầng lớp tiểu quý tộc, chưa nói tới những người lính, được nuôi dưỡng trong cảnh bần cùng. Trong cuộc chiến tranh vệ quốc của chúng ta những người lính cũng phải ăn uống rất kham khổ. Tôi được biết ở Italya, nếu trên chiến trường người thương binh cần truyền dịch thì người ta kê dưới đầu anh ta một cái túi để anh ta dùng đầu ấn xuống và dịch tự chảy. Vào đầu chiến tranh chính mắt tôi nhìn thấy trên sân ga những người lính mang bình đựng nước bằng thuỷ tinh. Lính Đức được trang bị súng máy có báng gập. Súng máy của ta cũng tốt, nhưng dù sao chúng tôi cũng tìm cách thu nhặt súng máy của Đức trên chiến trường. Chúng nhẹ nhàng và tiện lợi hơn. Lính Đức có nến để thắp, còn chúng tôi phải chế tạo ra những chiếc đèn Hoa Kỳ bằng vỏ đạn. Lính Đức có bật lửa. Còn chúng tôi có gì? Đó là một dụng cụ tự tạo gồm một cái giũa và viên đá lửa, được gọi đùa là “Cachiusa”. Vâng, chúng ta có những cỗ xe tăng tuyệt vời, trước năm 1943, không có loại tăng nào sánh kịp với T-34-76, sau đó xuất hiện loại xe tăng tự hành ưu việt hơn xe tăng của Đức, nhưng tiện nghi sinh hoạt của người lính, cái đảm bảo tinh thần chiến đấu của quân đội, thì ta thua xa. Con người xếp ở hàng chót bét. Và điều này kéo dài cho tới ngày nay. Thật xấu hổ khi có hàng chục, thậm chí hàng trăm ngàn sĩ quan không có nhà ở, rằng ở các doanh trại xa xôi những người vợ của họ không có việc làm, phải hưởng đồng tiền trợ cấp chết đói...
- Ngoài mặt trận có ai đào ngũ không?
- Anh ta sẽ bị bắn ngay lập tức. Tinh thần chiến đấu của người lính phụ thuộc vào cái mà vì nó anh ta chiến đấu. Trong cuộc chiến tranh vệ quốc của chúng ta mọi người chiến đấu vì Tổ quốc.
- Vì thế mà ông xung phong ra mặt trận?
- Phải chăng chỉ một mình tôi. Cả thế hệ của chúng tôi, nhiều người đã ra mặt trận.
- Ông có sợ không?
- Không có sự sợ hãi. Thứ nhất, vì anh còn trẻ; và thứ hai, anh không hình dung được nó là gi. Yulya Drunina viết: “Chỉ một lần em nhìn thấy trận đánh giáp lá cà. Một lần thật và trăm lần trong giấc ngủ. Ai nói rằng chiến tranh không đáng sợ. Kẻ ấy không biết gì về chiến tranh”. Quả là có một số người biết chế ngự nỗi sợ hãi. Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi. Còn những người khác không thể vượt qua điều đó. Để có khả năng chiến đấu quân đội cần phải có mục đích rõ ràng, có những người sĩ quan tư duy hiện đại, vũ khí tối tân, và tất nhiên là sự tôn trọng những người lính và sĩ quan, được thể hiện trong việc nuôi dưỡng họ như thế nào.
- Còn các vị tướng thì sao? Có vẻ như đội ngũ tướng lĩnh của chúng ta đang ngày càng trở nên già cỗi...
- Trong khi người Mỹ tham chiến ở Iraq bằng vũ khí hiện đại, thì chúng ta hiện nay vẫn chiến đấu bằng sinh mạng con người. Nói chung, nguời ta cho rằng các tướng lĩnh bao giờ cũng được đào tạo cho cuộc chiến tranh trước đây. Trong khi đó hiện nay tư tưởng quân sự và vũ khí trên thế giới đã đạt tới trình độ rất cao. Điều này thật đáng sợ, vì rằng những bộ óc thông minh đang chế tạo ra những cái có thể tiêu diệt cả nhân loại. Phải chăng đó là công việc của con người?
- Nhân đây, xin ông cho biết thái độ của mình đối với việc Mỹ tấn công Iraq?
- Một mặt, tại sao một đất nước lại đi xâm lược một nước khác chỉ vì ở đấy người ta điều hành không như ý mình? Nhưng mặt khác, tôi tin rằng cuộc chiến tranh thế giới thứ hai có thể không xảy ra, nếu phương Tây và chúng ta không cho phép Hitller dần dần tiến tới nó. Và điều gì đã xảy ra khi người ta không can thiệp vào công việc của y? Một cuộc chiến tranh đẫm máu nhất trong lịch sử mà nhiều thế hệ đã tham gia và biến mất dường như không ra đời.
- Nghe nói, ông vừa hoàn thành hai cuốn sách?
- Đúng vậy. Một tuyển tập truyện ngắn và một cuốn tập hợp các bài báo, hồi ký. Có điều, khác với thời trẻ, hiện nay tôi không muốn công bố ngay những gì mình mới sáng tác.
(Báo Văn nghệ)
Chỉnh sửa lần cuối bởi Nina vào lúc 25-Jun-2005 10:46 am, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
danngoc Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 50 Tham gia từ: 30 Apr 2005 Bài viết: 1336 Đến từ: Việt Nam
|
Gửi: 25-Jun-2005 10:21 am Tiêu đề: Bakhlanov
|
|
|
Cám ơn bác Nina. Em cũng đang định post về G. Bakhlanov. Theo em, cuốn "Mãi mãi tuổi mười chín" của ông là cuốn tiểu thuyết hay nhất viết về Chiến tranh Vệ quốc, bên cạnh cuốn "Tuyết bỏng" của Yu. Bondarev.
Em cũng mong những người muốn phán xét về CT VQ hãy đọc những gì em đã đọc, để phán xét của họ công bằng và có tình người hơn. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Russian Weapons Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 09 May 2005 Bài viết: 1256
|
Gửi: 25-Jun-2005 10:27 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
Vâng, chúng ta có những cỗ xe tăng tuyệt vời, trước năm 1943, không có loại tăng nào sánh kịp với T54...
-----------------------------------------------------------------------------------------------------
 _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 25-Jun-2005 10:28 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
Đúng thế, như người Việt có nói "Đoạn trường ai có qua cầu mới hay" ấy mà. Đứng ngoài cuộc thì dễ phán xét lắm, nhất là người không làm gì cả  |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
danngoc Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 50 Tham gia từ: 30 Apr 2005 Bài viết: 1336 Đến từ: Việt Nam
|
Gửi: 25-Jun-2005 10:34 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
| Thì bác Nina có đi buôn xăng xe tăng đâu mà ... Bác ấy chỉ chuyển từ một văn bản viết sai thôi mà, đúng ra phải là T-34-76, được chưa lão ngoan đồng????????? |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 25-Jun-2005 10:44 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
| Hihi, Nina chỉ căt dán thôi mà, đấy là báo Văn nghệ biên tập đấy chứ, thôi, để Nina sửa nhá. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Russian Weapons Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 09 May 2005 Bài viết: 1256
|
Gửi: 25-Jun-2005 11:06 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
Thì bác Nina có đi buôn xăng xe tăng đâu mà ... Bác ấy chỉ chuyển từ một văn bản viết sai thôi mà, đúng ra phải là T-34-76, được chưa lão ngoan đồng?????????
---------------------------------------------------------------------------------------------------
Úi giời ơi ! Dân SG họ bênh nhau kìa !  _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
bandualeo Sủi cảo Nga - Пельмени


Tuổi: 119 Tham gia từ: 14 Aug 2005 Bài viết: 119 Đến từ: chợ buôn dưa leo
|
Gửi: 19-Aug-2005 1:29 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
Em cũng đang đọc một bài phỏng vấn Grigori Baklanov khá dài về thời kỳ CT của 1 nữ nhà báo Pháp Nga. Ông này có vẻ rất ghét Soljenitsin.
Bác nào làm ơn giới thiệu sơ qua nhà văn này cho em trước khi em dịch bài phỏng vấn được không ạ? _________________ tyи ey Пази
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 20-Aug-2005 11:00 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
Nina trích dịch một ít thông tin (dạng Bách khoa thư) về ông nhà văn này nha
http://b.e-world.com.ru/5093.html
Nguồn ảnh: http://www.krugosvet.ru/
Grigori Baklanov
Baklanov Grigori Yakovlevich (sinh năm 1923) là nhà văn Nga. Trong các truyện vừa "Tấc đất" (1959), "Những người chết không phải xấu hổ" (1961), tiểu thuyết "Tháng bảy năm 41" (1965) đã mô tả trung thực những nỗi khủng khiếp của chiến tranh và số phận những người lính trong chiến tranh (tức cái gọi là sự thật chiến hào). Các vấn đề đạo đức, đạo lý trong tiểu thuyết "Bạn bè" (1975), truyện vừa "Mãi mãi tuổi mười chín" (1979, Giải thưởng quốc gia Liên Xô, 1982), "Người em út" (1981). Ông còn viết các bút ký. Tổng biên tập tạp chí "Ngọn cờ" (trong các năm 1986 - 1993)
Nhìn chung ông này là một nhà văn nổi tiếng, viết về chiến tranh không phải như người đứng ngoài, mà là người tham gia. Thậm chí tên các nhân vật trong tiểu thuyết của ông là tên thật, những người ông đã gặp trong chiến tranh. Tác phẩm của ông này đã được giảng dạy ở trường học Liên Xô. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
bandualeo Sủi cảo Nga - Пельмени


Tuổi: 119 Tham gia từ: 14 Aug 2005 Bài viết: 119 Đến từ: chợ buôn dưa leo
|
Gửi: 27-Aug-2005 1:18 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
Xin cảm ơn Nina, tớ sẽ cố gắng dịch dần dần bài phỏng vấn trên.
GB : tôi đến chiến trường vào tháng 12 năm 1941. Ngay từ tháng 6, tôi đã tìm đủ mọi cách để được ra tiền tuyến. Anh tôi, Yuri, đã chiến đấu ngay từ những giờ đầu của chiến tranh. Anh ấy đã hy sinh trong trận phòng ngự Mat-xcơ-va. Ngay từ thời chiến tranh Phần-Lan, anh ấy đã tình nguyện nhập ngũ, nhưng do có tật ở mắt cho nên không được, phải đợi đến khi chiến tranh bùng nổ anh ấy mới vào được đọi tự vệ nhân dân.
Gần đây, Soljenitsyn có nói là vì hoàn cảnh của ông ấy cho nên không nhập ngũ ra chiến trường được. Trong khi các bạn của ông ta đang chiến đấu bảo vệ Mạc Tư Khoa thì ông ta đang đạy toán ở 1 trường làng!
Trong khi đó, nhà văn Viktor Nekrassov, 17 tuổi, đã tham gia bảo vệ Stalingrad. Bà mẹ của ông ta đã ủng hộ ý định này và đã làm dấu thánh phù hộ ông ta. Ông ta có nói là ở lại hậu phương lúc đó là 1 nỗi nhục trong khi tổ quốc đang hoạn nạn. Trong khi đó Soljenitsyn đang học ở 1 trường pháo binh rất xa chiến trường, và mong muốn duy nhất của ông ta lúc đó, như ông ta đã công nhận, là trở thành thiếu úy sau khi ra trường. Do đó tôi nghĩ Soljenitsyn không muốn ra mặt trận chút nào.
Vào tháng 6/41, tôi học xong lớp 9, và muốn vào trường cấp 3 kỹ thuật hàng không. Cha mẹ tôi đã mất, tôi sống với bà cô và nghe nói rằng những ai học xong lớp 10 sẽ được nhập ngũ ngay. Nhưng tôi không biết là luật này chỉ được áp dụng ở vùng mặt trận. Lúc đó không ai ngờ rằng quân đức sẽ đến tận chỗ chúng tôi : Voronej.
Tôi nghĩ rằng lúc đấy mọi người dễ thông cảm với nhau hơn, cho nên khi tôi và Dima, bạn tôi xin nhẩy thẳng lớp để thi hết lớp 10 và ra mặt trận, thì bà hiệu trưởng cũng chấp nhận. Thế là chúng tôi đã thi kỳ thi này trên ghế công cộng, trước khách sạn Bristol, ở đại lộ Tháng 10, con đường chính của Voronej. Tôi và Dima ngồi cạnh nhau thổi bài cho nhau trước 1 tay giám thị đang say khướt. Tôi vẫn nhớ bà hiểu trưởng cò hỏi "cô hiểu là tại sao Dima muốn ra chiến trường, nó vưà to vưà khỏe, nhưng tại sao em cũng muốn đi?" tôi lúc đó vưà ốm vưà gầy.
Cuối cùng tôi cũng thi đậu nhưng tôi lạ không được nhận vào quân đội ...
Elena Joly (nữ phóng viên) : tại sao lúc đó ông lại làm đủ mọi cách để ra chiến trường vậy?
GB : Bởi vì thời đó là chiến tranh, đó là nhiệm vụ của chúng tôi! Năm 1939, khi Stalin ký hiệp ước không chiến tranh với Hitler, vẫn có nhiều phim và sách nói về đề tài phát -xít được phát hành. cảm tình của chúng tôi vẫn nghiêng về phía nước Anh và Pháp đàg chống lại Đức. Vì thế khi bị xâm lược, chúng tôi đều cảm thấy đưocnhiêjm vụ cần thiết đi chiến đấu bảo vệ tổ quốc.
Hồi đầu chiến tranh, tôi đã bàn với 1 người bạn là sẽ ra nhập vào trung đoàn mà bố cậu ấy chỉ huy, nhưng gia đình tôi phải sơ tán khỏi thành phố trước khi ý định này được thực hiện.Ở 1 ga trong vùng Perm, tôi định xin vào 1 trung đoàn bộ binh đang được thành lập ở đây, nhưng viên chỉ huy đã quát và tống cổ tôi ra khỏi phòng ông ta khi tôi định đến nhờ ông ta giúp.
Sau đó tôi định xin vào trung đoàn Yuri, anh tôi. Tôi đã viết thu cho Yuri, và anh ấy đã trả lời rằng anh ấy đã nói chuyện với người chính trị viên của đơn vị về chuyện này, ông ta đã khuyên rằng tôi nên cố gắng tiếp tục học để đợi thời điểm. Tôi cuối cùng đã theo lời của 1 người chính trị viên mà ngay tên của ông ta tôi cũng không biết.
Nhưng cuối cùng, giấc mơ của tôi đã được thực hiện. Ở Verechtchaguino, tôi đã xin vào được 1 đơn vị pháo binh vưà thoát khỏi vòng vây phst xít. Tôi đã nói với người chỉ huy : "anh tôi vừa mới hi sinh, tôi muốn chiến đấu như anh tôi,và cho linh hồn anh ấy". Lúc đấy là tháng 11 năm 1941. Vào cuối năm đó, tôi đã có mặt ở mặt trận tây bắc.
E.J : Như vậy là ông đã ra mặt trận mà không có 1 chút chuẩn bị nào hết cả?
G.B : Chúng tôi tập luyện ở ngay chiến trường. Điều này cũng giả thích tại sao chúng tôi thua ban đầu và chúng tôi thắng cuối cùng. Nhưng hồi tôi ra mặt trận, chúng tôi không biết thế nào là chiến tranh và tinh thần quân lính lúc đó cũng rất thấp. Do mặt trận tây bắc chỉ là một mặt trận phụ, chúng tôi thiếu thốn đủ thứ. Nhiều khi chúng tôi chỉ có bánh mì không để ăn. Trong những ngôi làng bỏ hoang, chúng tôi phải lục tìm khắp nơi những chỗ dấu lúa mì. Tôi vẫn nhớ rõ những cơn đói âm ỷ hành hạ tôi ngày đêm. Những trận đánh ngày càng trở nên khốc liệt, tổn thất rất nặng nề. Muà đông 41-42 rất là lạnh, bánh mì và ngay rượu vodka cũng đóng thành băng. Chúng tôi ngủ ngay trong đất đầm lầy làm nhiều khi tỉnh giậy thấy mình đang ngủ trong 1 vũng nước. Cũng vì thế mà tôi bị nhiễm bệnh lao. Chi sau này khi chiến tranh kết thúc, khi đi khám ở bệnh viện người ta mới tìm thấy những vết lao trong phổi của tôi.
Chính sư đoàn của chúng tôi đã thử lần đâu tiên chiến thuật tấn công ban đêm với đèn chiếu mà Zhukhov đã sử dụng sau này ở Berlin. Quân đoàn của tôi do tướng Berzarin chỉ huy sau này sẽ chỉ huy quân đoàn xung kích số 5 và sau đó sẽ chỉ huy biệt khu Berlin. Tôi còn nhớ, vào 1 giờ sáng, tất cả các đèn chiếu được thắp sáng trưng như ban ngày để làm lóa pháo binh đức đóng ở 1 ngôi làng nhỏ ngay phía trước vị trí chúng tôi. Trời lạng -4 độ, các loa phóng thánh phát to bài quốc tế ca trong khi chúng tôi cùng vài chiếc xe tăng bắt đầu tấn công.
Nhưng đơn vị trinh sát của sư đoàn đã gặp sai lầm, họ đã không chỉ kịp thời cho chúng tôi 1 hố chống tăng phía trước. Kết quả trận đánh trở nên bi đát, tất cả các xe tăng đều bị bắn cháy, bộ binh chúng tôi phải nằm ép xuống tuyết dưới cơn mưa đạn pháo. Trong khi đó loa phóng thanh vẫn phát to bài quốc tế ca, cô thử tưởng tượng quang cảnh đó!
Sau này ở Berlin, mọi việc phát triển yên ổn hơn, đèn chiếu dùng rat tốt. Chúng tôi đã học được bài học.
Tôi lúc đó là lính trẻ nhất trong trung đoàn, nhưng khi đơn vị được bổ sung, nhiều người còn trẻ hơn cả tôi. Tôi không biết tại sao nhưng tôi rất là buồn.
E.J : sau lần suất trận đầu tiên đó ông cũng có tiến bộ trong kỹ thuật chiến đấu chứ ?
G.B : 1 năm sau, người trung đoàn trưởng gửi tôi đi học trường pháo binh Leningrad lúc đó được sơ tán ở Bachkiria. Sau 8 tháng học hành tôi được gửi tới mặt trận tây nam, sau này sẽ trở thành mặt trận Ucraina số 3. Tôi trở thành thiếu úy và được chỉ huy 1 khẩu đội pháo binh, lúc đó là muà hè 1943.
Một tháng sau đấy chúng tôi chuẩn bị tấn công ở Zaporojie, ngay ngày đầu tiên tôi bị trúng 1 mảnh đạn phản pháo và bị thương nặng. Trong sáu tháng sau đó tôi dược chuyển từ bệnh viện sang bệnh viện để cuối cùng được bác sỹ cho là phế binh không thể phục vụ được nữa, nhưng tôi đã trốn bệnh viện để trở lại đơn vị.
Tôi nói thế để cho biết là không phải ai cũng như Soljenitsin. Ông ta đã nói làông ta không ra mặt trận là vì các BS đã xác định ông ta không phục vụ được. Tôi cũng như vậy nhưng tôi đã trở lại chỉ huy khẩu đọi của tôi dù là tôi có thể rời chiến trường.
Tổn thất trong bộ binh là cao nhất, nhiều khi những người lính mới ra mặt trận, chưa kịp làm quen với ai đã hi sinh.Ở bệnh viện, tôi đã làm quen với 1 đại đội trưởng, và hỏi anh ta bị thương như thế nào, anh ta trả lời : "tôi không biết, đơn vị tôi tới mặt trận vào ban đêm, sáng hôm sau tiểu đoàn chúng tôi đã phải xung phong. Sau trận đó sô đồng đội sống sót đếm được trên bàn ngón tay. Tôi cũng không gặp được luôn viên tiểu đoàn trưởng của tôi."
Trong binh chủng pháo binh, thời gian sồng của người lính dài hơn. Cũng vì thế mà đa số những sách báo sau này nói về cuộc chiến đều được viết bởi cựu pháo binh. Hơn nữa, nhưng người được vào binh chủng đều phải có một chút bằng cấp.
Trong những trận đánh sau, tôi cũng bị thương mấy lần nhưng tôi đều không cho chở về phía sau.
E.J : ông đã chiến đấu ở đâu?
G.B : sau khi giải phóng Zaporojie, tôi đã tham gia chiến dịch "Yassko-Kichinev" giải phóng Moldavia. Chúng tôi đã vượt sông Dniestr dưới mưa bom bão đạn để mở 1 đầu cầu. Tôi có tả lại trận này trong tác phẩm "Một tấc đất" của tôi. Chúng tôi đã bảo vệ vị trí này rất lâu trước những cuộc tấn công của quân đoàn 6 Đức, chính quân đoàn này đã bị tiêu diệt ở Stalingrad nhưng đã được Hitler dựng lại. Chúng tôi sau này lại vây nó ở Kichinev. Sau đó chúng tôi lại chiến đấu ở Rumania, Bungaria và Hunggaria. Những trận đánh ở những nứơc đó cũng thuộc vào những trận đánh tàn bạo nhất. Cuối cùng chúng tôi giả phóng vùng hồ Balaton, phía nam Budapest.
E.J : thái độ nhân dân ở các nước đó đối với các ông như thế nào ?
G.B : Tôi luôn luôn muốn biết thái độ của họ đối với người lính Xô -viết như thế nào. Trong những năm 80, tôi có hỏi viên đại sứ Áo ở Nga. Ông ta trả lời tôi 1 cách rất là ngoại giao là nhân dân "đã đón mừng những quân giải phóng Xô-Viết". Tôi không thể bả đả sự chân thật của câu trả lời này.
Thái đọ của người dân những nước này cũng khá mâu thuẫn. Tôi có nhớ 1 lần, ở 1 làng Hung-ga-ria sau 1 trận đánh lớn, xác chết Đức và Hồng quân nằm rải rác khắp nơi. Chúng tôi có nhờ dân làng chôn cất cho họ. Nào ngờ vài ngày sau khi trở lại, chúng tôi thấy xác lính Đức đã được chôn cất tử tế, nhưng xác Hồng quân vẫn bị bỏ đấy. Một số dân làng có tỏ thái độ thân thiện với chúng tôi, người ta còn kể rằng họ đã cứu nhiều lính LX thoát chết. Gần đay trong tờ tin tứ Moscow, tôi có đọc được rằng khi chiếm đóng Voronej, trong số các lính chiếm đóng người Đức, Ý và Hung, lính Hung là lính tàn bạo nhất đối với dân nga.
E.J : Thế những người lính có thời gian để nghĩ đến chuyện trai gái không?
G.B : tôi lúc đó cò rất trẻ, tôi cũng chưa có yêu đương gì. Mặc dầu khi ở bệnh viện tôi cũng có tán tỉnh 1 cô y tá già hơn tôi. Nhưng sau đó hóa ra là cô ấy đã có chồng và chồng là 1 sỹ quan chỉ huy...Ngoài mặt trận cũng có rất nhiều chuyện tình lãng mạn nhưng tôi chẳng trúng được cái nào.Cuộc sống của người lính tiền tuyến lại càng khó khăn khi họ không gặp sự yêu mến...
E.J : người ta có kể rằng ngoài biên giới LX, người lính Xô viết đã có nhiều hành động bạo lực với đàn bà. Theo số liệu Đức, đã có khỏang 2 triệu vụ này xẩy ra.
G.B : tôi không biết con số này. Trong hồi ký "2 cuộc sống của tôi", tôi có tả 1 cảnh bạo dâm ở đất Áo không phải trên 1 cô gái Áo mà là một cô gái Nga bị đầy khổ sai sang bên đó. Có 1 hôm tôi thấy những người lính xếp hàng để cưỡng hiếp 1 người đàn bà. Chiến tranh là như vậy, bẩn thỉu! Nó biến con người thành dã thú! Nhưng một mặt khác, cũng khó có thể ngăn cản được những người đã mất những thành viên của gia đình họ trả thù.
Hồi đầu chiến tranh, chúng tôi cứ nghĩ những người lính đức chỉ là những người công nhân thợ thuyền bị Hitler xua ra mặt trận. Nhưng ảo tưởng này đã biến đi nhanh chóng. Đa số lính đức đánh ở nga với 1 chắc chắn rằng họ đang chiến đấu 1 chủng tộc hạ đẳng mà họ có thể dùng đủ mọi cách để diệt. Như vậy cũng không có lạ gì một khi quân ta vào đất Đức lại muốn trả thù. Mặc dầu co quân lệnh cấm cưỡng hiếp thường dân, nhưng những sự việc bạo lực quá chớn vẫn xẩy ra.
[color=indigo]E.J : theo ông vai trò của Stalin trong chiến tranh như thế nào?
G.B : lúc đó Stalin đói với chúng tôi là thần tượng, chúng tôi sẵn sàng dâng mạng của chúng tôi cho ông ta. Việc này đến từ nền giáo dục của chúng tôi. Chỉ sau này chúng tôi mới nghe đến chuyện ông ta đã cho xử tử hàng ngàn sỹ quan nòng cốt là cho hồng quân như rắn mất đầu.
Napoleon đã nói một đạo quân sư tử chỉ huy bởi 1 con cừu vẫn yếu hơn 1 đạo quân cừu chỉ huy bởi 1 sư tử. Stalin đã cho thủ tiêu hết tất cả các chỉ huy đến tận cả những cấp tiểu đoàn trưởng. Trong số cá vị thống chế của chúng ta, Stalin chỉ giữ lại 2 người yếu kém nhất là Budienyi và Vorochilov, những người khác có tài như Tukhachevski và Yakir đã bị xử tử.
Đẻ có 1 sỹ quan cấp tướng, ít nhất phải có 8 năm huấn luyện, đó là tôi chưa kể 1 nguyên sóai. Chúng ta còn những ai? Zhukhov, Vassilievski, và cả Rokossovski và Meretskov mà Stalin đưa từ Gulag về. Lúc đầu Hồng Quân thiếu thốn chỉ huy có tài một cách khủng khiếp, đó cũng là vì sao chúng ta đã thua Hitler ban đầu.
Một đứa trẻ 17 tuổi làm sao mà hiểu được chính trị? Mỗi ngày trong báo có 1 danh sách kẻ thù của nhân dân, đúng là khủng khiếp thật, đúng là ai cũng sợ. Tôi nhớ ông chú bác sỹ của tôi đêm nào cũng đứng ở cửa sổ như là đợi ai đó. chỉ sau này tôi mới hiểu là ông ta sợ bị bắt.
... _________________ tyи ey Пази

Chỉnh sửa lần cuối bởi bandualeo vào lúc 16-Sep-2005 5:12 am, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
Gửi: 12-Sep-2005 1:49 pm Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
Hôm qua Nina mới đem quyển "Mãi mãi 19 tuổi" của ông này ra, định đọc (thú thạt là chưa đọc ), nhưng mà mới đọc được đoạn đầu là thấy lạnh xương sống rồi, chưa dám đọc tiếp. Thôi để khi khác, bớt sợ đi đã |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
danngoc Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 50 Tham gia từ: 30 Apr 2005 Bài viết: 1336 Đến từ: Việt Nam
|
Gửi: 13-Sep-2005 5:38 am Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
| Nina doc di, hay day. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
hungmgmi Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 20 Jun 2005 Bài viết: 2757 Đến từ: hanoi
|
Gửi: 21-Sep-2005 2:32 pm Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
| Sao tôi hỏi mãi mà không ai có cuốn "Mãi mãi 19 tuổi" là làm sao nhể ? Ai đó có cho tôi mượn với ...ới...ới.. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
danngoc Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 50 Tham gia từ: 30 Apr 2005 Bài viết: 1336 Đến từ: Việt Nam
|
Gửi: 21-Sep-2005 4:42 pm Tiêu đề: Re: Grigori Baklanov: Sự xấu hổ mạnh hơn nỗi sợ hãi
|
|
|
| Em có đây này, nhưng bác phải vào đây em mới cho mượn. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Nina Kvas Nga - Квас

Tham gia từ: 10 May 2005 Bài viết: 3618
|
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|