| Chủ đề phía trước :: Chủ đề kế tiếp |
| Tác giả |
Nội dung bài viết |
Geobic Thịt nướng Nga - Шашлык

Tuổi: 76 Tham gia từ: 17 May 2006 Bài viết: 257 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 22-Jun-2006 10:32 pm Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| Phanhoamay viết: |
Владимир Набоков
Đàn sếu
Cánh rừng vàng xào xạc
Biển xa vọng ngân nga
Những con sếu di trú
Thổn thức bay ngang qua
Xa mờ trên trời nhạt
Tiếng chúng dịu lắng dần
Hai con cuối đàn kể
Rằng em hằng nhớ anh ... |
Không còn muốn gì hơn. Bác PHM đã mang lại hơi thở Đường Thi cho Nabokov. Mà không biết bác đã "xin" chị Trăng Quê câu đầu chưa ấy nhẩy?
Đội Gana đang thắng Mỹ 2-1, hiệp 2 bắt đầu. Thừa thắng xông lên, bằng cách post thêm 4 "quả" của Nabokov nữa. Vị chi tỉ số là 6-1? Tuy Geo chưa có 1 chữ nào dich nhà thơ này, nhưng tự xét có công đưa ông lên đây, mong mọi người vì thế mà xí xoá. Vả lại dạo này Geo bận quá, mai đi công tác sớm rồi, tạm xa NNN một thời gian.
Озеро
Взгляни на озеро: ни солнце, ни звезда,
ни мощные дубы, ни тонкая осока,
хоть отражаются так ярко, так глубоко,
не оставляют в нем следа.
Взгляни и в душу мне: как трепетно, как ясно
в ней повторяются виденья бытия!
Как в ней печаль темна, как радость в ней прекрасна...
-- и как спокоен я!
24 августа 1918
x x x
О чем я думаю? О падающих звездах...
Гляди, вон там одна, беззвучная, как дух,
алмазною стезей прорезывает воздух,
и вот уж путь ее -- потух...
Не спрашивай меня, куда звезда скатилась.
О, я тебя молю, безмолвствуй, не дыши!
Я чувствую -- она лучисто раздробилась
на глубине моей души.
26 августа 1918
Солнце бессонных
Sun of the sleepless
(из Байрона)
Печальная звезда, бессонных солнце! Ты
указываешь мрак, но этой темноты
твой луч трепещущий, далекий,-- не рассеет.
С тобою я сравню воспоминаний свет,
мерцанье прошлого -- иных, счастливых лет -
дрожащее во мгле; ведь, как и ты, не греет
примеченный тоской бессильный огонек,--
лучист, но холоден, отчетлив, но далек...
7 сентября 1918
Лунная ночь
Поляны окропил холодный свет луны.
Чернеющая тень и пятна белизны
застыли на песке. В небесное сиянье
вершиной вырезной уходит кипарис.
Немой и стройный сад похож на изваянье.
Жемчужною дугой над розами повис
фонтан, журчащий там, где сада все дороги
соединяются. Его спокойный плеск
напоминает мне размер сонета строгий;
и ритма четкого исполнен лунный блеск.
Он всюду -- на траве, на розах, над фонтаном
бестрепетный, а там, в аллее, вдалеке,
тень черная листвы дробится на песке,
и платье девушки, стоящей под каштаном,
белеет, как платок на шахматной доске...
18 сентября 1918 _________________ Cảm ơn đã đọc bài của tôi! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 22-Jun-2006 10:33 pm Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| Владимир Набоков viết: |
* * *
Есть в одиночестве свобода,
и сладость — в вымыслах благих.
Звезду, снежинку, каплю меда
я заключаю в стих.
И, еженочно умирая,
я рад воскреснуть в должный час,
и новый день — росянка рая,
а прошлый день — алмаз.
ВЬЮГА
Тень за тенью бежит - не догонит,
вдоль по стенке... Лежи, не ворчи.
Стонет ветер? И пусть себе стонет.
Иль тебе не тепло на печи?
Ночь лихая... Тоска избяная...
Что ж не спится? Иль ветра боюсь?
Это - Русь, а не вьюга степная!
Это корчится черная Русь!
Ах, как воет, как бьется - кликуша!
Коли можешь - пойди и спаси!
А тебе-то что? Полно, не слушай...
Обойдемся и так, без Руси!
Стонет ветер все тише и тише...
Да как взвизгнет! Ах, жутко в степи...
Завтра будут сугробы до крыши...
То-то вьюга! Да ну ее! Спи. |
Владимир Набоков
* * *
Trong cô đơn luôn sẵn có tự do,
Trong mộng ảo - vị ngọt ngào mơ ước.
Ánh sao, giọt mật và bông tuyết
Tôi giam vào chỉ một câu thơ.
Và mỗi đêm là một lần hấp hối,
Tôi vui mừng mỗi rạng sáng hồi sinh.
Sương thiên đường lấp lánh ngày mới đến
Khi ngày qua - thành kim cương long lanh.
Bão tuyết
Trên tường chập chờn bóng tối
Nằm yên đi, thôi đừng có càu nhàu.
Gió thét gào? Ừ thì kệ gió.
Nằm bên lò sưởi chẳng ấm sao?
Đêm tai hoạ... Buồn chán trong nhà gỗ...
Sao khó ngủ thế này? Ta sợ gió hay sao?
Nước Nga đấy, đâu phải là bão tuyết!
Là nước Nga đen tối chuyển mình thôi!
Chà, tiếng rú gào, tiếng gió rít rợn người!
Nếu có thể - hãy đi ra mà cứu lấy!
Ta á? Đủ rồi, thôi đừng nghe xui dại...
Ta lo được cho mình, dù chẳng có nước Nga!
Tiếng gió gào như đang dần lặng đấy...
Lại đột ngột rít lên! Ôi đáng sợ thảo nguyên...
Rồi sáng ra chất chồng từng đống tuyết...
Đến tận mái nhà! Thôi mặc bão! Cứ ngủ ngon. |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Trăng Quê Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 21 Dec 2005 Bài viết: 419 Đến từ: Du Lịch Ngân Hà - Số 4 - Tây Hồ - Hà Nội
|
Gửi: 23-Jun-2006 12:10 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| Geobic viết: |
| Phanhoamay viết: |
Владимир Набоков
Đàn sếu
Cánh rừng vàng xào xạc
Biển xa vọng ngân nga
Những con sếu di trú
Thổn thức bay ngang qua
Xa mờ trên trời nhạt
Tiếng chúng dịu lắng dần
Hai con cuối đàn kể
Rằng em hằng nhớ anh ... |
Không còn muốn gì hơn. Bác PHM đã mang lại hơi thở Đường Thi cho Nabokov. Mà không biết bác đã "xin" chị Trăng Quê câu đầu chưa ấy nhẩy?
... |
Chào bác Geobic,
Em vẫn hay vào các box thơ của bác để xem ké thơ dịch của các bác và rất ngưỡng mộ, nhưng hôm nay mới chính thức xin được " diện kiến" bác.
Em cũng thuộc đội " gừng cay" nhưng nhỏ hơn bác nhiều ( hơn một giáp) . Thấy các bác dịch thơ em cũng mê lắm nhưng 20 năm qua tiếng Nga của em mai một hết rùi đành xin làm độc giả
@ bác Phan ui,
Cho em "mạo muội" một tí em thì quên hết nghĩa tiếng Nga nhưng tiếng Việt mà dịch là " Thổn thức bay" thì em thấy hơi chưa "ổn áp"
Có thể thổn thức khóc, nói, cười, v...v ...chứ bay thì ngai lém! hi...hi
Đành rằng khi dịch càng sát nghĩa càng tốt, nhưng đôi khi trong tiềng nước ngoài họ cũng dùng từ theo một nghĩa khác đi.
Thôi em chạy đây không lại ăn đòn vì tội ; " biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe"  _________________ Anh muốn em mãi là buổi sáng
Để cánh đồng vô tận mát và xanh! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
rung_bach_duong Kvas Nga - Квас


Tham gia từ: 03 Aug 2005 Bài viết: 1498
|
Gửi: 23-Jun-2006 6:48 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
Thổn thức bay nếu đứng riêng một cụm thì tiếng Việt hơi không...ổn áp như chị TQ nói trên thật. Nhưng sao chị không "bôi đỏ" hết câu dịch của Bác ấy "thổn thức bay ngang qua" ? vì theo thiển ý của em khi bôi đỏ hết thì câu này của bác ấy hoàn toàn chuẩn luôn, mặt khác tính về dịch thì sát bản gốc đến mức chẳng loại được từ nào.
Anh thổn thức ra đi, chị thổn thức ôm mặt, em thổn thức vùi đầu trong chăn....tất cả đều không cần phải có chữ khóc thêm vào. Thậm chí không có thêm chữ khóc, nói, cười vào em thấy còn hay hơn.
Đây là theo thiển ý riêng em thôi, không phải em nịnh bác Phan đâu nhé, hihi, vì nịnh bác ấy em có béo được lên chút nào đâu  |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
USY Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tuổi: 63 Tham gia từ: 05 Sep 2005 Bài viết: 933 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 23-Jun-2006 8:24 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| Phanhoamay viết: |
Tôi xin mạn phép "biên tập" đôi chỗ bản dịch đã rất hay của USY. Việc biên tập là chuyện thường tình, mọi người vẫn thường giúp chỉnh các bản dịch của tôi đấy thôi?
Tự do có trong đơn côi,
Ngọt ngào có trong mộng đẹp.
Sao trời, tuyết bay, giọt mật
Tôi giam cả vào thơ.
Rồi hàng đêm sau mỗi lần hấp hối,
Lại sướng vui đón giờ khắc phục sinh,
Mỗi ngày mới như giọt sương tiên cảnhi,
Mỗi ngày qua - là kim cương long lanh
"chói lọi ánh bình minh" là USY phóng tác cho đủ chữ và đúng vần, tôi thay bằng "long lanh", cũng là bịa so với nguyên bản, nhưng giảm được 50% cái sự bịa! Hihi! |
Bác Phan sửa 3 chỗ, đứng là 3 chỗ em yếu nhất - lúc dịch không nghĩ nổi bác sửa thế làm bài thơ thanh thoát và chính xác hơn nhiều, hay hẳn lên! Em phục bác sát đất và cám ơn bác rất nhiều! mà hình như biên tập thì không có nhuận bàn phím bác nhỉ Thôi thì khi nào bác NguyenAnh cho lên trang NNN hoặc trong tạp chí "Cây nhà lá bờ rào" của bác ấy thì xin đăng bản dịch bác sửa, dưới đề : Người dịch - Si Phan, bác nhé!  _________________ usy-ria@nuocnga.net |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 23-Jun-2006 8:34 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| Trích dẫn: |
Озеро
Взгляни на озеро: ни солнце, ни звезда,
ни мощные дубы, ни тонкая осока,
хоть отражаются так ярко, так глубоко,
не оставляют в нем следа.
Взгляни и в душу мне: как трепетно, как ясно
в ней повторяются виденья бытия!
Как в ней печаль темна, как радость в ней прекрасна...
-- и как спокоен я!
24 августа 1918 |
Mặt hồ
Hãy ngắm mặt gương hồ: Mặt trời, những vì sao,
Cả rừng sồi cao, cả những cây cỏ thấp,
In bóng mình trên mặt hồ sáng trong và sâu thẳm,
Không bao giờ để lại dấu vết nào.
Hãy nhìn thẳng vào hồn tôi: từng sự kiện mà tôi thấy
Làm hồn tôi xao xuyến, bồi hồi rung động!
Nỗi buồn tối màu và niềm vui rạng ngời đều phản chiếu...
-- Nhưng tôi, tôi bình thản sống qua!
24 августа 1918 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Tykva Kvas Nga - Квас


Tuổi: 31 Tham gia từ: 21 Jul 2005 Bài viết: 2395
|
Gửi: 23-Jun-2006 8:55 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
Tranh thủ các bác còn chưa tới cơ quan, em xì pam thêm một bài:
| Trích dẫn: |
О чем я думаю? О падающих звездах...
Гляди, вон там одна, беззвучная, как дух,
алмазною стезей прорезывает воздух,
и вот уж путь ее -- потух...
Не спрашивай меня, куда звезда скатилась.
О, я тебя молю, безмолвствуй, не дыши!
Я чувствую -- она лучисто раздробилась
на глубине моей души.
26 августа 1918 |
Tôi nghĩ về gì nhỉ? Về những vì sao rơi...
Nhìn kìa, thêm một ngôi, như linh hồn lặng lẽ
Cắt qua không gian một vết ánh kim cương,
Rồi tắt ngấm vĩnh viễn trong đêm trường...
Xin đừng hỏi nhé em, điểm đến của vì sao.
Van em đấy, hãy lặng im và tạm ngừng hơi thở!
Tôi thấy như vì sao đang vụn vỡ
Thành ngàn tia sáng nơi thẳm sâu của hồn tôi.
26 августа 1918
Chỉnh sửa lần cuối bởi Tykva vào lúc 23-Jun-2006 12:46 pm, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Trăng Quê Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 21 Dec 2005 Bài viết: 419 Đến từ: Du Lịch Ngân Hà - Số 4 - Tây Hồ - Hà Nội
|
Gửi: 23-Jun-2006 9:00 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| rung_bach_duong viết: |
Thổn thức bay nếu đứng riêng một cụm thì tiếng Việt hơi không...ổn áp như chị TQ nói trên thật. Nhưng sao chị không "bôi đỏ" hết câu dịch của Bác ấy "thổn thức bay ngang qua" ? vì theo thiển ý của em khi bôi đỏ hết thì câu này của bác ấy hoàn toàn chuẩn luôn, mặt khác tính về dịch thì sát bản gốc đến mức chẳng loại được từ nào.
Anh thổn thức ra đi, chị thổn thức ôm mặt, em thổn thức vùi đầu trong chăn....tất cả đều không cần phải có chữ khóc thêm vào. Thậm chí không có thêm chữ khóc, nói, cười vào em thấy còn hay hơn.
Đây là theo thiển ý riêng em thôi, không phải em nịnh bác Phan đâu nhé, hihi, vì nịnh bác ấy em có béo được lên chút nào đâu  |
Cám ơn Rừng nhé!
Hôm qua TQ thức khuya nên nói năng " hồ đồ" quá!
Lúc đó đang mơ màng đến một đàn sếu bay ngang trời trong một đội hình vô cùng đẹp mắt vì loài chim này bay theo một kỷ luật rất chặt chẽ, khi nghiêng khi lượn đều rất mềm mại nên ...hì ...hì...
Vụ này mình sẽ " gầy" đi nhỉ? _________________ Anh muốn em mãi là buổi sáng
Để cánh đồng vô tận mát và xanh! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Trăng Quê Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 21 Dec 2005 Bài viết: 419 Đến từ: Du Lịch Ngân Hà - Số 4 - Tây Hồ - Hà Nội
|
Gửi: 23-Jun-2006 9:40 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| Phanhoamay viết: |
Владимир Набоков
ЖУРАВЛИ
Шумела роща золотая,
ей море вторило вдали,
и всхлипывали, пролетая,
кочующие журавли
и в небе томном исчезали,
все тише, все нежней звеня.
Мне два последних рассказали,
что вспоминаешь ты меня...
24 октября 1918
Trước khi bắt tay vào dịch một bài thơ,
1. Ta phải tra nghĩa thật chính xác một số từ mà ta thấy chưa thật yên tâm hoặc chưa rõ vì sao tác giả lại dùng từ đó:
- всхлипывать - nức nở, thổn thức
- кочующие журавли - đàn sếu di cư, di trú.
- томноe небo - bầu trời uể oải, thẫn thờ.
2. Tác giả viết rất cô đọng, gần như là một bài thơ Trung Hoa cổ, do đó ta phải cố gắng "dịch" cái cô đọng đó sang bài thơ tiếng Việt, tránh dùng nhiều từ.
... |
Bác Phan ơi có nhận phụ đạo tiếng Nga không ạ ? Cảm ơn bác về từ điển.
Dẫu rằng bài của em không phải là bài dịch như đã nói trước nhưng cũng xin sửa một chút, mong tác giả Владимир Набоков lượng thứ cho tội "làm hỏng nguyên tác"
Đàn Sếu
Cánh rừng vàng xào xạc
Biển cùng hát ngân nga
Đàn sếu bay tránh rét
Thổn thức gọi bạn yêu
Trên bầu trời ảm đạm
Tiếng sếu xa lắng dần
Hai con cuối kể lại
Em vẫn thường nhớ anh ! _________________ Anh muốn em mãi là buổi sáng
Để cánh đồng vô tận mát và xanh! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
NguyenAnh Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tuổi: 71 Tham gia từ: 07 Aug 2005 Bài viết: 1325 Đến từ: TP Hồ Chí Minh
|
Gửi: 23-Jun-2006 10:01 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
Mọi người có vẻ 'sốt sắng' với ông Nabokov này nhỉ Đã thế thì xin mời tiếp tục này:
РАССТРЕЛ
Бывают ночи: только лягу,
в Россию поплывёт кровать;
и вот ведут меня к оврагу,
ведут к оврагу убивать.
Проснусь, и в темноте, со стула,
где спички и часы лежат,
в глаза, как пристальное дуло,
глядит горящий циферблат.
Закрыв руками грудь и шею, -
вот-вот сейчас пальнёт в меня! -
я взгляда отвести не смею
от круга тусклого огня.
Оцепенелого сознанья
коснётся тиканье часов,
благополучного изгнанья
я снова чувствую покров.
Но, сердце, как бы ты хотело,
чтоб это вправду было так:
Россия, звёзды, ночь расстрела
и весь в черёмухе овраг!
1927.
ЗИМА
Только ёлочки упрямы -
зеленеют - то во мгле,
то на солнце. Пахнут рамы
свежим клеем, на стекле
перламутровый и хрупкий
вьётся инея цветок,
на лазури, в белой шубке
дремлет сказочный лесок.
Утро. К снежному сараю
в гору повезли дрова.
Крыша искрится, по краю -
ледяные кружева.
Где-то каркает ворона,
чьи-то валенки хрустят,
на ресницы с небосклона
блёстки пёстрые летят...
1 декабря 1919-
@ USY: NA cũng đang có ý định viết một bài giới thiệu về cái ông nhà thơ lạ hoắc này (tư liệu thì khá nhiều nhưng thời gian hơi bị hẻo) và chắc chắn sẽ có bản dịch của Si Phan (người si mê bác Phan)  |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Phanhoamay Trứng cá hồi - Икра лососёвая

Tham gia từ: 16 Aug 2005 Bài viết: 757 Đến từ: Hà nội
|
Gửi: 23-Jun-2006 10:03 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
Xin đi sâu một chút về bài thơ "Đàn sếu" của nhà thơ V. Nabokov.
Có 3 chỗ ta cần lưu ý, chính là 3 chỗ cực hay của bài thơ:
1. Hình ảnh "đàn sếu thổn thức bay"
Trong đời thường, ở Việt cũng như ở Nga, chả ai nói như thế cả, nhưng trong thi ca, trong ca từ của ca khúc, nhiều khi tác giả có quyền và nên sáng tạo ra những hình ảnh mới lạ, điều làm nên giá trị của tác phẩm.
Thực ra làm gì có chuyện đàn chim nào thổn thức bay (đúng hơn là "nức nở" bay, song tôi đã làm mềm chút ít đi khi chọn từ "thổn thức")? Đàn chim di trú đi tìm nơi khí hậu phù hợp, chúng chả có một chút tình cảm nào với vùng đất chúng đang rời bỏ và cả với vùng đất chúng sẽ đến. Đơn giản là bản năng sinh tồn và thói quen hàng ngàn năm thúc đẩy chúng!
Chính tác giả mới là người đang thổn thức bởi nỗi nhớ quê hương của người xa xứ, ông gán cái thổn thức của mình cho đàn chim và đã tạo ra hình ảnh "đàn sếu thổn thức bay". Nếu ta không cố gắng chuyển dịch hình ảnh này sang tiếng Việt, ta sẽ làm mất đi cái sáng tạo của tác giả, làm giảm giá trị của bài thơ.
Ở Việt nam, Trịnh Công Sơn là một trường hợp điển hình trong việc dùng từ không giống ai, có thể nêu ra hàng trăm ví dụ dẫn chứng, xin lấy một câu mà tôi thoạt nhớ:
"Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm"
Đã ru thì phải ru ai hay ru cái gì mà không tháy tác giả nói rõ? Đã thế lại "ru trên ngàn năm", trên là giới từ địa điểm, vậy thì "ngàn năm" là danh từ chỉ thời gian lại được dùng là danh từ chỉ dịa điểm?
Quái lạ là trong tiết tấu âm nhạc cụ thể, câu này được chúng ta tiếp nhận và coi như là đúng, không thể khác được!
2.Rằng em hằng nhớ anh ...
Trong bài thơ hòan tòan không có nhân vật "em", bỗng dưng "em" xuất hiện ở câu cuối một cách bất ngờ.
Tác giả rất nhớ nước Nga, nhớ quê hương. Nhưng nếu ông viết "Anh nhớ em da diết" thì tầm thường quá, đơn giản quá. Để diễn tả nối nhớ của mình, ông "bịa" ra chuyện 2 con chim bay cuối đàn kể cho ông nghe "rằng em hằng nhớ anh".
Tâm lý của người đang nhung nhớ ai đó thường là
"Mình về mình có nhớ ta...?"
Liệu người ta có nhớ mình như mình nhớ người ta không nhỉ? Nói thế đã là hay rồi, nhưng V. Nabokov đạt tới cách diễn đạt hay hơn: "chắc chắn là em vẫn luôn nhớ anh, bởi vì em cũng như anh, mà anh lại đang nhớ em đến thổn thức đây này".
Tuyệt vời!
Càng thấy hay hơn khi ta để ý đến hình ảnh đàn chim bay xa dần, biến mất nơi chân trời, âm thanh lim dần, vậy mà có 2 con chim còn kể cho tác giả "rằng em luôn nhớ anh". Kể vào lúc nào? Bịa hết sức! Nhưng lại là bịa rất có duyên, bịa như thật, bịa để diễn tả, bày tỏ nội tâm! Bịa trong trường hợp này chính là sáng tạo. Quả thật là thần bút!
3. "Em" là ai" trong câu thơ cuối?
Trong tiếng Nga, "ты" là đại từ nhân xưng ngôi thứ hai số ít, chắc gì đã phải là "em" trong tình yêu nam nữ? Tôi ngờ rằng đó là quê hương, đất nước, chứ không phải là một người phụ nữ cụ thể nào cả. Tuy nhiên tôi vẫn phải dịch là "em" vì không dám liều áp đặt cách hiểu của mình lên người đọc!
Các bạn thấy đấy, dịch một bài thơ là cả một quá trình lao động vất vả khổ sở. _________________
 |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Trăng Quê Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tham gia từ: 21 Dec 2005 Bài viết: 419 Đến từ: Du Lịch Ngân Hà - Số 4 - Tây Hồ - Hà Nội
|
Gửi: 23-Jun-2006 10:24 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| Phanhoamay viết: |
Xin đi sâu một chút về bài thơ "Đàn sếu" của nhà thơ V. Nabokov.
Có 3 chỗ ta cần lưu ý, chính là 3 chỗ cực hay của bài thơ:
1. Hình ảnh "đàn sếu thổn thức bay"
Trong đời thường, ở Việt cũng như ở Nga, chả ai nói như thế cả, nhưng trong thi ca, trong ca từ của ca khúc, nhiều khi tác giả có quyền và nên sáng tạo ra những hình ảnh mới lạ, điều làm nên giá trị của tác phẩm.
Thực ra làm gì có chuyện đàn chim nào thổn thức bay (đúng hơn là "nức nở" bay, song tôi đã làm mềm chút ít đi khi chọn từ "thổn thức")? Đàn chim di trú đi tìm nơi khí hậu phù hợp, chúng chả có một chút tình cảm nào với vùng đất chúng đang rời bỏ và cả với vùng đất chúng sẽ đến. Đơn giản là bản năng sinh tồn và thói quen hàng ngàn năm thúc đẩy chúng!
Chính tác giả mới là người đang thổn thức bởi nỗi nhớ quê hương của người xa xứ, ông gán cái thổn thức của mình cho đàn chim và đã tạo ra hình ảnh "đàn sếu thổn thức bay". Nếu ta không cố gắng chuyển dịch hình ảnh này sang tiếng Việt, ta sẽ làm mất đi cái sáng tạo của tác giả, làm giảm giá trị của bài thơ.
Ở Việt nam, Trịnh Công Sơn là một trường hợp điển hình trong việc dùng từ không giống ai, có thể nêu ra hàng trăm ví dụ dẫn chứng, xin lấy một câu mà tôi thoạt nhớ:
"Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm"
Đã ru thì phải ru ai hay ru cái gì mà không tháy tác giả nói rõ? Đã thế lại "ru trên ngàn năm", trên là giới từ địa điểm, vậy thì "ngàn năm" là danh từ chỉ thời gian lại được dùng là danh từ chỉ dịa điểm?
Quái lạ là trong tiết tấu âm nhạc cụ thể, câu này được chúng ta tiếp nhận và coi như là đúng, không thể khác được!
2.Rằng em hằng nhớ anh ...
Trong bài thơ hòan tòan không có nhân vật "em", bỗng dưng "em" xuất hiện ở câu cuối một cách bất ngờ.
Tác giả rất nhớ nước Nga, nhớ quê hương. Nhưng nếu ông viết "Anh nhớ em da diết" thì tầm thường quá, đơn giản quá. Để diễn tả nối nhớ của mình, ông "bịa" ra chuyện 2 con chim bay cuối đàn kể cho ông nghe "rằng em hằng nhớ anh".
Tâm lý của người đang nhung nhớ ai đó thường là
"Mình về mình có nhớ ta...?"
Liệu người ta có nhớ mình như mình nhớ người ta không nhỉ? Nói thế đã là hay rồi, nhưng V. Nabokov đạt tới cách diễn đạt hay hơn: "chắc chắn là em vẫn luôn nhớ anh, bởi vì em cũng như anh, mà anh lại đang nhớ em đến thổn thức đây này".
Tuyệt vời!
Càng thấy hay hơn khi ta để ý đến hình ảnh đàn chim bay xa dần, biến mất nơi chân trời, âm thanh lim dần, vậy mà có 2 con chim còn kể cho tác giả "rằng em luôn nhớ anh". Kể vào lúc nào? Bịa hết sức! Nhưng lại là bịa rất có duyên, bịa như thật, bịa để diễn tả, bày tỏ nội tâm! Bịa trong trường hợp này chính là sáng tạo. Quả thật là thần bút!
3. "Em" là ai" trong câu thơ cuối?
Trong tiếng Nga, "ты" là đại từ nhân xưng ngôi thứ hai số ít, chắc gì đã phải là "em" trong tình yêu nam nữ? Tôi ngờ rằng đó là quê hương, đất nước, chứ không phải là một người phụ nữ cụ thể nào cả. Tuy nhiên tôi vẫn phải dịch là "em" vì không dám liều áp đặt cách hiểu của mình lên người đọc!
Các bạn thấy đấy, dịch một bài thơ là cả một quá trình lao động vất vả khổ sở. |
Đọc lời phân tích của bác Phan thấy bài thơ lung linh hơn. Ngay thoạt đầu em đã hiểu hai câu cuối như sau:
Hai con cuối chào khẽ
Nhớ nơi này mãi thôi!
Như thể là bay đến nơi này vẫn nhớ về nơi xưa cũ ấy. Nhưng cũng vì không chắc chắn về vốn tiếng Nga còm cõi của mình nên đành dịch từng từ.
Thật ra em vẫn băn khoăn là cái từ " anh" ấy chính là nơi đàn sếu vừa bay đi và nhắn lại rằng "em" chính là đàn sếu vẫn nhớ nhung và luyến tiếc nơi chúng vừa rời xa.
Hi...hi, em lại lẩn thẩn rồi!
Đàn Sếu
Cánh rừng vàng xào xạc
Biển cùng hát ngân nga
Đàn sếu bay tránh rét
Thổn thức gọi bạn yêu
Trên bầu trời ảm đạm
Tiếng sếu xa lịm dần
Hai con cuối chào khẽ
Nhớ nơi này mãi thôi! _________________ Anh muốn em mãi là buổi sáng
Để cánh đồng vô tận mát và xanh! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
USY Trứng cá hồi - Икра лососёвая


Tuổi: 63 Tham gia từ: 05 Sep 2005 Bài viết: 933 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 23-Jun-2006 11:48 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
О чем я думаю? О падающих звездах...
Гляди, вон там одна, беззвучная, как дух,
алмазною стезей прорезывает воздух,
и вот уж путь ее -- потух...
Не спрашивай меня, куда звезда скатилась.
О, я тебя молю, безмолвствуй, не дыши!
Я чувствую -- она лучисто раздробилась
на глубине моей души.
26 августа 1918
Anh nghĩ gì ư? - Về những thoáng sao rơi...
Em thấy không, kia một ngôi, như linh hồn câm lặng
Vạch trời đêm ánh kim cương lấp lánh,
Rồi giữa không trung - tắt lặng, chẳng còn chi...
Đừng hỏi anh, sao bay đi đâu.
Van em đấy! Lặng yên, đừng thở nữa!
Anh cảm thấy sao kia đã vỡ
Thành muôn tia sáng rỡ trong sâu thẳm hồn anh.
@ Bác NA: em xin phép không dịch 2 bài bác đưa lên - 1 bài toàn nghĩ về chuyện bóp cổ với xử bắn, nghe phát khiếp Còn bài kia về mùa đông tả cảnh tinh tế ren rua, hơi giống bài chợ Tết của Đoàn Văn Cừ, 5' em làm không nổi - xin mạn phép bác "em ngược" ạ  _________________ usy-ria@nuocnga.net |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Geobic Thịt nướng Nga - Шашлык

Tuổi: 76 Tham gia từ: 17 May 2006 Bài viết: 257 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 25-Jun-2006 5:07 pm Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
| Phanhoamay viết: |
Xin đi sâu một chút về bài thơ "Đàn sếu" của nhà thơ V. Nabokov.
Chính tác giả mới là người đang thổn thức bởi nỗi nhớ quê hương của người xa xứ, ông gán cái thổn thức của mình cho đàn chim và đã tạo ra hình ảnh "đàn sếu thổn thức bay". Nếu ta không cố gắng chuyển dịch hình ảnh này sang tiếng Việt, ta sẽ làm mất đi cái sáng tạo của tác giả, làm giảm giá trị của bài thơ.
Tác giả rất nhớ nước Nga, nhớ quê hương. Nhưng nếu ông viết "Anh nhớ em da diết" thì tầm thường quá, đơn giản quá. Để diễn tả nối nhớ của mình, ông "bịa" ra chuyện 2 con chim bay cuối đàn kể cho ông nghe "rằng em hằng nhớ anh".
|
Bác Phan ơi, từ nơi thực địa xa xôi, phương tiện "giao lưu" thật không chuẩn tí nào, hôm nay Geo chui được vào mạng một lúc cũng đã là may mắn lắm. Không sao đánh được chữ "ư" từ cái máy này - hehe, em xin phép edit bài này của bác một tẹo nên có chữ ư rồi . Có một chút "đính chính" để mọi người tránh hiểu lầm: Bài "Đàn sếu" Nabokov viết năm 1918, mà 1919 ông mới rời nước Nga, sống kiếp lưu vong. Do vậy những liên hệ về thân phận lưu vong với đàn sếu trong bài thơ này cần được xem xét lại.
Bài "Bão tuyết" cũng viết trước khi ông rời nước Nga, trong đó thể hiện rõ hơn "tâm sưj" của con người phức tạp này với đất Nga của ông (nước Nga vừa qua CM tháng 10).
Trong hoàn cảnh hiện tại, Geo chưa thể post bài dịch của mình lên được. Hẹn cuối tháng, khi về HN sẽ góp lời với mọi người.[/i] _________________ Cảm ơn đã đọc bài của tôi! |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
Geobic Thịt nướng Nga - Шашлык

Tuổi: 76 Tham gia từ: 17 May 2006 Bài viết: 257 Đến từ: Hà Nội
|
Gửi: 26-Jun-2006 8:45 am Tiêu đề: Re: Thơ của Vladimir Nabokov
|
|
|
Hôm nay lại vào mạng được một lúc, tranh thủ gửi mấy bài Nabokov như một “món nợ” của Geo với NNN.
ĐÀN SẾU
Xào xạc cánh rừng vàng
Biển rì rào tiếng dội,
Đàn sếu thảng thốt bay
Tới miền cư trú mới.
Trên bầu trời mệt mỏi
Tiếng chim lịm tắt dần,
Hai con sếu sau chót
Nhủ: em hằng nhớ anh.
24-10-1918
* * *
Tự do có trong cô đơn
Và ngọt ngào – trong mộng ước.
Giọt mật, ánh sao, bông tuyết
Tôi gom trong một câu thơ.
Và sau mỗi đêm hấp hối
Tôi mừng sớm mai sống lại.
Ngày mới - giọt sương thiên đường
Còn ngày qua - hạt kim cương.
BÃO TUYẾT
Bóng đen trên tường đuổi nhau rối rít
Hãy nằm yên, mi trằn trọc mãi chi
Gió rền rĩ? Ừ thì mặc gió
Hay bên lò chưa đủ ấm sao, mi?
Đêm ương ngạnh... Mái lều tranh thổn thức...
Khó ngủ ư? Hay mi sợ gió gào?
Đây nước Nga, đâu phải thảo nguyên bão tuyết –
Nước Nga đêm đen đang vật vã, lộn nhào.
Tiếng gió rít, tiếng rú gào thảm thiết
Nếu mi có gan, có thể cứu - hãy ra!
Ồ sao thế? Đủ rồi, vậy đừng nghe nữa...
Không có nước Nga, ta vẫn vượt được mà.
Gió rên rỉ, ngày càng lắng dịu...
Lại tru lên... Ôi hoang dã thảo nguyên...
Ngày mai tuyết ngập mái nhà, từng đụn...
Bão tuyết mà! Thây kệ nó, hãy ngủ yên!
* * *
Tôi nghĩ gì ư? Về những sao băng
Em nhìn kìa, thêm một ngôi, như linh hồn lặng ngắt
Bay vút qua không gian vệt sáng kim cương
Đến tận cùng đường, và lụi tắt.
Đừng hỏi tôi, sao rơi nơi đâu
Tôi xin em, hãy lặng im và nín thở!
Tôi cảm thấy ngôi sao đang tan vỡ
Thành muôn tia trong sâu thẳm hồn mình.
26-8-1918 _________________ Cảm ơn đã đọc bài của tôi!
Chỉnh sửa lần cuối bởi Geobic vào lúc 26-Jun-2006 10:04 pm, trong tổng số 1 lần chỉnh sửa |
|
| Trở về đầu trang |
|
 |
|
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới Bạn không thể trả lời các chủ đề Bạn không thể sửa đổi bài viết của mình Bạn không thể xoá bài viết của mình Bạn không thể tham gia các bình chọn You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
|